Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 664: CHƯƠNG 664: ĐỂ ĐÓ TA TỚI, VIỆC NÀY TA QUEN!

Quả nhiên, bất kể là ai đều có mặt phải và mặt trái, mặt phải là hình tượng huy hoàng, mặt trái thì chính là liếm chó ...

Hóa ra, bản chất của thế giới này chính là liếm lẫn nhau.

Cũng trong lúc này.

Ở một nơi khác.

Đại Ma Vương dẫn theo đám người Ma tộc cùng nhau kích động cùng đợi Ma Thần đại nhân khải hoàn trở về.

Bên trong đôi mắt tràn đầy sự mong đợi, giống như đã thấy cảnh tượng huy hoàng của Ma tộc trong tương lai.

Tuy nhiên, đúng vào lúc này, bức tượng đồng của Ma Thần ở trung tâm chỗ ở bọn họ đột nhiên phát ra một tiếng răng rắc.

Đã nứt ra...

Mọi người trông mong nhìn vào, giống như không thể tin được sự thật đang xảy ra ở trước mắt, không hẹn mà cùng dụi dụi con mắt, lại tập trung nhìn vào một lần nữa.

Từng quả tim rực lửa lập tức cũng theo đó mà nứt ra.

"Ma Thần đại nhân ... qua đời?"

"Không... Không phải chứ?"

Con mẹ nó!

Loại kiểu chết đột ngột này, cũng chẳng kém bao nhiêu so với Ma Chủ năm đó.

Ma tộc ta chắc chắn là bị nhằm vào, đây chính là quá không nói đạo lý, từ lúc bắt đầu rời núi ta chưa từng thấy có một chuyện nào được thuận lợi.

Không đúng, không chỉ không thuận lợi, quả thực chính là ngược gió tới đáng sợ.

Có còn cho người ta một con đường sống nữa hay không?

Đại Ma Vương sắp sụp đổ, "Thế giới này quá nguy hiểm, Ma tộc ta ... quá khó khăn!"

"Không được, ta phải trốn!"

Trên Thiên Cung.

Ngọc Đế và Nữ Oa đang giới thiệu những tình huống mà mình biết cho Hồng Quân, "Đạo Tổ, những chuyện đã xảy ra chính là như vậy."

Hình tượng Hồng Quân trong lòng bọn họ vẫn là rất không tệ, sở dĩ gọi là Đạo Tổ, tự nhiên là bởi vì hắn truyền xuống Đạo nghiệp, để Hồng Hoang có thể phát triển khỏe mạnh, có thể làm ra không ít chuyện cho sinh linh trên Hồng Hoang.

Về phần nói hắn là vì để cho thực lực của mình tiến thêm một bước mới làm như vậy thì cái này có vẻ hơi buồn cười.

Người ta dù sao cũng là làm chuyện tốt, còn không cho phép người ta cầm chút chỗ tốt sao? Thế giới này vốn chính là công bằng, những chuyện không màng hồi báo có thể làm, nhưng nếu như theo đuổi tới quá phận vậy sẽ thành một loại không công bằng.

Để so sánh mà nói, ngược lại công khai ghi giá, càng có thể khiến cho người ta được yên tâm, càng khỏe mạnh hơn.

"Nói cẩn thận! Cái gì mà Đạo Tổ hay không Đạo Tổ, ta không phải!"

Sắc mặt Hồng Quân lập tức thay đổi lớn, vội vàng quát mắng, "Sau này không được phép gọi như vậy nữa! Sở dĩ ta lấy thân hợp đạo chính là vì mượn nhờ thiên đạo pháp tắc mà Bàn Cổ để lại với ý đồ để cho mình tiến thêm một bước, từ đó đột phá tới cảnh giới Thiên Đạo, sở dĩ liên tục hoàn thiện thế giới Hồng Hoang cũng chính là như vậy, so với hành động của cao nhân, ta đây chính là con gà gặp đà điểu, hoàn toàn không thể so sánh, sau này cũng đừng có gọi ta là Đạo Tổ, ta không chịu nổi a!"

Trước mặt cao nhân, hắn nào dám xưng Đạo Tổ, hơn nữa ... thế giới Hồng Hoang bây giờ thay đổi lớn tới như vậy, Hỗn Độn xuất hiện dị tượng rất có thể thu hút đông đảo đại năng trong Hỗn Độn, tới lúc đó sẽ là thế đại tranh đoạt, cường giả như mây, cường giả nào cũng có.

Có thể tưởng tượng, một khi có một cường giả nào đó đi tới Hồng Hoang, lập tức hô to, "Kẻ trâu bò nhất nơi này của các ngươi là ai?"

"Là Đạo Tổ!"

"Đạo Tổ? Khẩu khí thật lớn! Bảo hắn tới, ta muốn so lo với hắn!"

Tê --

Như thế quả thật đáng sợ.

Hồng Quân nghĩ tới đó thì giật cả mình, làm như có thật nói: "Đúng rồi, tên của ta phải đổi, sau này ta không gọi là Hồng Quân, các ngươi gọi ta là Quân Quân đạo nhân là được rồi."

Cái tên này, vừa khiêm tốn lại vừa đáng yêu lại còn có tính kiềm chế, nghe xong cũng không phải là một cái tên kéo cừu hận, rất tương xứng đối với ta.

Ngọc Đế và Vương Mẫu trợn tròn mắt, giống như lần đầu tiên quen biết Hồng Quân, trong đôi mắt kia là sự phức tạp.

Mẹ nó, không hổ là Đạo Tổ, quả thực khiến cho người ta phải xấu hổ.

Sâu trong đáy lòng bọn họ thật ra thì một mực có một cái nghi vấn, đó chính là cái năm Bàn Cổ khai thiên tích địa, gặp phải ba ngàn Ma Thần, tại sao chỉ có mỗi Hồng Quân là còn sống, hoàn toàn chính là bên thắng lớn nhất.

Hiện tại ... theo thời gian dần trôi qua bọn họ đã có chút hiểu sơ sơ.

Cao thủ, đây là một cao thủ.

Vương Mẫu mở miệng nói: "Hồng ... Quân Quân đạo nhân, bên kia chính là Công Đức Thánh Quân điện,l cũng là nơi ở trên Thiên Cung của cao nhân."

"Ta sớm đã nhìn ra, tuy rằng cửa được đóng chặt, nhưng thi thoảng tràn ra một chút khí tức, thần thánh uy nghiêm to lớn như vậy, xem như chỉ một chút, thế nhưng là đang bồi dưỡng Thiên Cung, rất có ích lợi đối với các ngươi."

Quân Quân đạo nhân giơ hai tay lên, chắp tay rất cung kính đối với Công Đức Thánh Quân điện, "Nhìn thấy chỗ ở cao nhân, ta lại kìm lòng không được muốn cúng bái một phen."

Hắn cũng là bất đắc dĩ a, trong đôi mắt tràn đầy vẻ hâm mộ đối với Ngọc Đế và Vương Mẫu.

Vừa mới nghe được chuyện mà bọn họ kể lại, lòng kính trọng của Quân Quân đạo nhân đối với Lý Niệm Phàm đã giống như nước sông cuồn cuộn chảy mãi không dứt, nhất là khi nghe tới Hỗn Độn Linh quả coi là hoa quả để mà ăn thì nước bọt đã bài tiết ra giống như thủy triều, cổ họng nhấp nhô không ngừng, không nói Hỗn Độn Linh quả, để cho ta uống một ngụm Hỗn Độn Linh tuyền cũng tốt a!

Một giọt thôi cũng được!

Uổng hắn làm Đạo Tổ vô số năm, lại nếm cũng không được nếm tới, ngược lại là đồng tử dưới trướng hắn trước kia, Ngọc Đế và Vương Mẫu đã ăn tới quên cả trời đất, thực lực đột nhiên tăng mạnh, tiến vào Hỗn Nguyên cũng chỉ kém một cái đốn ngộ mà thôi.

Loại cảm giác này, chua tới khuôn mặt già nua của hắn bị vắt thành chanh.

Làm sao mà ta lại rơi vào trạng thái ngủ say mà không hiểu ra sao cả đây?

Bỏ qua cơ hội liếm một vị cao nhân như thế này, trong nhân thế chuyện thống khổ nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi a!

Đúng vào lúc này, Hằng Nga và Thất tiên nữ đang nói nói cười cười đi về phía Công Đức Thánh Quân điện, đỏ cam vàng lục lam chàm tím, đủ mọi màu sắc, cử chỉ nhẹ nhàng, dáng người uyển chuyển, đường cong duyên dáng, núi non liên miên chập trùng lên xuống, quả thực làm chóng mặt người.

Vương Mẫu lập tức ngưng trọng quát lớn: "Hồng nhi, làm sao các ngươi lại có thể tự mình tiến vào phủ đệ của Thánh Quân đại nhân?"

Chúng tiên nữ giống con nai con hoảng sợ, vội vàng hành lễ nói: "Nương nương, bệ hạ."

Đại tỷ Hồng Nhi nói: "Bẩm nương nương, Tiểu Bạch đại nhân tối hôm qua trước khi rời đi có phân phó chúng ta, trong điện còn để lại một số rượu nước còn thừa lại trong buổi tối hôm qua, bảo chúng ta hôm nay tới quét dọn một chút."

Rượu còn thừa?

Còn có chuyện tốt này!

Đôi mắt đám người Ngọc Đế lập tức sáng lên.

Quân Quân đạo nhân càng là lông mày râu ria đều dựng đứng lên, mặt mo đỏ ửng, kích động tới không chịu nổi, "Để đó ta tới, việc này ta quen!"

...

Thời gian như nước chậm rãi trôi qua.

Đảo mắt một cái thời gian một tháng đã trôi qua.

Bên trong Tứ Hợp viện, Lý Niệm Phàm và tiểu Đát Kỷ các nàng trải qua cuộc sống hành phúc bình yên mỹ mãn.

Trong khoảng thời gian này, trải nghiệm tân hôn của bọn họ tự nhiên là thích thú.

Có điều, chân không bước ra khỏi nhà thế nhưng vẫn có thể cảm nhận được cải biến mà sau khi thiên địa thay đổi lớn mang tới.

Bởi vì trên bầu trời, thi thoảng sẽ có yêu thú cỡ lớn bay lượn mà qua, sau đó được tiểu Đát Kỷ đánh xuống, đảm nhiệm thịt thú rừng.

Điều này làm cho Lý Niệm Phàm từng cảm thấy rất tiện lợi, giống như thể tặng thức ăn miễn phí vậy.

Cũng trong lúc đó, ở trên một ngọn núi khác trong Lạc Tiên sơn mạch.

Một lão giả tóc trắng mặc áo bào trắng đột nhiên phát ra một tiếng kêu rên, toàn thân hắn run lên, trên cánh tay phải lại là trong nháy mắt có một lớp băng sương trắng noãn đông cứng lại!

Đằng sau hắn có bốn vị đệ tử đi theo, hai nam hai nữ, đồng thời quan tâm nói: "Sư phụ, ngươi sao vậy?"

Lão giả chậm rãi mở mắt ra, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ kinh hãi, lắc đầu nói: "Thần Vực quả nhiên nguy cơ khắp nơi, ta lấy Khống Linh chi thuật thao túng một con đại yêu ngang nhiên xông qua, còn chưa nhìn thấy cái gì thì đã bị đông cứng thành băng rồi, ngay cả ta cũng bị phản phệ, tin tức duy nhất truyền về chính là ... tuyệt vọng, sợ hãi và cường đại."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!