Chỉ cần có càng nhiều nữ tử xinh đẹp liên tục không ngừng tới chống đỡ, vậy thì những nữ tử có mặt ở đây có thể không phải chết, khó trách bọn họ tình nguyện đưa tiền.
Nói theo một cách khác, chính mình và Đát Kỷ cứ như vậy không hiểu ra sao cả đã bị tên lão hán kia hố? Lòng người hiểm ác a.
Lại nghe nữ tử kia nói tiếp: "Có điều bây giờ tốt rồi, vừa đúng ta tới, tai hoạ của vị tỷ tỷ này tự nhiên cũng chuyển tới trên người ta."
Thiếu niên ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói: "Tỷ, ta cảm thấy rõ ràng là không có sự chuyển đổi."
"Ầm!"
Trên đỉnh đầu người thiếu niên này trong nháy mắt nhô lên một cái bọc lớn, cả người loạng choạng lảo đảo.
Nữ tử thu tay lại, bình tĩnh nói: "Không có ý tứ, đệ đệ này của ta cứ luôn thích nói năng lung tung, các vị thứ lỗi."
Đây là nói năng lung tung sao?
Đây rõ ràng chính là sự thật a!
Mọi người nhìn vào nắm đấm của nữ tử kia một chút, suy nghĩ một chút vẫn là nuốt lời không nói, được rồi, công đạo ở tại lòng người, nói ra ngược lại không tốt.
"Hai vị, cùng nhau ăn một bữa đi, ta mời khách." Nữ tử cười phát ra lời mời, biểu hiện rất rộng rãi rất thoáng, thật ra thì chính là cùng nhau ăn một bữa ăn chùa.
Bốn người đi vào một tửu lâu ở bên trong thôn để ăn cơm.
Toàn bộ người trong thôn đều đoán được kết quả của Đát Kỷ, bởi vậy biểu hiện rất khách khí và hữu hảo, rượu ngon thức ăn ngon đều mang lên chiêu đãi.
Đây là ước định cẩn thận của toàn bộ người trong thôn, là một loại đồng tình và áy náy đối với người sắp chết.
Thông qua trò chuyện, Lý Niệm Phàm biết đôi tỷ đệ này phân biệt gọi là Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân, cũng biết một chút chuyện về Thanh Sơn thôn.
Trước kia đây chính là một cái thôn rất bình thường, thẳng tới hơn một tháng trước, sau khi một nữ tử chết đi thì bắt đầu xuất hiện mối hoạ từ quỷ.
Sắc mặt Tần Vân ngưng trọng, mở miệng nói: "Dựa vào tin tức mà chúng ta biết được, nữ tử chết đi này sinh ra đã vô cùng xấu, bởi vậy một mực bị mọi người xa lánh, càng không có khả năng sẽ có nam tử nào thích, trong lòng chôn dấu nhiều cô khổ, thống khổ và oán hận, cuối cùng ở vào hơn một tháng trước lựa chọn tự sát! Theo người nhìn thấy thi thể nói, tướng chết của nữ tử kia cực thảm, dùng dao chẻ mặt mình thành mặt trái xoan, đồng thời, đôi mắt và mũi cũng đều được chính nàng dùng dao cắt ra điều chỉnh qua, hình tượng quả thực kinh khủng!"
Lý Niệm Phàm thở dài một hơi, "Cho nên nàng ta đây là muốn hoá thành ác quỷ đi trả thù?"
Tần Vân gật đầu, "Rất rõ ràng là như vậy, bằng không thì cũng sẽ không chọn nữ tử xinh đẹp để mà ra tay."
Tần Sơ Nguyệt cười tiếp lời nói: "Buổi tối hôm nay vừa đúng là lúc nàng ta đi ra, vừa rồi ta so sánh cẩn thận một chút, dung nhan giữa ta và vị tỷ tỷ này thật sự là khó phân cao thấp, để cho an toàn, các ngươi vẫn là đi theo ta thì tốt hơn một chút, quỷ này giao cho ta tới đối phó!"
Lý Niệm Phàm và Đát Kỷ đưa mắt nhìn nhau, cười nói: "Không thành vấn đề."
Vào đêm, yên tĩnh vắng lặng.
Người ở Thanh Sơn thôn cực kỳ hào phóng sắp xếp cho bọn họ ở vào trong một viện lạc rộng rãi xa hoa.
Bốn người Lý Niệm Phàm đều không có ai buồn ngủ, đều ngồi chờ đợi trong đại sảnh được ánh nến thắp sáng lên.
Người bận rộn duy nhất chính là Tần Sơ Nguyệt, hắn cầm lấy la bàn và linh đang, còn đang dán phù chú lên ở khắp nơi, từ góc độ bố cục thì có vẻ khá chuyên nghiệp, loại cảnh tượng này chỉ có thể nhìn thấy ở trong những bộ phim trừ ma quỷ, để Lý Niệm Phàm cảm thấy vô cùng mới lạ.
Người tu tiên ở bên trong Hồng Hoang trước kia dường như còn chưa từng thấy qua cảnh tượng này a, chẳng lẽ hai tỷ đệ này là người tới từ bên ngoài?
Bóng đêm dần dần trở nên dày đặc.
"Hô ---"
Gió nổi lên.
Ánh nến trong đại sảnh đã bắt đầu theo gió mà chập chờn, ánh sáng lúc sáng lúc tối giống như sẽ bị dập tắt vào bất cứ lúc nào.
Cánh cửa vốn đang đóng chặt lại đột nhiên run rẩy lên, sau đó theo một tiếng kẹt kẹt chói tai vang lên, cửa mở ra!
Ngoài cửa là một màu đen kịt, cái gì cũng không nhìn thấy, gió không hiểu từ đâu tới đột nhiên thổi qua, ánh nến đột nhiên tắt, cả đại sảnh rơi vào bên trong một màu đen kịt, giống như ánh trăng cũng không thể chiếu vào.
"Xấu là một cái tội!"
"Giết ngươi."
"Con mắt của ngươi chính là của ta."
"Cái mũi của ngươi chính là của ta."
"Cả khuôn mặt của ngươi cũng đều là của ta!"
Giọng nói lạnh lùng tới cực điểm giống như cái lạnh của gió rét, vang lên xung quanh, để cho lưng của người ta phát lạnh.
Tần Sơ Nguyệt đưa tay bấm pháp quyết một cái.
Đột nhiên có một tia lửa lóe lên, lại là những bùa chữ được dán lên ở xung quanh tự đốt, xua tán đi mảnh tối đen này.
Đồng thời, ngoài cửa viện, một cái bóng trắng đột nhiên xuất hiện ở nơi đó, tiến vào một cách chậm rãi nhẹ nhàng.
"Tới tìm ta!"
Sắc mặt của Tần Sơ Nguyệt ngưng trọng lại, lập tức kích động chạy tới.
Tuy nhiên, bóng trắng kia nhìn cũng chẳng thèm nhìn nàng ta, lập tức bay qua bên cạnh nàng.
Tần Sơ Nguyệt lại ngăn cản.
"Mau nói cho ta biết, ta có phải là nữ nhân đẹp nhất trong cái thôn này hay không?"
Bóng trắng tiếp tục lách qua, nói ra lời vô tình: "Hiển nhiên là không phải."
Mặt Tần Sơ Nguyệt đen lại, tiếp tục ngăn cản.
"Cho ngươi thêm một cơ hội, nhìn lại thật kỹ thêm một lần nữa, nếu không có tin ta diệt ngươi hay không?"
"Hôm nay ta tới chỉ giết người xinh đẹp nhất, người không có phận sự không muốn chết thì cút mau!"
Bóng trắng hơi không kiên nhẫn, lúc này mới nhìn vào Tần Sơ Nguyệt, sau đó thì sắc mặt trầm xuống, lạnh như băng nói: "Ngươi, xếp hàng đằng sau đi!"
Tóc tai trên đầu Tần Sơ Nguyệt như thể dựng cả lên, tức giận tới thân thể mềm mại run rẩy, "Ta muốn tiêu diệt ngươi!"
Tay ngọc nàng ta vừa nhấc, trên mười ngón tay của nàng ta giống như được buộc vào bởi những sợi tơ khó có thể nhìn thấy, đột nhiên kéo một cái ---
"Đinh linh linh!"
Những chiếc linh đang nhỏ xung quanh đồng loạt phát ra tiếng vang giòn giã, sau đó thì những sợi tơ vốn được giăng ra ở xung quanh được thu lại, như là mạng nhện, lập tức siết cái bóng trắng kia thành bánh chưng.
"Hừ." Tần Sơ Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, nở ra nụ cười chiến thắng, "Nói đi, hiện tại thì ai là người xinh đẹp nhất?"
Bóng trắng nhìn vào nàng ta, chật vật mở miệng nói: "Ngươi, ngươi ... dù sao ngươi cũng không phải là người đẹp nhất ở đây."
"Tỷ, quỷ có nguyên tắc như vậy bây giờ cũng chẳng có nhiều a."
Tần Vân cười lên ha hả, đi theo Lý Niệm Phàm và Đát Kỷ đi ra khỏi đại sảnh.
Chỉ nhìn thoáng qua, đôi mắt của hắn ta đông cứng lại, kinh động như gặp thiên nhân.
Tê ---- hung khí thật là lớn!
Bởi vì bị sợi tơ siết chặt, da thịt ở nhiều chỗ bị vón cục lại với nhau, nhất là quần áo ở trước ngực bị đè ép tới phồng lên cao, giống như lại lớn hơn một chút, quần áo giống như bị kéo căng ra.
Tần Sơ Nguyệt nhíu mày, không nhịn được cúi đầu xuống, có thể dễ dàng xuyên qua chướng ngại vật, nhìn thấy được mũi chân của mình.
Lập tức một mảnh xinh đẹp, sợi dây trước ngực nữ quỷ kia có hơi nới lỏng.
Tuy nhiên, không có sự thay đổi rõ ràng ở trước ngực của nữ quỷ ...
Lúc này, Lý Niệm Phàm cũng đã thấy rõ ràng dáng vẻ cụ thể của nữ quỷ này, mặc vào một chiếc váy dài màu trắng, che lại hai tay và hai chân, thân thể giống như không có xương cốt, chỉ có một cái đầu lộ ra bên ngoài, tóc tai bù xù.
Khuôn mặt cũng không có xấu xí như trong tưởng tượng, mắt to, mày liễu, mũi ngọc tinh xảo, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, mỗi một ngũ quan đều trông vô cùng xinh đẹp, chắc chắn là một mỹ nhân.
Tuy nhiên, nhìn vào cả khuôn mặt này lại mang tới cho người ta một loại cảm giác quỷ dị không hài hoà, thật giống như những ngũ quan này bao gồm cả khuôn mặt này đều là được chắp và mà thành.
Nữ quỷ nhìn thấy được Đát Kỷ, lập tức toàn bộ thân thể đều run lên, giống như nam nhân thấy được nữ tử có dung nhan vô cùng xinh đẹp, ngây dại.
Lại giống như kẻ nát rượu gặp phải một loại rượu thơm nhất trên đời, say rồi.
Nàng ta không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào Đát Kỷ mà không chớp mắt một cái nào, khí thế quanh thân cũng đang đề cao không ngừng, tốc độ đề cao lấy mắt thường có thể cảm nhận được!