Đi tới cửa Tứ Hợp viện, hắn vội vàng sửa sang quần áo của mình lại một chút, sau đó thì nhìn vào Ngọc Đế một cái, mở miệng nói: "Ngọc Đế, ngươi đi gõ cửa đi, con Hắc Tượng tinh này ngươi cũng khiêng tới mệt rồi, vẫn là giao cho ta đi."
Sau đó, không nói hai lời, lập tức đoạt lấy Hắc Tượng tinh từ trên vai của Ngọc Đế, gánh ở trên đầu vai của mình, đảo mắt cái đã biến thành một bộ dáng vẻ phong trần mệt mỏi.
Ngọc Đế: ? ? ?
"Đông đông đông."
"Xin hỏi Thánh Quân đại nhân có ở nhà không?"
Giọng nói của Lý Niệm Phàm truyền ra từ bên trong, "Ở, cứ đẩy cửa mà vào đi."
"Kẹt kẹt."
Ngọc Đế và Quân Quân đạo nhân thận trọng bước vào Tứ Hợp viện, tốc thẳng vào mặt chính là Hỗn Độn Linh khí, lập tức khiến hai mắt Quân Quân đạo nhân khép hờ lại, như gặp được gió xuân ấm áp, chìm đắm ở trong đó.
Đây chính là khí tức của đại lão sao?
"Yêu hô, các ngươi tới thì cứ tới còn mang theo thứ gì đó?"
Lý Niệm Phàm đưa mắt là có thể thấy được một con voi to lớn, lại quan sát cẩn thận một chút, thì thấy bên dưới con voi to lớn kia còn có một lão giả gầy gò với mái đầu bạc trắng, trông rất không cân đối và có tác động lớn đến thị giác.
Tuy nhiên lão giả này trông có dáng vẻ càng già càng dẻo dai, còn đang nở ra nụ cười thân thiện đối với Lý Niệm Phàm.
"Không biết vị này là..."
"Thánh Quân đại nhân, bần đạo là Quân Quân đạo nhân, hôm nay không mời mà tới, thật sự là mạo muội."
Quân Quân đạo nhân mở miệng nói: "Con Hắc Tượng tinh này không biết trời cao đất rộng, dám can đảm kêu gào ở Thiên Cung, chúng ta thấy thịt của nó ngon hiếm có như vậy, cảm thấy không thể lãng phí cho nên mới mang tới cho Thánh Quân đại nhân."
"Ha ha ha, có lòng."
Lý Niệm Phàm cười ha ha, tán thưởng nói: "Thịt voi to khỏe như vậy tuyệt đối hiếm thấy trên đời, nói hay lắm, lãng phí thật đáng xấu hổ! Mang tới là đúng rồi, tìm chỗ trống thả xuống là được."
"Ai, được rồi!"
Quân Quân đạo nhân gật đầu, sau đó từ trong ngực móc ra một mảnh Ngọc Điệp, đưa tới cho Lý Niệm Phàm, cười nói: "Ngày đại hôn của Thánh Quân đại nhân ta không tới được, thật sự là xấu hổ, còn xin Thánh Quân đại nhân không nên ghét bỏ hạ lễ muộn này."
Ngọc Đế ở bên cạnh nhìn vào Ngọc Điệp, dù hắn tự nhận là người từng thấy qua nhiều việc trên đời, nhưng hô hấp vào lúc này lại không thể không bị kiềm hãm, cả khuôn mặt đều cứng ngắc lại.
Tạo Hóa Ngọc Điệp!
Lại là Tạo Hóa Ngọc Điệp!
Đây chính là thứ yêu thích nhất của Hồng Quân a! Cũng là nơi khởi nguồn để Hồng Quân lấy thân hợp đạo!
Hỗn Độn Linh bảo, tuy rằng là Hỗn Độn Linh bảo không trọn vẹn.
Nhưng, chắc chắn chính là bảo bối cao cấp nhất bên trong thế giới Hồng Hoang trước đây.
Quan trọng nhất là, trong đó ghi lại ba ngàn đại đạo, có thể được mô tả như một công cụ gian lận cho việc tu đạo, trân quý hơn so với bất kỳ pháp bảo nào!
Đương nhiên, ở chỗ của cao nhân, hắn cũng không phải là giật mình bởi mức độ trân quý của Tạo Hoá Ngọc Điệp này ra làm sao, mà giật mình là ở chỗ tâm tính của Hồng Quân.
Thứ yêu thích bực này vậy mà nói cho là cho luôn, con mắt vậy mà cũng không nháy một cái, không hổ là Đạo Tổ a, đủ hung ác!
Ngoan nhân như thế này, khó trách có thể đi xa được tới mức này.
Lý Niệm Phàm thì tò mò nhìn vào Tạo Hoá Ngọc Điệp, trên mặt lập tức hiện ra vẻ cổ quái, ngạc nhiên nói: "Đây là ... đĩa CD?"
"Con mắt của Thánh Quân thật tinh tường."
Vẻ mặt Quân Quân đạo nhân như thường, đồng thời thuận mồm đập một câu nịnh bợ, mở miệng nói: "Ta thấy thứ này có chút hiếm lạ, cho nên cố ý lấy ra tặng cho Thánh Quân."
"Đúng là rất hiếm lạ, không nghĩ tới ta thế mà còn có thể nhìn thấy thứ này."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, nhận lấy CD đưa tới trước mặt bắt đầu đánh giá.
Cái CD này so với kiếp trước hoàn toàn chính là một kiểu, nhưng hình như lớn hơn một chút, là một cái đĩa mỏng hình tròn, ở giữa có một cái lỗ tròn.
Màu sắc thì là màu bạch ngọc, để ở dưới ánh mặt trời thì phản xạ ánh sáng, trông có chút thần dị.
A?
Ánh mắt Lý Niệm Phàm không thể không ngưng lại, đưa tay sờ nhẹ vào trên chiếc đĩa CD có vẻ rực rỡ này, cảm nhận được một số đường vân, tập trung nhìn vào thì quả thật có thể nhìn thấy có một số đồ án được khắc mơ hồ vào trên đĩa CD.
Dường như có núi, lại giống như có nhật nguyệt tinh thần, dường như còn có cả người ...
Hắn không thể không lấy tivi ra.
Hiếu kỳ hỏi: "Quân Quân đạo nhân, cái đĩa CD này có liên quan gì với tivi này không?"
"Cái này, điều này ..."
Sắc mặt Quân Quân đạo nhân lập tức cứng ngắc lại, hô hấp bị kiềm chế, tâm niệm chuyển gấp, hoảng tới rúm ró, câu hỏi đột nhiên xuất hiện này khiến hắn bị hỏi tới choáng váng.
Đến cùng ta nên nói có liên quan hay là nên nói không liên quan đây?
Câu hỏi mang tính chiều sâu như thế này, cao nhân đây là đang khảo nghiệm ta sao?
Người ta chưa có một chút chuẩn bị nào a!
Nếu như trả lời sai, cao nhân có thể không hài lòng hay không?
Hắn lại không dám để Lý Niệm Phàm chờ đợi quá lâu, chỉ có thể nhắm mắt nói: "Có liên quan ... có thể là có liên quan tới đi."
"Ta cũng cảm thấy vậy."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, sau đó đặt đĩa CD lên trên bàn, tivi thì đặt vào bên trong lỗ tròn ở giữa đĩa CD...
Kích thước thế mà vừa ăn khớp với nhau.
"Ông!"
Ngọc Đế và Quân Quân đạo nhân chỉ cảm thấy khoảng không chung quanh khẽ đung đưa, bên tai có một tiếng kêu khẽ vang lên, đây không chỉ là một thanh âm bình thường, mà là tiết tấu của đại đạo, ở trong nháy mắt nghe thấy, bọn họ lập tức cảm thấy đầu óc của mình trống rỗng, trở nên vô cùng vô cùng trống rỗng.
Lại nhìn về phía tivi, con ngươi lại cùng nhau trợn lớn lên, trên mặt hiện lên vẻ khó có thể tin khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Thế ... thế mà thật bắt đầu xuất hiện phản ứng.
Vào lúc này, tivi phát ra từng chùm ánh sáng, sau đó có ánh sáng và bóng tối ném vào khoảng không, Lý Niệm Phàm đã rất quen thuộc, đây là khúc dạo đầu của bức tranh 3D.
Có điều, lần này cũng không phải là hình tượng mà hắn tưởng tượng ra, mà là chính tivi có phản ứng, "Lợi hại, đĩa CD này thế mà thật có phản ứng."
Lý Niệm Phàm vui mừng, vội vàng gọi Đát Kỷ và Hoả Phượng tới, "Tiểu Đát Kỷ, Hoả Phượng, ta phát hiện một cái bảo bối, mau tới đây cùng xem."
Quân Quân đạo nhân và Ngọc Đế thì nín thở, nháy mắt một cái cũng không nháy mà nhìn chằm chằm vào, tế bào toàn thân bởi vì quá quá kích động mà nhún nhảy, nổi lên một lớp da gà.
Đây chính là Tạo Hoá Ngọc Điệp a, Tạo Hoá Ngọc Điệp ẩn chứa ba ngàn đại đạo a, kết hợp với tivi thì có thể chiếu ra cái gì?
Trong lòng của bọn họ, mơ hồ có một loại cảm giác, sẽ chứng kiến được thần tích mà chính mình từ trước tới nay chưa từng gặp được, sẽ chứng kiến được tạo hoá đủ để thay đổi cả đời mình!
Cuối cùng, ở trong vầng sáng này, một khung cảnh chậm rãi hiển hiện.
Đó là một màu đen kịt.
"Đây, đây là..."
Bóng tối dần dần phóng đại, cuối cùng bao phủ lại tất cả, diễn biến thành Hỗn Độn mênh mông rộng lớn vô biên.
Tinh thần lưu chuyển, đấu chuyển tinh di, ở chỗ này, không cảm nhận được thời gian trôi qua, giống như chỉ mới qua một cái chớp mắt lại giống như trải qua ức vạn năm.
Lúc này mới có thể cảm nhận được một chút khí tức ở bên trong cái thế giới vắng vẻ im ắng này.
Theo nhịp thở này, vốn cho rằng những gì nhìn thấy sẽ là sinh mệnh, nhưng ... lại không phải như vậy.
Đó là khí tức của "Đại đạo".
Khí tức này ban đầu còn rất yếu ớt, trôi nổi ở bên ngoài Hỗn Độn, không biết nên đi con đường nào.
Ngay vào trong lúc bất tri bất giác này, khí tức bắt đầu lớn mạnh, đồng thời thế mà sinh ra âm thanh.
"Tích tách, tí tách!"
Là tiếng của dòng nước chảy, một giọt nước xuất hiện, ẩn chứa thai nghén mọi khả năng, lúc này khí tức đại đạo đã trở nên cực kỳ nồng đậm.
Tiếp theo, bắt đầu có lôi điện, có hoả diễm, còn có băng sương...
Từng lớp từng lớp khí tức đại đạo lưu chuyển ở bên trong Hỗn Độn, thai nghén, sinh ra, huỷ diệt, chôn vùi...
Tất cả đều đang diễn đi diễn lại không ngừng, đại đạo cũng theo đó mà không ngừng hoàn thiện.