Đồng thời duỗi một cái tay ra, nắm chặt lấy xích sắt xuyên thấu Đại Hắc, "Chỉ bằng một đống sắt vụn như vậy cũng dám lấy ra trói Đại Hắc?!"
Một cái chớp mắt tiếp theo.
Xích sắt thế mà bắt đầu run rẩy kịch liệt, giống như có sinh mệnh, đang sợ hãi, đang run rẩy, đang giãy dụa.
Sau đó, như là hút sợi mì, xiềng xích vô tận từ bốn phương tám hướng bắt đầu tụ lại vọt về phía bàn tay của Tiểu Bạch, đồng loạt chui vào, khung cảnh hùng vĩ, thoáng cái đã tiêu tán vô tung, bị hút đi vào.
"Điều này sao có thể? !"
Ba người Quỷ Mục la hét trong lòng, vẻ mặt trắng bệch, lật đổ nhận thức.
Đây chính là đạo khí tạo thành từ Hỗn Độn Ô thiết, hỗ trợ làm mọi việc từ trước tới nay đều thuận lợi, vậy mà bị một người kim loại không biết là gì cho thành phế liệu mà thu đi?
Tuy nhiên còn không đợi bọn hắn suy nghĩ nhiều, đã thấy người kim loại kia giơ tay lên, hướng về phía Quỷ Mục!
Giọng nói lạnh lùng càng làm cho hắn như rứt vào hầm băng ---
"Làm hại khách khứa của đầu bếp Tiểu Bạch không thể yên tâm ăn uống, ngươi có tội, Tiểu Bạch phiên bản chiến đấu chuyên tới đây để lấy lại công đạo!"
Nguy hiểm!
Lạnh giá thấu xương trong nháy mắt bvao phủ lại toàn thân Quỷ Mục, vô số năm qua, cảm giác sợ hãi đều đã quên đi, lại càng không cần phải nói tới loại lạnh như băng của nguy cơ sinh tử này!
Chạy!
Đầu óc của hắn vừa mới nổi lên cái ý nghĩ này thì đã thấy ở giữa lòng bàn tay của Tiểu Bạch đã lập lòe ánh sáng, sau đó bắn ra!
Tốc độ đã vượt hẳn cực hạn, rất không biết nói đạo lý, gần như không có thười gian và khoảng cách lập tức rơi vào trên người hắn!
Sau đó, Quỷ Mục cũng cảm nhận được sinh mệnh của mình đang bị chôn vùi!
Là sinh mệnh, mà không chỉ là thân thể, ấn ký sinh mệnh của hắn cũng bị xóa khỏi trong Hỗn Độn!
Làm sao có thể? Đây rốt cuộc là lực lượng gì?
Ta cứ bị xóa đi một cách tùy tiện như vậy?
Còn có tia sáng vừa rồi kia, thật sáng! Thật chói mắt!
Đây là suy nghĩ cuối cùng của hắn, sau đó thì tiêu tán trong thiên địa, cặn bã cũng không còn.
Người ở bên ngoài nhìn được, thân thể Quỷ Mục như tuyết tan rã vào mùa xuân, hòa tan biến mất trong Hỗn Độn, rất có lực đánh vào thị giác, vô cùng dọa người.
"Một tên."
Tiểu Bạch xoay người, nhìn về phía Độc Thần tôn, lòng bàn tay hướng về.
Lông tơ toàn thân Độc Thần tôn đã dựng thẳng tới gần như muốn bắn ra khỏi lỗ chân lông, hét lên một tiếng, chạy trốn điên cuồng.
Tuy nhiên theo một luồng sáng hiện lên bắn tới, thân thể lập tức dừng lại, sau đó thì bị chôn vùi một cách nhanh chóng, vô thanh vô tức.
"Hai tên."
Tiểu Bạch đưa tay lại chuyển về phía Phụ thần của thế giới Vân Hoang.
Hắn đang liều mạng chạy trốn, chỉ hận mình không thể sinh ra giống như Đại Hắc có tới bốn cái chân, hận không thể hy sinh tất cả mọi thứ chỉ để cầu đổi lấy tốc độ nhanh nhất, trở thành nam nhân chạy nhanh nhất trong thế giới lớn này.
Đáng tiếc, tóm lại vẫn chỉ là phí công.
Theo một luồng sáng lóe lên bắn ra khỏi lòng bàn tay của Tiểu Bạch, Phụ thần thế giới Vân Hoang cảm nhận được rõ ràng, ấn ký sinh mệnh của mình đang bị xóa đi!
Không có một chút sức chống cự nào, thậm chí ngay cả cơ hội để lại di ngôn cũng không có, cứ như vậy biến thành hư ảo!
"Ba tên!"
"Tê -- "
"Tê -- "
Mọi người ở thế giới Vân Hoang và Hồng Hoang trước sau hít vào một ngụm khí lạnh, thiếu chút cho rằng mình đang nằm mơ.
Ba tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo, hẳn ba tên là cường giả chí cao trong Hỗn Độn, đối với bọn họ mà nói thì đó là tồn tại xa xa không thể chạm, có thể so với thần thoại!
Cứ như vậy bị chôn vùi biến mất ở trước mặt bọn họ.
Chuyện này thật khó có thể tin, quả thực có thể gọi là kỳ tích trong hỗn độn, không ai có thể nghĩ ra được, đã vượt ra khỏi nhận biết cực hạn.
Con mắt thậm chí cũng không chịu nổi cảnh tượng này, cảm thấy đau nhức.
"Ừng ực."
Mọi người ở thế giới Hồng Hoang đồng loạt nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước bọt, nước bọt tiết ra nhiều thiếu chút khiến cho mình bị sặc.
"Tiểu Bạch đại nhân thế mà lợi hại như vậy?"
"Rõ ràng cầm dao làm bếp trong tay, thế mà có thể bắn ra loại ánh sáng diệt thế kinh khủng như vậy?"
Đám người Ngọc Đế trợn tròn mắt, vô cùng kính nể nhìn vào Tiểu Bạch, tiểu tâm can đều nhảy loạn lên.
Bọn họ đoán được Tiểu Bạch chắc là cũng sẽ rất mạnh, dù sao đi theo cao nhân, hơn nữa còn có dáng vẻ cực kỳ đặc thù, có điều ... bọn họ mơ hồ cảm thấy Tiểu Bạch không mạnh bằng Đại Hắc.
Dù sao, Tiểu Bạch quả thực không giống như là sinh mệnh, hơn nữa ... còn phải phụ trách nấu ăn, giống với nhân viên phục vụ hơn, đám người mình có không ít lần được Tiểu Bạch chiêu đãi!
Tuy nhiên, chính là Tiểu Bạch, lại tiêu diệt ba tên đại năng có cảnh giới Thiêu Đạo một cách dễ như trở bàn tay, nhẹ nhàng đưa tay cái là xóa sổ!
Đột ngột như vậy khiến đại não của bọn họ thậm chí tới biên giới của việc quá tải.
Bọn họ là chấn kinh, mọi người ở thế giới Vân Hoang thì hoàn toàn kinh hãi, thậm chí thần hồn đều muốn ly thể, run rẩy không ngừng, "Cái này, điều này, chuyện này ... Phụ thần cứ như vậy không còn?"
Trong lòng bọn họ, Phụ thần sáng lập thế giới không có chuyện gì là không làm được, vậy mà lại lấy phương thức vội vàng không kịp chuẩn bị vô thanh vô tức như vậy mà cáo biệt thế giới này.
Cái này đối với bọn họ mà nói thì chẳng khác gì trời đất sụp đổ, thế giới quan bị nổ tung.
Càng nhiều hơn chính là cảm giác hoảng sợ cực độ giống như thủy triều bao trùm lên bọn họ, để bọn họ không dám nhúc nhích một chút nào.
Một tên lão giả trong đó đã bị dọa tới khuôn mặt đã bị bóp méo, da mặt run rẩy, biểu hiện ban đầu của việc phát bệnh tai biến mạch máu não, run giọng nói: "Chủ ... chủ nhân? Con chó này cùng với người kim loại kia còn có chủ nhân ..."
Câu nói này không khác gì một quả bom nguyên tử cuối cùng đè chết mọi người, để bọn họ như rơi vào hầm chứa đá, tay chân lạnh buốt, nguyên thần thiếu chút nữa thì tan vỡ, đạo tâm lập tức tiêu tán.
Hai cái tên này cường đại tới không thể tưởng tượng nổi, thế mà còn có chủ nhân, vậy chủ nhân kia phải là tồn tại đáng sợ tới cỡ nào, còn có thiên lý sao?
Có nhầm hay không?!
"Dị tượng Hỗn Độn vừa rồi, chẳng lẽ lại không phải là trùng hợp?"
Mọi người đều không phải là kẻ ngu, liên tưởng tới biến hóa vừa rồi của Hồng Hoang, lập tức phát giác được có gì đó không thích hợp, chẳng lẽ lại có người dùng lực người đang mở rộng Hồng Hoang?
Cái này, điều này, chuyện này ...
Không có khả năng!
Giả, chắc chắn là giả!
Bọn họ đang la hét trong lòng, lập tức phủ nhận cái suy đoán này.
Lại nghe, Tiêu Thừa Phong đang nói chuyện phiếm với Cự Linh Thần.
"Lão Cự a, thế giới Hồng Hoang chúng ta trở nên rộng lớn như thế này, đây cũng quá lợi hại đi, chắc chắn là cao nhân ở Hồng Hoang chúng ta chê Hồng Hoang chúng ta nhỏ cho nên thuận tay vung lên giúp thế giới chúng ta phát triển a."
"Lão Tiêu a, ta cảm thấy ngươi nói không đúng, hôm nay cao nhân đây là thành hôn với Đát Kỷ nương nương và Hỏa Phượng nương nương, trong lòng cao hứng, cho nên cố ý ban thưởng cho chúng ta, Hồng Hoang chúng ta đây là gặp may, có thể có quan hệ với cao nhân, ô ô ô ... không được, ta kích động tới sắp khóc rồi ..."
"Cao... Cao nhân? Không thể nào, không thể nào!"
Mọi người của thế giới Vân Hoang nhìn về phương hướng Hồng Hoang, tâm thần rung động, sợ hãi đan xen, khó có thể tin.
Tiêu Thừa Phong cười lạnh, "Ha ha, đúng vậy a, hôm nay là ngày cao nhân thành hôn, Vân Hoang các ngươi có lá gan quả thực là lớn, vừa đúng chọn đúng ngày này tới nháo sự, ai cho các ngươi dũng khí này?"
Ầm!
Tất cả mọi người ở thế giới Vân Hoang, thân thể chấn động lên, dọa tới sợ vỡ mật, đầu vang lên ông ông.
Đồng thời, lại cảm thấy trong lòng xuất hiện loại cảm giác không cam lòng, ghen ghét điên cuồng, khó chịu không thể chịu đựng nổi.
Hồng Hoang loại thế giới rác rưởi đổ nát này thì có tài đức gì có thể có được sự ưu ái của cao nhân a, thậm chí trực tiếp một bước lên trời.
Thương thiên bất công a!
Chúng ta không phục!
Ô ô ô, Vân Hoang chúng ta có chỗ nào kém? Cầu sủng ái a!