Lại vào lúc này, bọn họ cảm nhận được ánh mắt của Đại Hắc đang nhìn chằm chằm vào, trong lòng lập tức phát lạnh, lông tơ toàn thân dựng đứng lên, da đầu gần như muốn cất cánh bay lên.
Tên nam tử đầu trọc kia thân thể mềm nhũn, hoảng sợ nói: "Cẩu ... Cẩu đại gia, chúng ta sai, chúng ta hồ đồ, chúng ta não tàn! Cầu đừng chấp nhặt với chúng ta a!"
"Một trảo."
Đại Hắc mở miệng với giọng nói cao ngạo lạnh lùng, tuy rằng trên người bị trọc một nửa, một nửa còn lại thì lông chó vẫn còn đang đón gió bay múa, tỏa sáng đen nhánh, phiêu dật mềm mại.
"Lửa giận của ta cần phải có người tới tiếp nhận, ta chỉ xuất một trảo, ngăn cản được ... có thể sống!"
Lời nói rơi xuống, chân chó của nó từ từ giơ lên, nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
"Ầm ầm!"
Một cái bóng mờ hình chân chó vô cùng lớn được ngưng tụ lại, giống như máy ủi đất, lao về phía mọi người ở thế giới Vân Hoang!
Một trảo này dần dần ngưng thực ở trong không trung, giống như chân chó của Đại Hắc được phóng lớn vô số lần, dời núi lấp biển, ầm ầm mà tới, đẩy tiến về phía trước!
Một trảo này kinh khủng quá mức, căn bản không phải người có khả năng ngăn cản, khí tức cường đại bao phủ lại đám người thế giới Vân Hoang.
Cảnh tượng này cùng với cảnh tượng thiên thạch bắn tới vừa rồi rất giống nhau.
Chỉ có điều đối tượng thay đổi.
Sắc mặt của đám người thế giới Vân Hoang thay đổi lớn, vận chuyển pháp lực một cách điên cuồng, nâng lực lượng bản thân lên tới đỉnh phong nhất, không dám giấu dốt một chút nào, thậm chí tiêu hao tất cả tiềm lực, chỉ cầu có thể sống.
Chân chó một đường quét ngang, nghiền ép lấy mọi người, chẳng mấy chốc đẩy bọn họ bay ra ngoài không biết bao xa, đảo mắt đã biến mất sâu trong Hỗn Độn, không rõ là còn sống hay đã chết.
Mọi người của thế giới Hồng Hoang trơ mắt đứng nhìn, nhịn không được mà mím chặt môi, ở trong đó thế nhưng là có sáu tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, vậy mà như là đồ chơi, Cẩu đại gia uy vũ!
"Đại Hắc, ngươi để trọc vậy mà trở nên mạnh mẽ."
Tiểu Bạch đánh giá Đại Hắc, lại nói tiếp: "Ta cảm thấy, sau này khi ngươi tức giận, có thể hô to 'Ta muốn trọc, mau tránh ra!' Ha ha ha ... cảnh tượng này chắc sẽ rất hùng tráng a!"
Mặt chó của Đại Hắc vẫn hiện ra vẻ cao ngạo lạnh lùng, giống như căn bản không nghe thấy lời của Tiểu Bạch, tự mình nhặt lông chó tróc ra lên, "Còn may không có trọc hết, dán vào còn có thể dùng."
Đám người Nữ Oa đang dốc sức nín cười, vội vàng quay đầu đi, một mặt nghiêm túc, giả bộ dáng vẻ không nghe thấy được gì cả.
Hai tên đại lão đang trêu chọc nhau, đây không phải là chuyện mà chúng ta những phàm phu tục tử này nên tham gia vào, ta cái gì cũng không nghe thấy, cái gì cũng không biết, ta rất vô tội.
Mạng nhỏ quan trọng.
Cảm nhận được Tiểu Bạch đang chậm rãi tới gần, bọn họ càng nghiêm mặt, tim đập rộn lên, căng thẳng không thôi.
Nữ Oa chân thành tiến lên, cảm kích nói: "Cảm tạ ân cứu giúp của Tiểu Bạch đại nhân."
Tiểu Bạch mở miệng nói: "Các ngươi là khách của ta, tự nhiên nên cung cấp cho các ngươi một cái hoàn cảnh ăn uốt tốt đẹp, đây là chức trách của một tên đầu bếp có trình độ."
Vương Mẫu khó có thể tin nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Bạch đại nhân, ngài đi ra chính là gọi chúng ta trở về ăn cơm sao?"
"Không sai."
Tiểu Bạch gật đầu, "Làm ảnh hưởng đến bữa ăn của khách là không tôn trọng các món ăn, đây là tội đáng chết!"
Đám người Ngọc Đế nhìn nhau nhịn không được nở ra nụ cười khổ, trong lòng thầm nghĩ, quả đúng 'Trời đánh tránh bữa ăn'.
Ba tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo kia chết đi cũng không phải là oan a, nếu như bọn họ biết mình bởi vì một bữa cơm mà gặp phải tai họa ngập đầu như vậy, sợ rằng sẽ tức giận tới chết đi sống lại đi...
Tiểu Bạch nói lời thúc giục: "Nhanh, món ăn mới đã lên bàn, không được lãng phí."
Mọi người lập tức chấn động toàn thân, giật cả mình, vô cùng thận trọng.
"Ai, vậy đi, vậy đi thôi!"
"Tiểu Bạch đại nhân yên tâm, món ăn chính là mạng của chúng ta! Ta bây giờ thiêu đốt pháp lực bay tới ăn!"
"Lãng phí? Hai từ này không tồn tại trong từ điển của ta! Có cần ăn cả đĩa không? Không dối gạt ngài, đây là sở trường của ta."
...
Cùng vào thời gian này.
Ở một khu vực nào đó bên trong Hỗn Độn hải.
Nơi này là một vùng tối tăm, từ bên ngoài nhìn vào lại là một cái vòng xoáy lỗ đen vô cùng to lớn, thân ở trong Hỗn Độn hải nguy cơ vô tận này, tỏa ra khí tức quỷ dị mà cường đại.
Một đôi mắt tạo thành từ hỏa diễm màu tím đột nhiên mở ra, ẩn chứa khí tức hủy diệt vô tận, một giọng nói uy nghiêm và trầm ấm vang lên, "Trong thành viên cao cấp của chúng ta, có người chết, đi thăm dò một chút rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra!"
Lại có một đôi mắt màu vàng óng đột nhiên sáng lên, cao quý đến mức khiến ai cũng phải bái phục, "Lập tức chết ba tên thành viên cao cấp? Bên trong Hỗn Độn có lực lượng nào mà có thể làm được? Thật sự là hiếm thấy, thú vị ..."
"Ào ào ào!"
Trong Hồng Hoang, mưa xuân rả rích, mưa liên tục không ngừng.
Đám người Ngọc Đế mang tâm tình vô cùng phức tạp trở về từ trong Hỗn Độn, cảm nhận được sự biến hoá trong thiên địa, vẫn cảm thấy rung động sợ hãi thán phục.
Mảnh thiên địa quen thuộc này, bây giờ đã trở nên vô cùng lạ lẫm, bọn họ có thể cảm nhận được nhịp đập của thế giới này đang sinh trưởng đang mở rộng đang mạnh lên!
Dấu tích của Tuyệt Địa Thiên Thông đã biến mất hoàn toàn, Tiên giới và phàn trần đã bối liền với nhau, không còn cách nói phi thăng nữa, pháp tắc vốn thiếu sót nay đã hoàn chỉnh, hơn nữa cường đại hơn, phong phú hơn và có nhiều khả năng hơn!
Không nói Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, xem như ở nơi này tu luyện tới cảnh giới Thiên Đạo cũng có thể.
Đây là một cái thế giới to lớn vô biên, hơn nữa đồng thời bọn họ còn có một loại cảm giác.
Thế giới Hồng Hoang này đã thay đổi rất rất nhiều, mặc dù không nói ra được nhưng tuyệt đối có biến hoá về mặt bản chất so với vốn có của thế giới này trước đó.
Đám người Ngọc Đế và Nữ Oa, đám người này tồn tại từ thời viễn cổ cho tới nay tự nhiên phát hiện ra, điều kiện mà thế giới này mang tới so với lúc khai thiên lập địa ban đầu còn tốt hơn rất nhiều, có được tạo hoá lớn nhất, đương nhiên, hiện tại cao cấp hơn vô số lần so với thời viễn cổ.
Vân Thục cảm nhận được tiên khí bên trong thế giới này ẩn chứa đạo nồng đậm, cùng với không khí tràn ngập lực lượng pháp tắc, nhịn không được mở miệng hỏi: "Nữ Oa đạo hữu, ngươi còn nhớ rõ Thần Vực mà ta đã nói với ngươi không?"
Thần sắc Nữ Oa khẽ động, "Ý của Vân Thục đạo hữu là, cao nhân chế tạo Hồng Hoang thành Thần Vực?"
"Không rõ cho lắm." Vân Thục lắc đầu, nói tiếp: "Tuy nhiên ở dưới loại điều kiện này tới xem, tuyệt đối đã vượt qua tiêu chuẩn của thế giới, ta cảm thấy cũng chỉ có Thần Vực mới có thể xứng đôi được."
Hai người đều hít sâu một hơi thật dài, trong lòng xao động mạnh.
Không nghĩ tới Thần Vực mà hai người thảo luận trước đó không lâu, bây giờ lại là ... tự mình trải nghiệm Thần Vực do cao nhân sáng tạo, hơn nữa còn sáng tạo ra Thần Vực ở trên nền móng của Hồng Hoang, đây quả thực ... quá mộng ảo, giống như đang nằm mơ vậy.
"Nữ Oa đạo hữu, nếu thật là Thần Vực, vậy chúng ta nhất định phải làm chuẩn bị cẩn thận."
Sắc mặt Vân Thục trở nên ngưng trọng, lo lắng mở miệng nói: "Chỉ sợ ... sẽ nghênh đón những trận chiến đấu lớn trong tương lai!"
Bên trong Hỗn Độn, vô số cường giả chí cao và thiên kiêu đến từ các thế giới khác nhau đều đang tìm kiếm tung tích của Thần Vực, chính là hy vọng có thể thu hoạch được cơ duyên trong đó, tới tìm kiếm phương pháp tiến thêm một bước.
Mà ở trong đó, không chỉ là Thần Vực, còn là Thần Vực vừa mới hình thành, lực hấp dẫn này có thể tưởng tượng được, một khi để người ta biết được vị trí của Hồng Hoang, vậy vô số cường giả đều sẽ mộ danh mà tới, tới lúc đó, bí cảnh khắp nơi trên đất, tranh đoạt cơ duyên sẽ sản sinh ra một đại thế vô cùng lớn!
"Ta đây tự nhiên hiểu."
Nữ Oa gật đầu, sau đó thì nghiêm mặt, nắm thật chặt nắm đấm trong tay, "Có điều ... nơi này là Hồng Hoang, cũng là cao nhân ban cho chúng ta, chúng ta nhất định phải tu luyện cho tốt, xem như xuất hiện chiến tranh lớn cỡ nào thì chắc chắn sẽ cẩn thận bảo vệ nơi này, càng sẽ không để cho người tới quấy rầy cao nhân!"
"Nương nương nói rất đúng."
Ngọc Đế đồng ý gật đầu, dừng một chút, trên mặt hắn lộ ra vẻ suy tư nói: "Tu vi của cao nhân đã không phải là chúng ta có thể tưởng tượng, ngay cả Thần Vực cũng có thể sáng tạo ra, vậy nương nương nói có phải cao nhân đây là cố ý tạo nên hay không, mục đích chính là để thế giới này càng trở nên đặc sắc hơn?"
"Ngọc Đế nói có đạo lý, ta cảm thấy sự thay đổi của Hồng Hoang lần này chính là cơ duyên cũng chính là khảo nghiệm!"
Vương Mẫu tiếp lời nói: "Nhân vật như cao nhân, thích dạo chơi thế gian, thích làm theo ý mình, nếu là trò chơi, vậy rõ ràng sẽ đề cao độ khó của trò chơi khi cảm thấy nhàm chán, tổ chức một trận chiến lớn ở đây, ta nghĩ rằng đó là điều mà cao nhân rất vui khi được nhìn thấy, mà việc duy nhất chúng ta phải làm chính là không được cô phụ sự kỳ vọng của cao nhân, từ đó trổ hết tài năng!"
"Đúng vậy a, cao nhân đã cung cấp cho chúng ta nhiều tạo hoá như vậy, nếu còn không bằng những người khác, vậy xem như thật không còn gì để nói, tóm lại, cố gắng lên."
"Vì nhanh chóng đứng vững gót chân, thu hoạch được càng nhiều tạo hoá, xem ra cần phải thiết lập thế lực của mình nhiều hơn!"
Ở vào lúc mỗi người có suy nghĩ của riêng mình, bọn họ đã về tới Thiên Cung.