Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 663: CHƯƠNG 663: HÓA RA NGƯƠI LÀ MỘT ĐẠO TỔ NHƯ VẬY.

Trong nội tâm Hồng Quân lập tức máy động, không dám thất lễ, trầm ngâm một lát mở miệng nói: "Tuyệt Địa Thiên Thông đúng là bút tích của chúng ta, chỉ có điều việc này cũng chỉ ta là bất đắc dĩ mà tạo ra, dù sao ta dung nhập thiên đạo, lấy thân hợp đạo, mảnh thiên địa này càng mạnh, đối với ta mà nói mới càng có chỗ tốt..."

Hoá ra, Hồng Quân một mực đang dựa theo kịch bản chính mình sắp đặt tới phát triển Hồng Hoang, tạo nên Thánh Nhân, yên lặng phát triển, nghĩ biện pháp tới bù đắp những yếu tố còn thiếu sót của Hồng Hoang.

Chỉ có điều, hắn không nghĩ tới, La Hầu năm đó thua thảm dưới tay của hắn thế mà còn chưa chết, một mực trốn ở trong Huyết Hải, chờ tới sau khi khôi phục thương thế liền ngóc đầu trở lại!

Hơn nữa, lần đó La Hầu mang theo thủ đoạn mà Hồng Quân không thể không thoả hiệp, đó chính là thủ đoạn bên ngoài Hỗn Độn!

Một khi Hồng Quân từ chối chia mảnh thế giới này cho hắn, như vậy, hắn sẽ tiết lộ vị trí Hồng Hoang này ra ngoài, nói cho trong Hỗn Độn biết, kể từ đó, nghênh đón thế giới hồng Hoang rất có thể là tai hoạ ngập đầu.

Lúc đó Hồng Quân mới phải thoả hiệp một cách bất đắc dĩ, bởi vậy, xem như La Hầu diệt Phật giáo, hắn cũng không ra tay.

La Hầu tu chính là Sát đạo, muốn mượn nhờ Tuyệt Địa Thiên Thông, dùng Ma tộc diệt Nhân tộc, thay vào đó, từ đó tăng thực lực của mình lên.

"Thôi đi, nói tới đàng hoàng như vậy, ngươi lấy thân hợp đạo, không phải chính là muốn mượn nhờ thiên đạo pháp tắc mà Bàn Cổ để lại để tăng thực lực của mình lên sao?"

La Hầu cười lạnh, nội tâm mờ hồ có chút bất an, quay người cất bước rời đi, "Mọi người chẳng qua chỉ là có đạo khác biệt mà thôi, sau này dựa vào thủ đoạn của chính mình đi, ta không phụng bồi!"

"Chủ nhân không thích Ma tộc, đã để ta gặp được thì vẫn là đừng đi!"

Đát Kỷ mặt không đổi sắc, giọng điệu lạnh nhạt, nhấc chân bước ra một bước, váy trắng hơi bay, thân thể đã biến mất ngay tại chỗ ngăn ở trước người La Hầu.

"Ha ha ha, người không thích Ma tộc ta còn nhiều! Ta muốn đi, trong thiên hạ này còn ai có thể cản được ta?"

La Hầu cười lên như điên, trong mắt bắn ra sát cơ, lộ ra vẻ giết chóc điên cuồng, quát lớn nói: "Tiểu nha đầu có chút đạo hạnh, thế nhưng là còn chưa đủ tư cách đứng ra cản ta! Cút cho ta!"

Còn chưa nói dứt lời, Thí Thần thương trong tay hắn loé lên ánh sáng đen nhánh, khí thế kinh khủng ngưng tụ thành một hàng dài màu đen, đâm thẳng về phía Đát Kỷ!

Đát Kỷ đưa tay, băng tinh hội tụ ở trước mặt, lập tức ngưng tụ ra một bức tường băng.

"Tạch tạch tạch!"

Trường thương đâm xuyên vào trong tường băng, từng mảnh vỡ hàn băng bắn ra xung quanh, mũi thương chỉ thẳng về phía mặt của Đát Kỷ.

Đát Kỷ vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích, trong đôi mắt đẹp hiên ra vẻ không vui cũng chẳng buồn.

Lại chính là cái thái độ bình tĩnh này thì càng chọc giận La Hầu, trong mắt của hắn phóng ra ánh sáng đen nhánh, khí giết chóc nồng đậm tới cực điểm, gió trong không trung cũng xuất hiện tiếng thét gào.

"Muốn chết! Thí Thần thương chính là vì giết chóc mà sinh, phù hợp với Sát đạo của ta, Kỳ Phong mang không ai dám đón đỡ, chứ đừng nói chỉ là tường băng, không biết tự lượng sức mình!"

La Hầu quát khẽ trong lòng, lực lượng toàn thân hội tụ, lực đạo lại tăng thêm mấy phần nữa!

Lực lượng tràn lan ra hóa thành gió lớn, quấy ngọn núi sau lưng Đát Kỷ trong nháy mắt thành bột mịn! Sau đó càng là cuộn trào kéo dài mười vạn dặm, một đường thẳng trên đại địa lập tức được san bằng thành một con đường!

Chỉ có điều, với lực lượng cường đại không thể tưởng tượng nổi như vậy, lúc đối mặt với tường băng kia lại có vẻ như không bằng, yếu ớt vô lực!

Mặc cho La Hầu dùng lực như thế nào, mạnh mẽ ra làm sao thế mà vẫn bị kẹt lại ở bức tường băng, ngay cả xuyên thấu cũng không làm được.

Mà không biết khi nào, mũi thương trên Thí Thần thương thế mà lại được một lớp băng sương thật mỏng bao trùm lại.

Điều này sao có thể? !

La Hầu mở to hai mắt ra nhìn, tâm thần run rẩy, sâu trong đáy lòng hiện ra một loại cảm giác bất lực, đây là một loại áp chế tới từ lực lượng tuyệt đối.

"Tạch tạch tạch!"

Từng lớp từng lớp băng sương bắt đầu nhanh chóng lan tràn ở trên Thí Thần thương.

La Hầu tay mắt lanh lẹ, buông Thí Thần thương ra mà không do dự chút nào, quay đầu là chạy.

"Ta nói rồi, ngươi không đi được!"

Trong mắt Đát Kỷ lộ ra vẻ lạnh lùng, bàn tay ngọc nhẹ nhàng nâng lên, Thí Thần thương kết đầy băng sương kia giống như bàn tay, quay đầu, nhắm thẳng về phía La Hầu.

Theo một ngón tay của nàng ta chỉ vào, trường thương kết đầy băng sương kia bắn thẳng mà ra!

Dọc đường lưu lại một đoạn đường băng sương thật dài, lộng lẫy mà đáng sợ.

Cảm nhận được cỗ lực lượng đáng sợ này, sắc mặt La Hầu thay đổi lớn, tê cả da đầu, đáng tiếc Công Đức Hắc Liên thập nhị phẩm của hắn theo Ma Chủ cái hàng hố to kia vẫn lạc mà tung tích không rõ, chỉ có thể dựa vào pháp lực tới đón đỡ.

Trường thương xuyên thấu pháp lực, mang theo khí tức thế không thể đỡ, tiến thêm từng chút từng chút!

Một bên khác, Hỏa Phượng có chút chờ đợi không kịp, hai cánh rực lửa sau lưng mở rộng ra, thân thể biến thành một chùm ánh sáng đỏ rực, trong chớp mắt không còn hình bóng.

Mọi người chỉ cảm thấy đại não trống rỗng, lúc lấy lại tinh thần, phần bụng của La Hầu đã có thêm một đạo hỏa diễm!

Theo hắn kêu lên một tiếng đau đớn, trong nháy mắt một lớp hỏa diễm bốc lên từ trong cơ thể hắn, lập tức thiêu đốt hắn thành tro bụi, bốc hơi ở trong không trung.

Hông Quân trợn tròn mắt lên, trơ mắt nhìn cảnh tượng này, vô cùng cẩn thận hít vào một ngụm khí lạnh.

Chỉ ngắn ngủi trong ba cái hơi thở mà thôi, La Hầu này đã bốc hơi?

Hắn và La Hầu đều không phải người mới bước vào Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, vô số năm qua, đạo hạnh đã rất sâu, tuy nói trong đó có nhân tố Hỏa Phượng liên thủ với Đát Kỷ, nhưng vẫn như cũ rất đáng sợ.

Có thể giết La Hầu, vậy chắc chắn cũng có thể giết chết chính mình a.

Hồng Quân lập tức tái mét mặt mày, cả người đều rùng mình một cái.

Ngọc Đế và Vương Mẫu nhìn thấy phản ứng của Hồng Quân, khóe miệng âm thầm cười trộm một cái, cảm thấy có chút ưu việt.

Đạo Tổ, có kiến thức nông cạn rồi đi, chưa thấy qua việc đời rồi chứ?

Chỉ là La Hầu mà thôi, ngươi còn chưa được thấy Cẩu đại gia xuất thủ, một cái chân thôi đã đập chết mười tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, chẳng khác gì chơi đùa cả.

Bờ môi của Hồng Quân run rẩy, cười nói: "Ngọc Đế, Vương Mẫu, còn không tranh thủ thời gian giới thiệu cho ta một chút, hai vị tiên tử có vẻ ngoài xinh đẹp thực lực cường đại này là ai?"

"Các nàng là Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử." Ngọc Đế dừng một chút, mở miệng nói: "Hồng Hoang bây giờ có thể biến thành như vậy, tất cả đều là phu quân của các nàng tạo nên."

Trong lòng Hồng Quân rung động tới tột đỉnh, vuốt mông ngựa lại không mất cái gì, há mồm là ra.

"Ta biết mà, Hồng Hoang có thể thoát khỏi đại kiếp Tuyệt Địa Thiên Thông này, đằng sau chắc chắn có cao nhân tương trợ, không nghĩ tới lần này không chỉ thoát khỏi đại kiếp mà còn nhân họa đắc phúc, phu quân của hai vị tiên tử này thật khiến người thán phục, thật có thể nói là chuyện thần kỳ, xin cho phép ta đại biểu toàn bộ Hồng Hoang biểu đạt lời cảm tạ chân thành nhất đối với các ngươi!"

Dứt lời, hai tay của hắn giơ lên, khuôn mặt vô cùng trịnh trọng, thành kính bái với Đát Kỷ và Hỏa Phượng một bái.

Sau đó lại nói: "Hai vị tiên tử có tu vi cao thâm, tiêu diệt tên La Hầu một tai họa lớn này đã tạo phúc cho tất cả sinh linh, thật sự là khiến cho ta phải bội phục, mời nhận cúi đầu cảu ta!"

Dứt lời lại là một lần cúi đầu.

Ngọc Đế Vương Mẫu bao gồm cả Nữ Oa, tất cả đều là trợn mắt há hốc mồm.

Hồng Quân thân là Đạo Tổ, từ trước tới nay luôn cao cao tại thượng, cao thâm khó dò, đức cao vọng trọng, vô số năm qua đều là như thế, chưa từng có thời điểm lật xe.

Mẹ nó, không nghĩ tới thế mà cũng là kẻ hai mặt, lời nói nịnh nọt trơn tru hơn ai hết.

Hóa ra ngươi là một Đạo Tổ như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!