Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 657: CHƯƠNG 657: THỊT TÊ GIÁC ĐƯA TỚI TẬN MIỆNG NHƯ NÀY THÌ KHÔNG CÓ LÝ DO GÌ KHÔNG ĂN...

Đã thấy, Thiên Cung bây giờ lớn hơn gấp năm lần so với trước đây, không chỉ kiến trúc vốn có càng xa hoa hơn, tinh hà xung quanh Thiên Cung cũng trở nên to lớn và sáng chói lạ thường, giống như còn có sóng tinh quang đang chen chúc.

Ngàn hoa rơi loạn, điềm lành đầy trời, càng là có ánh sáng vàng thánh khiết mênh mông nhấp nháy, mỗi một viên ngói một viên gạch tuy rằng trông không có thay đổi bao nhiêu nhưng là mọi người lại có thể cảm nhận được, chất liệu đạt được đề cao lên rất lớn.

Nói tóm lại, khí phái nhiều lắm.

Cũng đúng, nếu như Thiên Cung còn là Thiên Cung trước kia, so với thiên địa bây giờ vậy xem như quả thực là đơn giản, huống chi, trong Thiên Cung còn có Công Đức Thánh Quân điện, đây chính là nơi ở của cao nhân!

Chúng thần tiên ở Thiên Cung tự nhiên là cười tới không ngậm được miệng, những người khác thì hâm hộ đồng thời trong lòng có chút ngứa ngáy khó nhịn, "Cũng không biết chỗ ở của mình biến thành dáng vẻ như thế nào."

Hắc Bạch Vô Thường nhắc tới Địa Phủ, Hải tộc nhắc tới biển cả vân ... vân, hận không thể lập tức trở về nhìn xem.

Hôm sau.

Thế giới mới.

Một ngày mới.

Ánh nắng mặt trời lộ ra vô cùng sáng tỏ và ấm áp, mang tới ánh sáng cho thế giới.

Bên trong phòng tân hôn của Tứ Hợp viện.

Lý Niệm Phàm nhìn vào Đát Kỷ và Hoả Phượng nằm ở hai bên trái phải, cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp truyền tới từ hai bên, nhịn không được khoé miệng nở ra nụ cười.

Chậm rãi dựa vào trên giường, cẩn thận quan sát hai người.

Các nàng như là những đoá hoa sau cơn mưa, mềm mại kiều diễm mà ướt át.

"Chính mình thật sự là hạnh phúc, thế mà có thể lấy được hai nữ tử xinh đẹp như vậy, hơn nữa còn là tiên nữ, quả thực chính là mở hack hưởng thụ cuộc sống, thật là thoải mái a."

Hắn không nhịn được nghĩ tới quá trình đêm qua, quả thực đáng giá để người hoài niệm, phần nhiều hơn là cảm khái sự cường đại của quyển sách kia.

Dựa theo an bài trong quyển sách đó, động tác ban đầu tự nhiên là ngượng ngùng không lưu loát, cái này khiến ba người xấu hổ một lúc, quả thực để cho người ta phải dở khóc dở cười, tuy nhiên sau đó lại có một loại niềm vui thú khác, đủ để cho người ta hoài niệm cả một đời.

Có điều, để Lý Niệm Phàm vô cùng hài lòng chính là, những động tác này quả nhiên rất có tác dụng, để cho mình thành thạo điêu luyện, tôn nghiêm được bảo vệ vững vàng.

Đúng vào lúc này, hắn nhìn thấy lông mi dài của Đát Kỷ khẽ run rẩy, khoé miệng lập tức nở ra nụ cười xấu xa.

Nhìn về phía bàn chân nhỏ trắng như tuyết, mềm mại như thể không xương kia của tiểu Đát Kỷ, đưa tay lên gãi vào lòng bàn chân.

Đây là đêm qua hắn phát hiện, tiểu Đát Kỷ thế mà sợ nhột, nhất là nhột ở bàn chân, quả thực đủ để cho nàng ta nhột tới không chịu nổi.

Bàn chân ngọc nhỏ nhắn xinh xắn kia đầu tiên là run lên, sau đó thì cong lên, rồi sau đó, tiểu Đát Kỷ không nhịn được nữa khẽ kêu lên một tiếng, thu hồi chân lại, mặt mũi tràn đầy ửng đỏ đứng dậy, khẽ nói: "Công tử, công tử thật là xấu nha."

Lý Niệm Phàm thì cười nói: "Tiểu Đát Kỷ, ngươi không ngoan còn học giả vờ ngủ, còn có Hoả Phượng, còn không dậy ta sẽ sờ lỗ tai của ngươi."

Quả nhiên, Hoả Phượng vốn còn đang nhắm mắt lập tức mở mắt ra, như là con nai con bị hoảng sợ, còn dùng tay che đi lỗ tai của mình.

Khuôn mặt đỏ bừng nói: "Công tử, để chúng ta hầu hạ công tử rời giường đi."

Chẳng mấy chốc, ba người đã ăn mặc chỉnh tề, cùng nhau đi ra khỏi phòng.

Đúng vào lúc này, Tiểu Bạch đã tiến lên đón, ăn nói rất lịch sự: "Chủ nhân thân yêu, Tiểu Bạch đã chuẩn bị bữa sáng bổ dưỡng tốt nhất cho mọi người, sữa đậu nành bánh quẩy thêm quả trứng gà."

"Tiểu Bạch, có lòng."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, lực chú ý lại rơi vào xung quanh, luôn cảm thấy có chút không giống.

Ngay sau đó, con ngươi của hắn đột nhiên trợn lớn lên, khó có thể tin nói: "Tiểu Bạch, Tứ Hợp viện chúng ta có phải là rộng hơn trước hay không?"

"Đúng vậy, chủ nhân tôn quý, trải qua Tiểu Bạch tính toán một cách cẩn thận, tiền viện lớn hơn trước gấp 1,5 lần, nội viện lớn hơn trước 3,2 lần, hậu viện lớn hơn trước 5,5 lần."

Tiểu Bạch mở miệng máy móc, giống như thành một cái máy tính không có chút tình cảm nào, sau đó nói: "Chỗ đỉnh núi của chúng ta, lớn hơn 6,53 lần trước đây!"

Thật sự biến lớn!

Khó trách bố cục thì vẫn như cũ nhưng luôn cảm thấy có gì đó không giống, hoá ra là không gian rộng hơn nên thấy có nhiều khoảng trống hơn.

"Khoan đã, Lạc Tiên sơn mạch cũng trở nên lớn hơn?"

Lý Niệm Phàm lấy làm kinh hãi, lập tức mang theo tiểu Đát Kỷ và Hoả Phượng cưỡi mây bay lên trời, chậm rãi bay lên không trung, quan sát thế giới này.

Theo dần dần lên trời cao, nhìn thấy càng nhiều, Lý Niệm Phàm càng cảm thấy rung động.

Tình huống như thế nào?

Mọi thứ dường như như nhau, nhưng lại không giống, điểm khác biệt rõ ràng nhất là kích thước, rất nhiều thứ đều trở nên lớn hơn, dường như tình hình sinh trưởng càng trở nên um tùm hơn, còn có ngọn núi này, làm sao lại trở nên cao như vậy rồi?

Cũng may bây giờ ta biết bay, nếu như đặt ở trước kia, khả năng sẽ mệt chết khi bước ra khỏi cửa ...

Hậu viện cũng thế, lúc đầu trồng vào rất nhiều thực vật và cây nông nghiệp, bố cục tương đối hoàn mỹ, đột nhiên trở nên trống trải đi nhiều.

Quan trọng nhất là ... Lạc Tiên thành đâu rồi?

Tại sao không thấy bóng dáng đâu, chẳng lẽ khoảng cách cũng bị kéo tới thật xa thật xa rồi?

Ngủ một giấc mà thôi, tình huống như thế nào?

Xuyên qua rồi? Lớp vỏ trái đất chuyển động rồi?

Lý Niệm Phàm mở miệng hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, tối qua các ngươi có nghe thấy tiếng giông tố gì hay không?"

"Công tử, tự nhiên là nghe được." Cổ trắng nõn nà của Đát Kỷ và Hoả Phượng lập tức đỏ ửng lên.

Tối hôm qua tiếng giông tố cũng không nhỏ, chỉ có điều ba người lúc đó đang bận bịu, tự nhiên là không để ý tới.

Liên quan tới sự biến hoá trong thiên địa, Đát Kỷ và Hoả Phượng đã có chỗ phán đoán ra, chỉ có điều nhìn thấy bộ dạng sửng sốt và hoang mang của Lý Niệm Phàm, họ lập tức hiểu ra, cũng sửng sốt và hoang mang một cách rất tự nhiên.

Diễn viên lâu năm.

"Soạt!"

Đúng vào lúc này, một cơn gió lớn thổi tới, âm thầm mang theo một cỗ khí tức lạnh lẽo.

"Ha ha ha, lão thiên chiếu cố, ta sắp trở thành vô địch thiên hạ rồi!"

Một giọng cuồng ngạo đột nhiên từ đằng xa truyền tới, sau đó, không gian lắc lư một trận, có thể thấy được một con tê giác to lớn đang dùng bốn chân giẫm lên không trung, ra sức phi nước đại trong không trung, phát động một cơn bão vô tận.

Nó cực kỳ to khoẻ, thân thể tăng lên điên cuồng với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, đã giống như một ngọn núi nhỏ, bên trong đôi mắt tràn đầy vẻ kích động và hung ác, phát ra tiếng gào thét, "Ta ta cảm thấy thật mạnh a! Ta muốn một chấp mười a!"

Nó hiển nhiên là hưng phấn tới có chút điên cuồng, đang ở bên trong bành trướng cực độ, nhìn thấy có ba người trên bầu trời, lập tức bốn vó mở ra, vắt chân lên cổ chạy băng băng mà tới.

"Ba con bò sát nhỏ đáng thương, ngoan ngoãn trở thành khẩu phần lương thực của bản đại gia đi!"

Đát Kỷ với khuôn mặt lạnh lùng, giống như tiên nữ cửu thiên, lạnh lùng cao ngạo như thần nữ, chậm rãi giơ tay ngọc nhỏ nhắn của mình lên chỉ về phía con Tê Ngưu tinh kia.

"Tạch tạch tạch!"

Một lớp băng sương bắt đầu bao trùm toàn thân Tê Ngưu tinh, trong chớp mắt đã bao chùm toàn thân!

Tê Ngưu tinh chỉ cảm thấy động tác của mình càng ngày càng chậm lại, tốc độ càng là giảm xuống tới cực hạn mãi cho tới chính mình không cách nào động đậy được chút nào, cảm thấy rét lạnh thấu xương, lúc này mới phản ứng lại thì chính mình đã trở thành tảng băng rồi.

Mấy cái nháy mắt đã lộ ra một mặt mờ mịt.

Ở vào thời khắc sắp rơi vào an tường, bên tai mơ hồ truyền tới một giọng nói như có như không, "Thịt Tê giác này dường như hơi già một chút, tuy nhiên cũng được, thịt Tê giác đưa tới tận miệng như này thì không có lý do gì không ăn, trước tiên mang về Tứ Hợp viện để cho Tiểu Bạch xử lý một chút ..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!