Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 669: CHƯƠNG 669: SỨC TỰ VỆ NÀY CỦA NGÀI CÓ PHẢI LÀ CÓ CHÚT QUÁ MỨC RỒI HAY KHÔNG?

Ngọc Đế và Quân Quân đạo nhân chìm đắm vào trong đó, đắm chìm trong đó mà quên đi hết tất cả mọi thứ, cả hai đều như được tắm mình tẩy rửa ở bên trong đại đạo, cảm nhận được lực lượng bản chất nhất của thế giới này.

Chỉ có điều, ở bên trong loại lực lượng này, bọn họ trông có vẻ còn vô cùng nhỏ bé, chỉ giống như một giọt nước trong một đại dương mênh mông rộng lớn mà thôi, chỉ cần một cơn sóng đánh tới cũng đủ để nhấn chìm bọn họ, khiến cho bọn họ đồng hoá trở về với biển cả.

Có điều, vào lúc bọn hắn sắp si mê tới như bị hút vào, đột nhiên cái loại cảm giác này lập tức biến mất, khiến cho bọn họ giật nảy cả mình, sau khi lấy lại tinh thần thì sau lưng đã xuất hiện mồ hôi lạnh thấm ướt đẫm áo.

"Nguy hiểm thật, vừa rồi thiếu chút nữa thì ta mất phương hướng trong đại đạo vô tận, như thể sẽ bị hoà vào trong đại đạo vậy."

Ngọc Đế và Quân Quân đạo nhân thở phào nhẹ nhõm, lông tơ toàn thân đều dựng đứng hết cả lên, trong nội tâm vẫn còn đang sợ hãi không thôi.

Là cao nhân đã cứu chúng ta thoát khỏi nguy hiểm trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó?

"Cái gì, đây chẳng phải là sự tiến hoá của vũ trụ sao? Cái này cũng quá nhàm chán rồi phải không?"

Lý Niệm Phàm mất hết cả hứng thú cầm lấy đĩa CD, lắc đầu nói, "Thiệt thòi ta còn đang rất mong chờ có gì đó mới lạ, thế mà sự mong chờ của ta lại trở thành thứ nhàm chán này."

Nhàm ... Nhàm chán?

Khoé miệng Quân Quân đạo nhân và Ngọc Đế không thể không nhếch lên, tâm trạng vào lúc này căn bản là không biết nên dùng từ ngữ gì để có thể miêu tả ra được.

Đây chính là ba ngàn đại đạo a!

Cao nhân không chỉ dùng tivi diễn hoá ra ba ngàn đại đạo bên trong Tạo Hoá Ngọc Điệp, thậm chí còn cảm thấy ... nhàm chán?!

Bất kỳ một loại đại đạo nào ở trong này cũng xem như chỉ cần cảm ngộ được một chút vậy cũng đã đủ để mang tới sự điên cuồng cho không biết bao nhiêu người!

Đây chính là đại lão sao? Đây chính là chênh lệch sao?

Trong nội tâm Quân Quân đạo nhân dùng cái từ chấn kinh tới tột đỉnh cũng không đủ để hình dung ra, tuy rằng trước khi tới gặp cao nhân hắn sớm đã có sự chuẩn bị tốt về mặt tâm lý, nhưng vẫn như cũ không thể chịu đựng nổi, loại cường đại này hoàn toàn nằm ngoài khả năng nhận thức của hắn.

Nghĩ tới hắn đạt được Tạo Hoá Vũ Điệp nhiều năm như vậy, mặc cho chính mình bỏ ra vô số tâm huyết, thế mà chỉ có thể lĩnh hội được một chút chút không đáng kể như vậy.

Mà mỗi lần lĩnh hội một chút không đáng kể như vậy, hắn còn dương dương tự đắc, bây giờ nghĩ lại thật hận không tìm được một cái lỗ nào để chui xuống.

Đây là Tạo Hoá Ngọc Điệp được mô tả như một công cụ gian lận trong việc tu đạo, nhưng cái công cụ gian lận này ở trong tay của cao nhân, hoàn toàn chính là bật hack, còn là cái chủng loại vô địch kia.

Lấy một ví dụ, sự khát cao của Quân Quân đạo nhân đối với đại đạo không khác gì với người khát nước muốn uống nước, nhưng là, hắn bỏ ra vô số thời gian mà chỉ có thể vắt ra một giọt nước, mà ở trong tay Lý Niệm Phàm, sau một số thao tác thì đó chính là cả một đại dương bao la.

Đây cũng không còn là vấn đề giải khát, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi sức chịu đựng của hắn, quá nồng nặc, thiếu chút nữa thì khiến hắn bị chết đuối trong đó.

Quân Quân đạo nhân cảm kích nhìn thoáng qua Lý Niệm Phàm, nặng nề thầm thở dài nói: "Cao nhân không chỉ để cho ta được rong chơi ở bên trong đại đạo, càng là ở trong lúc nguy cấp kéo chính mình lại, loại ân tình này thậm chí còn vượt qua cả ân tái tạo, thực sự là không thể báo đáp a!"

Tâm trạng của Ngọc Đế vào lúc này càng u mê hơn.

Hắn trợn tròn mắt.

Ta đây là... Đột phá?

Nhìn cái đĩa, ta liền chứng đạo Hỗn Nguyên rồi?

Tạo hoá bực này, cả một đời có thể gặp gỡ một lần vậy cũng là không dám tưởng tượng.

Chờ tới khi trở về nói cho Vương Mẫu biết, nàng ta chắc sẽ hâm mộ và hối hận tới chảy nước mắt đi ...

"Đúng rồi, các ngươi tới đây lâu như vậy rồi, còn chưa có mời trà các ngươi đây này."

Lý Niệm Phàm nói với Đát Kỷ: "Tiểu Đát Kỷ, đi pha trà và mang tới một khay hoa quả đi."

Đát Kỷ khẽ gật đầu, "Được rồi, công tử."

Quân Quân đạo nhân vội vàng nói: "Thánh Quân đại nhân, thật ra thì không cần phải khách khí như vậy."

Đây là lời từ đáy lòng của hắn.

Tới đây một chuyến đã kiếm được tạo hoá lớn như vậy từ cao nhân, lấy da mặt của hắn cũng không có ý tứ lại kiếm tiếp nữa.

Tuy rằng hắn tặng Tạo Hoá Ngọc Điệp cho cao nhân, nhưng so với những gì cao nhân mang tới cho, vậy đã quá tải rồi.

Cao nhân thật sự là hào phóng tới mức làm cho người phải hổ thẹn a!

Ngọc Đế thì tò mò mở miệng hỏi: "Thánh Quân đại nhân, Tiểu Bạch kia đang làm cái gì vậy?"

Từ khi bước vào cửa, Tiểu Bạch vẫn còn đang bận rộn, hơn nữa trong viện còn chất đống không ít thiết bị cổ quái kỳ lạ, trong chảo dầu cũng bốc lên từng làn khói, loay hoay tới quên cả đất trời.

"Làm một số bánh kẹo và đồ ăn vặt."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, thuận miệng nói: "Thật ra thì chúng ta đang lên kế hoạch đi ra ngoài du lịch, mang theo một chút thức ăn để giải toả cơn thèm trên đường."

Thật ra thì ở sau khi kết hôn, Lý Niệm Phàm đã lên kế hoạch cho tuần trăng mật, tuy nhiên đúng vào lúc đó gặp phải cảnh tượng thiên địa có sự thay đổi lớn cho nên mới hoãn lại, bây giờ cảm thấy tình huống đã ở trong phạm vi khống chế cho nên mới chuẩn bị thực hiện hành trình tuần trăng mật này.

Về phần bánh kẹo và đồ ăn vặt, chẳng qua chỉ là làm cho Đát Kỷ và Hoả Phượng mà thôi.

Yêu cầu của hắn đối với đồ ăn vặt cũng không cao, lúc chỉ có một mình đều lười đi làm những thứ linh tinh.

Chẳng qua bây giờ, vì để cho Đát Kỷ và Hoả Phượng nếm được những món ngon khác nhau, cho nên lúc này mới bắt tay vào làm, dù sao mình vẫn là rất yêu vợ.

Ngọc Đế mở miệng hỏi: "Thánh Quân đại nhân chuẩn bị đi ra ngoài?"

Lý Niệm Phàm gật đầu, cười nói: "Các ngươi tới vừa đúng, ta đang muốn hỏi thăm tình huống bên ngoài bây giờ ra sao rồi để chuẩn bị cho tốt hơn."

"Hồng Hoang bây giờ đã thay đổi rất lớn, đông đảo đại năng từ bên ngoài Hỗn Độn chạy tới Hồng Hoang chúng ta, còn gọi Hồng Hoang chúng ta là Thần Vực."

Ngọc Đế trầm ngâm một lát, tiếp tục nói: "Bây giờ rất nhiều thế lực đã bắt đầu cắm rễ ở Thần Vực, xây dựng tông môn và đạo thống, đồng thời cũng sinh ra không ít tai hoạ ngầm, nếu như Thánh Quân đại nhân muốn tìm hiểu rõ hơn, ta sẽ sai người đi thu thập tình báo tương quan mang tới trong thời gian ngắn nhất."

Lý Niệm Phàm cũng không khách khí, chắp tay nói: "Như vậy thì thật là làm phiền bệ hạ."

Ngọc Đế vội vàng khoát khoát tay, "Thánh Quân chớ khách khí, đây chẳng qua chỉ là việc thuận tay mà làm thôi, không tính là gì."

Lý Niệm Phàm lại mở miệng nói: "Đúng rồi, ta còn có một vấn đề quan trọng nữa, còn xin bệ hạ hãy nói thật ra để cho ta được biết."

Vẻ mặt Ngọc Đế lập tức trở nên hơi nghiêm túc, "Thánh Quân xin cứ nói đừng ngại."

"Ta là muốn xác nhận một việc, thế giới bây giờ đã có sự thay đổi mạnh mẽ, Công Đức Thánh thể của ta có phải là cũng được đề cao lên theo sự phát triển mạnh mẽ của thế giới này hay không? Cũng không biết sức tự vệ của ta còn có tác dụng giống như trước đây hay không?"

Lý Niệm Phàm vẫn là rất quan tâm đối với chuyện này, dù sao, đây xem như là một trong những vấn đề vô cùng quan trọng đối với hắn, nếu như có thể xác nhận, vậy lần đi ra ngoài này có thể yên tâm hơn nhiều.

Sức tự vệ?

Ngọc Đế và Quân Quân đạo nhân nhịn không được cùng nhau nhìn thoáng qua thi thể Hắc Tượng tinh còn đang nằm trên đất kia.

Có đề cao hay không thì trong lòng ngài chẳng phải đã hiểu rõ rồi sao?

Hỗn Độn Thần Lôi cũng đã xuất hiện rồi, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên vừa mới bị giật chết kia còn đang an tường nằm trên mặt đất kia kìa!

Sức tự vệ này của ngài có phải là có chút quá mức rồi hay không?

Ngọc Đế và Quân Quân đạo nhân cuối cùng đã biết được ý nghĩa tồn tại của con Hắc Tượng tinh này, hoá ra chính là vì để cho mình có thể trả lời được vấn đề này của cao nhân!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!