"Đinh linh linh!"
Linh đang run rẩy điên cuồng, sợi tơ càng siết càng chặt nhưng không mang tới chút hiệu quả nào.
"Gương mặt thật đẹp a! Quá đẹp, trên thế gian này lại có được khuôn mặt xinh đẹp như vậy."
Nữ quỷ kích động tới nói năng lộn xộn, "Hoàn mỹ! Nó là của ta, nó là của ta! Một khi ta có được gương mặt này, không có nam nhân nào có thể ngăn cản được mị lực của ta, ta thăng hoa, ta sẽ trùng sinh!"
"Ha ha ha, xinh đẹp, ta tới rồi!"
"Nguy rồi, nó đây là thấy được chấp niệm sâu nhất của chính mình, lập tức nổi khùng! Các ngươi lui ra đằng sau!"
Sắc mặt Tần Sơ Nguyệt trầm xuống, nàng ta đưa tay sờ vào trong túi tiền của mình, thế mà móc ra một lượng bạc, sau đó ném vào bên trong la bàn.
"Một lượng, mua hoả!"
"Hoa -- "
Phía trên la bàn lóe lên một tia sáng chói, chiếu về phía ma nữ.
Sợi tơ ban đầu quấn quanh nữ quỷ đồng thời đốt cháy, trong nháy mắt bị hoả diễm cuồng bạo quấn lấy bao bọc lại.
"Khuôn mặt, khuôn mặt của ta!"
Trong hoả diễm, nữ quỷ kia cuối cùng cũng động được, nữ quỷ không có chút cảm giác nào đối với hoả diễm, thuận tay kéo một cái, đám sợi tơ quấn lấy nữ quỷ kia lập tức đứt ra, từng lớp từng lớp khói đen chậm rãi hiện ra từ trên người nữ quỷ, lập tức dập tắt hoả diễm quanh thân.
Những quỷ khí này còn nồng nặc hơn so với trước đó không biết bao nhiêu lần, ngay cả hình thể nữ quỷ giống như cũng trở nên ngưng thực hơn nhiều, con mắt nhìn chằm chằm vào Đát Kỷ, trong ánh mắt có vẻ si mê và tham lam, ánh mắt thế mà còn linh động hơn rất nhiều so với trước đó.
"Đáng ghét a, vị tỷ tỷ kia thật sự xinh đẹp như vậy sao? Lập tức khiến cho chấp niệm của nữ quỷ này đạt tới mức lớn nhất, lên cấp nhiều như vậy!"
Tần Sơ Nguyệt cắn răng, đưa tay chỉ vào la bàn, trong mắt loé lên một chút vẻ nhức nhối, "Lại phải đốt tiền, lần này thua thiệt lớn rồi a!"
Dứt lời, nàng ta đưa tay lại móc ra năm lượng bạc từ trong túi tiền.
"Năm lượng, mua lôi!"
"Lốp bốp!"
Những sợi tơ bị kéo đứt kia lập tức nổi lên ánh sáng bạc, giống như một luồng điện sống dậy lao thẳng về phía nữ quỷ.
Trong chốc lát, rắn bạc bay múa, sấm sét vang dội, chiếu vào toàn bộ viện lạc tới sáng tối chập chờn, bổ vào trên người nữ quỷ, khiến nàng ta khó mà động đậy.
"Lấy tiền ... mua pháp thuật?" Lý Niệm Phàm cảm thấy ngạc nhiên, không nghĩ tới lúc này mới vừa ra khỏi cửa đi du lịch thế mà đã gặp được nhiều chuyện thú vị như vậy.
Lạc đường, bị hố, gặp quỷ còn có pháp thuật thần kỳ ...
Mở mang kiến thức.
Lần đi du lịch này không lỗ, tiền vé vào cửa trước tiên kiếm về.
Tần Vân cười nói: "Tỷ tỷ của ta chính là kẻ tham tiền, lấy ngân tiền trong thế tục làm con đường tu luyện, có điều ... nàng ta còn keo kiệt như vậy, chỉ lấy ra năm lượng để mua lôi thế nhưng là còn thiếu rất nhiều."
Lý Niệm Phàm nhìn vào Đát Kỷ một cái, đang chuẩn bị bảo Đát Kỷ trực tiếp xuất thủ giải quyết.
Nhưng vào đúng lúc này, trong tay Tần Vân thế mà có thêm một cái quạt xếp, khí chất cả người vào thời khắc này thế mà biến thành một vị công tử vô song, buồn bã nói: "Loại nữ tử bị tình làm tổn thương này vẫn là để cho ta dùng lực lượng tình (tình cảm tình yêu) tới cảm hoá đi."
"Dù sao, ta thế nhưng là có tiếng là đạo sư của các nữ tử lạc đường a!"
"Tỷ tỷ, lui ra!"
Hét lớn một tiếng tỏ ra rất trâu bò, hắn đã thản nhiên cất bước tiến lên, thâm tình nói: "Như Hoa, là ngươi sao? Như Hoa."
Nữ quỷ kia khẽ run lên, mờ mịt quay đầu nhìn về phía Tần Vân, hoài nghi hỏi: "Ngươi biết ta?"
"Không, nhưng ta được nghe nói qua chuyện xưa của ngươi."
Tần Vân nhìn chằm chằm vào Như Hoa, "Soạt" một tiếng, mở quạt xếp ra một cách rất tiêu sái, khí chất nhẹ nhàng thu phóng tự nhiên, "Tại sao ngươi lại chấp nhất với khuôn mặt của nàng ấy? Với một khuôn mặt khác, ngươi có còn là chính mình nữa không? Còn những người yêu thương ngươi thì sao bây giờ?"
Sự thù địch nổi lên trên người Như Hoa, bi thương nói: "Không có người thương ta, cũng không có người sẽ yêu ta, ta quá xấu."
"Đồ ngốc, ta tới đây không phải là vì ngươi sao?"
Tần Vân nở ra một nụ cười ưu nhã, bước từng bước một đi về phía Như Hoa, "Đẹp và xấu chỉ là tương đối, trong mắt ta ngươi là đẹp nhất, mỗi một nụ cười của ngươi đều khiến người phải say mê."
Như Hoa sống một thời gian dài như vậy, ngay cả người nói chuyện cũng không có chứ đừng nói sẽ có người nói ra những lời tâm tình như này, lập tức mặt đỏ tới mang tai, tim đập rộn ràng, oán khí trên người thế mà đạt được bình phục, đối mặt với Tần Vân đang đi tới từng bước một, thế mà bắt đầu lui lại như một tiểu nữ còn sống.
Một mực lui lại tới góc tường của viện, Tần Vân đưa tay ấn vào trên tường.
Dịu dàng mà bá đạo, "Nghe ta, ngươi mới là đẹp nhất, hãy dũng cảm và là chính mình đi, Như Hoa."
Lý Niệm Phàm ngây ngốc nhìn từ đầu tới cuối, trong lòng mặc niệm một tiếng trâu.
"Thế nhưng là ... ta thật rất xấu, ta không muốn để cho ngươi phải thất vọng." Như Hoa có chút do dự.
Tần Vân lắc đầu, "Không, tuyệt đối đừng nói như vậy, để cho ta nhìn dáng vẻ ngươi như thế nào khi trang điểm đi, tiểu ngọt ngào."
Như Hoa bị cảm động, rưng rưng gật đầu, "Được, vậy ta sẽ tới."
Sau đó, chỉ thấy nàng ta cúi đầu xuống, dùng tóc dài che khuất, một lát sau mới ngẩng lên.
Mái tóc dài được vén ra từng chút để lộ ra khuôn mặt ---
Tần Vân không nhúc nhích, giống như trở thành một bức tượng.
Như Hoa gắt giọng: "Chán ghét, ngươi nhìn chằm chằm vào người ta như vậy, người ta sẽ thẹn thùng a."
Thế mà ngay cả giọng nói cũng thay đổi ...
"Ọe -- "
Tần Vân nôn khan, sắc mặt xanh mét, nước mắt như muốn chảy ra, che miệng vội vàng lui lại, "Oẹ ô ---"
Sắc mặt Như Hoa lập tức âm trầm tới cực điểm, quỷ khí trên người giống như biển gầm bắt đầu quay cuồng, mắt đỏ lên, tràn ngập sự điên cuồng nhìn chằm chằm vào Tần Vân, "Ngươi có ý tứ gì?"
"Không có ý tứ gì, ta ... Oẹ! Ta tuyệt đối không có ý tứ vũ nhục ngươi."
Tần Vân hoảng sợ lùi lại phía sau, "Thật ra thì ý tứ của ta đó là, ngươi cần phải nhìn vào sở trường của mình, tuy rằng ngươi không xinh đẹp, nhưng là ngươi ... lớn a!"
"Đây cũng không phải là ta!"
Như Hoa gào thét lên, "Ngươi tên nam nhân cặn bã này, ta muốn giết ngươi!"
Tần Sơ Nguyệt lập tức cười không đứng lên nổi, "Yêu hô, đệ đệ thân ái của ta, 'đạo sư' của các nữ tử lạc đường, đối mặt với tiểu ngọt ngào của ngươi còn chạy cái gì chứ?"
"Không được, ta sai rồi, lần này ta thật không 'đạo' được a."
"Không được chạy!"
Như Hoa đã nổi điên, oán niệm ngập trời, quỷ khí màu đen biến thành xúc tu, một cái xúc tu đã kéo chân của Tần Vân lại, bắt đầu kéo hắn trở về.
"Tuy rằng ngươi phụ ta, nhưng là ta vẫn lựa chọn tha thứ cho ngươi, dù sao, ngươi chính là nam nhân đầu tiên để cho quả tim của ta đập rộn ràng lên, tới đi, bảo bối, nhanh oà vào trong ngực của ta."
"Không, không muốn! Ngươi cái oán linh có khuôn mặt đáng ghét này mau buông ta ra!"
Nước mắt Tần Vân đã như suối trào, chảy xuôi ào ào ào, trên mặt cũng đã tạo thành từng đường gợn sóng, hắn bám chặt vào cây nhỏ bên cạnh.
Chỉ có điều ở dưới lực đạo của Như Hoa, cây nhỏ kia lập tức bị nhổ cả gốc, kéo Tần Vân tới từng chút một.
"A ha ha ha, trước đó còn gọi người ta là tiểu ngọt ngào, bây giờ không trang điểm gì cả lại bảo người ta là oán linh, miệng nam nhân ..."
Tần Vân bi thiết thê thảm, "Tỷ, tỷ tỷ ruột, cứu ta, cứu!"
"Ai nha, ồn ào quá đi, ta biết rồi!"
Tần Sơ Nguyệt phất phất tay, sắc mặt trở nên ngưng trọng, lại ném mười lượng bạc ra ngoài, pháp lực quanh thân cuộn trào lên, giơ tay gạt một cái thế mà ngưng tụ ra thành một thanh trường kiếm, "Mười lượng, mua kiếm!"
Thanh trường kiếm phát ra ánh sáng trắng, vầng hào quang rộng lớn, cỗ khí tức này giống với pháp lực nhưng lại có hơi khác biệt, thế mà ẩn chứa một cỗ đạo vận ở trong đó.
"Chém!"
Ánh kiếm hò hét, xẹt qua chân trời, chém đứt lớp lớp quỷ khí, mắt thấy thế như chẻ tre, sắp chém vào đầu của Như Hoa, nhưng lại bị đưa tay ngăn lại một cách dễ dàng.
"Tỷ, tỷ a!"
Tần Vân kêu khóc, như là đứa trẻ bất lực, hoảng hốt tới không chịu nổi, "Đây là thời khắc quan trọng, tỷ cũng đừng có keo kiệt nữa a! Ta thế nhưng là đệ đệ ruột của ngươi a, chẳng lẽ như vậy mà còn không thể thêm tiền được sao?"