Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 670: CHƯƠNG 670: THIẾU HIỆP, LÀ MUỐN ĐI NHỜ XE SAO?

Thời gian lại đảo mắt một cái đã trôi qua nửa tháng.

Ngọc Đế huy động lực lượng toàn bộ Thiên Cung, cuối cùng không phụ sự mong đợi đã liệt kê rất chi tiết tình hình hiện tại của Thần Vực.

Thậm chí còn bổ sung một tấm bản đồ, tuy nhiên rất qua loa, trên đó chỉ đánh dấu tin tức sự phân bố của những thế lực và thành trì tương đối lớn trước mắt của Thần Vực.

Biết những tin tức này đã giúp Lý Niệm Phàm hiểu rõ hơn về Thần Vực, có thể nói là có sự trợ giúp rất lớn.

Đồng thời, hắn không thể không cảm khái với sự thay đổi lớn của Hồng Hoang.

"Thế mà có nhiều thế lực tới như vậy, quả nhiên là náo nhiệt."

Ví dụ như Ngự Yêu Đạo tông cùng tu luyện với yêu quái, Vu thuật nhất mạch bên trong Nam Lĩnh mê quật, Khổ Tình nhất tộc tu luyện về đạo làm người, còn có các loại yêu tộc, dị thú ...

Đương nhiên, cũng không thiếu tai hoạ và tuyệt địa vô danh.

Cổ ngữ có nói, đạo khác biệt không cùng chí hướng, lại có nói, trăm hoa đua nở, trăm sông đổ về một biển.

Cho dù là cuộc đấu tranh bên ngoài giữa chính và tà, hay là nội đấu với nhau, mỗi thời mỗi khắc đều được diễn ra ở trên Thần Vực này, tuyệt đối sẽ rất đặc sắc.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Như vậy rất tốt, mọi chuyện đã sẵn sàng, chúng ta cũng nên xuất phát."

Ngọc Đế ân cần nói: "Thánh Quân đại nhân nếu như gặp phải phiền phức gì, chỉ cần một câu, người của Thiên Cung ta chắc chắn sẽ chạy tới bằng tốc độ nhanh nhất."

"Được, ta sẽ không khách khí." Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, thuận miệng nói.

Thật ra thì, trong lòng của hắn có nắm chắc, cơ bản sẽ không gặp phải phiền phức lớn gì.

Bên cạnh hắn có Đát Kỷ và Hoả Phượng đi theo, hạng giá áo túi cơm chắc chắn sẽ không tới gần hắn được.

Mà ở trên người mình thì có mặc pháp bảo phòng ngự, sinh mạng có được sự bảo vệ an toàn, lại thêm bất cứ lúc nào cũng có thể phát động Công Đức Thánh thể, dùng đi ngang để mà nói thì có chút không ổn, nhưng, có khả năng sẽ chẳng có ai dám trêu chọc.

Vừa đúng có thể quan sát Thần Vực vô cùng náo nhiệt này.

Lúc hắn đi tới thế giới Hồng Hoang này, một lòng muốn nhìn xem cái thế giới không tầm thường này, thế giới Hồng Hoang bây giờ thế mà có thể thay đổi bộ dáng lớn như vậy, điều kiện của mình cũng trở nên tốt hơn, không du lịch cho tốt một phen để mở mang kiến thức một chút sự khác biệt đặc sắc của từng vùng, vậy quả thực là có lỗi với chính mình.

Ngọc Đế đi theo Lý Niệm Phàm cùng đi ra khỏi cửa Tứ Hợp viện.

Lúc chia tay, Lý Niệm Phàm đột nhiên hiếu kỳ hỏi: "Đúng rồi, bệ hạ, các ngươi gần đây chắc là bận rộn phải không?"

"Ai, đừng nhắc tới."

Nhắc tới việc này, trên khuôn mặt của Ngọc Đế tràn đầy vẻ u sầu, nào chỉ là bận rộn, quả thực là vô cùng bận rộn.

Trong thiên địa, các phương quật khởi, tai hoạ từ quỷ gây ra, tai hoạ do yêu gây ra, tai hoạ do tà gây ra, ở trong thời gian ngắn giống như măng mọc sau mưa xuân, ngoi đầu lên một cách điên cuồng, hơn nữa các loại thế lực lớn đều ngo ngoe muốn động, còn có ngầm đấu với nhau.

Quan trọng nhất là, phàm là tông phái lớn mạnh một chút đều không có một cái nào coi trọng Thiên Cung.

Cảm giác này đã từng quen thuộc với Ngọc Đế.

Giống như thời điểm Thiên Cung vừa thành lập ở Hồng Hoang trước đây, Tiệt giáo, Nhân giáo, Xiển giáo, Long tộc, Yêu tộc vân ... vân đều không có một cái nào coi trọng Thiên Cung.

Đương nhiên, tình huống bây giờ còn muốn phức tạp hơn nhiều so với trước đó, bởi vì có rất nhiều đạo thống.

Chức trách của Thiên Cung vốn là phụ trách quản lý Tam giới, bây giờ không nói những người khác, bản thân Ngọc Đế nghe cũng cảm thấy buồn cười.

Đây chính là Thần Vực, lấy năng lực của mình bây giờ thì chắc chắn chính là không quản lý được, chỉ có thể quản được bao nhiêu thì quản bấy nhiêu đi.

Ngọc Đế nghĩ tới điều gì, mở miệng nói: "Không dối gạt Thánh Quân đại nhân, dưới sự bất đắc dĩ, Thiên Cung ta ở Thần Vực cũng thiết lập một cái đạo thống, tên là Bạch Ngọc kinh, đây là Lạc Thi Vũ cô nương đưa ra, mượn danh tự bên trong thi từ của Thánh Quân."

"Thiên Thượng Bạch Ngọc Kinh, thập nhị lâu ngũ thành, tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát thụ trường sinh. Câu thơ từ rất lâu trước đó, không nghĩ tới Lạc Thi Vũ còn nhớ rõ." Lý Niệm Phàm không thể nín được cười, trong giọng nói tràn đầy cảm khái.

Trước đây còn là Niếp Niếp kiên quyết muốn tu tiên, chính mình tặng nàng câu thơ, nghĩ tới có thể cổ vũ nàng ta, bây giờ, tu vi của nàng ta đã không còn tầm thường, tám thành là đang xông xáo ở Thần Vực đây này.

Ngọc Đế nói ra suy nghĩ trong lòng: "Loại thi từ này rất có tiên khí, cũng chỉ có Thánh Quân đại nhân mới có thể làm ra được, tự nhiên để cho người ta khó quên."

"Học đòi văn vẻ thôi, đi, nên chia tay."

Lý Niệm Phàm mở miệng, sau đó chắp tay về phía Ngọc Đế nói: "Bệ hạ, xin từ biệt, nếu như không chê, bệ hạ có thể đi nói với Tiểu Bạch một tiếng, trong nhà còn nhiều một chút bánh kẹo, xem như là kẹo mừng lúc ta kết hôn, hy vọng mọi người nếm thử."

Ngọc Đế hết sức vui mừng, vội vàng kích động nói: "Ai, không chê, tự nhiên không chê, đa tạ Thánh Quân đại nhân!"

Đi theo đại lão lăn lộn chính là thoải mãi, thi thoảng tới một chuyến, ra tay đánh giúp đại lão một chút là có thể thu hoạch được chỗ tốt cực lớn, đây quả thực là chuyện không dám nghĩ tới.

Nghĩ lại đoạn thời gian vừa qua, các thế lực lớn vì một số cơ duyên ngẫu nhiên xuất hiện ở bên trong Thần Vực mà tranh đấu tới mặt đỏ tới mang tai, Ngọc Đế muốn cười.

Các ngươi còn đang ở vạch xuất phát, mà ta thì trực tiếp ở ngay vạch đích.

Khoảng cách giữa người và người hình thành như thế nào? Là hình thành dựa vào phẩm chất bắp đùi bên cạnh.

Ngọc Đế đắc ý đi tìm Tiểu Bạch để lĩnh bánh kẹo, Lý Niệm Phàm thì mang theo Đát Kỷ và Hoả Phượng xuống núi.

Giống như những lần trước đó, Hoả Phượng biến thành con chim nhỏ màu đỏ đứng ở trên vai của Lý Niệm Phàm.

Một lần đi ra ngoài này rõ ràng cảm nhận được sự bất tiện.

Không chỉ núi trở nên cao, khoảng cách dưới chân núi tới Lạc Tiên thành cũng không xa, bây giờ thì rất xa, không biết đi phương nào.

Lý Niệm Phàm chỉ có thể chọn lấy một cái phương hướng có thể đi về Lạc Tiên thành lập tức cưỡi mây mà bay.

Tốc độ phi hành của bọn hắn tự nhiên không chậm, tuy nhiên phi hành tới hẳn một canh giờ, vẫn như cũ còn chưa thấy bóng dáng thành trì, mắt thấy dưới chân xuất hiện đường đi thì lập tức hạ xuống trên đường mà đi bộ.

Rất rõ ràng, phương hướng của bọn hắn chắc chắn là khác nhau, hơn nữa có thể nhìn ra được là đã bay ra ngoài được một khoảng cách rất xa.

Tuy nhiên ba người vốn chính là đi ra ngoài để du lịch, không tồn tại mục tiêu cho nên cũng chẳng sao cả.

Đã xuất hiện đường đi, vậy chứng minh xung quanh đây chắc là sẽ có thôn trấn, ít ra sẽ có người ở, Lý Niệm Phàm chuẩn bị tìm người hỏi đường.

"Cộc cộc cộc!"

Đi không lâu đã có tiếng vó ngựa truyền tới, sau đó, một cỗ xe ngựa đã xuất hiện ở bên trong tầm mắt, không nhanh không chậm đi tới.

Lái xe chính là một lão hán, trong tay cầm roi ngựa, thi thoảng quất vào hai con ngựa đang kéo xe, lắc lư đi trên đường gồ ghề nhấp nhô.

Nhìn thấy trên đường lại có người đi bộ, tự nhiên sẽ có sự tò mò đưa mắt nhìn vào Lý Niệm Phàm, cái nhìn này, hận không thể để cho tròng mắt trợn lồi ra ngoài, mất thăng bằng, thiếu chút nữa thì ngã xuống từ trên xe ngựa, vội vàng lắc lắc cái đầu của mình, dời ánh mắt đi cũng không dám nhìn nữa.

Đây cũng quá đẹp, là tiên nữ hạ phàm sao?

Xe ngựa đi tới gần, Lý Niệm Phàm chắp tay hỏi: "Lão bá, có thể dừng xe ngựa lại một chút hay không?"

"Xuy -- "

Lão hán kéo dây cương một cái, tuy nhiên lại cúi đầu, mở miệng hỏi: "Thiếu hiệp, là muốn đi nhờ xe sao?"

"Lão bá, ngươi đây là ..."

Lão hán vội vàng nói: "Thiếu hiệp, ta không dám nhìn cô nương bên cạnh ngươi, sau khi nhìn thế nhưng là ta sống không nổi nữa."

Lý Niệm Phàm không thể không cười khổ một tiếng.

Thật ra thì ở trước khi đi ra, hắn đã cố gắng khiêm tốn một chút, bảo Hoả Phượng biến thành con chim nhỏ màu đỏ, Đát Kỷ thì mặc quần áo thiên về đơn giản, thậm chí thông qua trang điểm trở nên thân thiện hơn một chút, nhưng vẫn như cũ còn rất xinh đẹp, thực sự là đã hết cách rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!