"Không thể!"
Tần Sơ Nguyệt cầm trường kiếm trong tay, yêu kiều nói: "Ai bảo ngươi tự đi tìm đường chết, làm cho oán niệm của nữ quỷ này lên cao tới như vậy? Lần này ta đã thua lỗ sáu lượng rồi! Nếu như còn muốn dùng tiền tiếp nữa thì đệ đệ thối nhà ngươi ta không cần cũng được!"
Tần Sơ Nguyệt lòng đang nhỏ máu.
Nàng ta đi tới cái thôn này, thứ nhất là hàng quỷ, thứ hai là hướng về phía phần thưởng mười lượng bạc kia mà tới.
Ban đầu cho rằng sẽ là một lần mua bán không lỗ mà còn kiếm bộn, ai có thể nghĩ tới, đầu tiên là gặp Đát Kỷ loại mỹ nữ có giá trị nhan sắc nghịch thiên này, lập tức kéo sức chiến đấu của nữ quỷ này lên cao vô số, sau đó thì đệ đệ nhà mình lại là một cái hố, khoe khoang làm dáng, cưỡng ép oán niệm của nữ quỷ lên cao thêm một phần nữa.
Bây giờ tiền chẳng những không kiếm được ngược lại còn lỗ đi mất sáu lượng, thua lỗ tới mắt của nàng cũng đỏ lên, đây là muốn nuốt vốn ban đầu của ta a!
Hoả Tước trên bờ cai Lý Niệm Phàm quan sát vở kịch này, giơ móng vuốt nhỏ lên, gãi lông của bản thân, trên trán một cọng lông vũ màu vàng kim rung động theo thân thể.
Thuận miệng nói: "Trên người đôi tỷ đệ này thế mà có đại đạo mạch lạc đang lưu chuyển."
Đát Kỷ khẽ gật đầu, "Ta cũng cảm thấy vậy, tuy nhiên rất kỳ lạ, tu vi của nữ tử kia chẳng qua chỉ là Nguyên Anh kỳ, nam tử kia thì càng không có chút tu vi nào, thế mà có thể dẫn động đạo vận, đây hoặc là gặp được kỳ ngộ to lớn hoặc là họ bị rơi xuống từ một loại cảnh giới nào đó, đạo vẫn còn nhưng pháp không còn."
Ban đầu tu pháp, về sau tu đạo.
Đây là chân lý từ trước tới nay không thay đổi.
Đại đạo mờ mịt, thực lực không đủ thì căn bản không có khả năng cảm ngộ được đại đạo, mà cảm ngộ đại đạo cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, bởi vậy, dưới tình huống bình thường, cảnh giới quá thấp, đối với việc lĩnh ngộ đại đạo tự nhiên sẽ rất thấp.
Tuy rằng nói bây giờ có rất nhiều tu sĩ từ thế giới bên ngoài tới, nhưng là loại chân lý này trên cơ bản sẽ không thay đổi!
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ, nhanh đi giúp bọn họ một chút đi."
"Được rồi, công tử."
Đát Kỷ khẽ gật đầu, chậm rãi cất bước đi về phía chiến trường.
Lúc này, Tần Vân lát hét tới sắp nổ phổi, khoảng cách với nữ quỷ kia chỉ còn chưa đủ một mét, Tần Sơ Nguyệt thì đang ở một bên kiệt lực quấy nhiễu, mặt lộ vẻ xoắn xuýt, do dự có nên thêm tiền ra hay không.
Hai người một quỷ đột nhiên nhìn thấy Đát Kỷ đi tới, đều là hơi sững sờ.
"Gương mặt, gương mặt xinh đẹp của ta đã tự mình đi về phía ta!"
Đôi mắt Như Hoa đột nhiên sáng lên, kích động không thôi, thuận tay vứt bỏ Tần Vân, quỷ khí dày đặc bắt đầu quấn về phía Đát Kỷ mà tới.
"Đát Kỷ cô nương cẩn thận, ngươi, ngươi ..."
Tần Sơ Nguyệt mới nói tới một nửa, con mắt đột nhiên trợn lớn lên, trên mặt hiện ra vẻ không thể nào tưởng tượng nổi nhìn vào cảnh tượng trước mặt.
Chỉ thấy, những quỷ khí kia ở lúc tới gần Đát Kỷ thì bắt đầu đông kết lại!
Cuối cùng như ngừng lại ở giữa không trung.
Sau đó, những khối băng đông kết lại kia bắt đầu theo quỷ khí mà lan tràn, rất dễ dàng, vô thanh vô tức, không có một chút trở ngại nào đóng băng về phía Như Hoa mà đi!
"Điều này sao có thể? !"
Như Hoa rùng mình một cái, sợ hãi nhìn vào Đát Kỷ, nội tâm không thể nào tiếp nhận được, càng nhiều hơn chính là sự ghen ghét, "ngươi rõ ràng đã xinh đẹp tới như vậy rồi, tại sao lại còn mạnh như thế? Dựa vào cái gì, đây là dựa vào cái gì? Thương thiên bất công a!"
Oán khí trên người nàng càng nhiều, tuôn trào ra, tuy nhiên lại không làm nên trò trống gì, đối với trạng thái đóng băng lan tràn mà tới lại không có bất kỳ một ảnh hưởng nào có thể ngăn cản lại.
Ở trước mặt cỗ lực lượng này, bất kỳ sự không cam lòng, phẫn nộ hay là oán hận đều đã mất đi ý nghĩa.
Lạnh a!
Cảm giác lạnh thấu xương bắt đầu bao trùm lên toàn thân nàng ta.
Điều này làm cho nàng ta giống như trở về khoảng thời gian rất nhiều năm về trước, lúc đó chính mình còn nhỏ tuổi, bị một chậu nước lạnh dội từ trên đầu dội xuống, từ đó mặc quần áo ướt sũng, thật lạnh.
Không có một ai thương xót chính mình, thậm chí không muốn nhìn nhiều, luôn chỉ có sự chế giễu và ghê tởm làm bạn.
Trong nội tâm nàng oán hận ngập trời.
Thẳng tới có một ngày, một giọng nói xuất hiện ở bên tai của nàng, nói cho nàng, chỉ cần chết đi là có thể bắt đầu lại từ đầu, có thể biến thành nữ nhân đẹp nhất trên thế gian này.
Nàng ta làm theo, không nghĩ tới lại là thật.
Chuyện đầu tiên khi biến thành oán linh, chính là giết chết đi nữ tử một mực chế giễu nàng kia, đưa đôi mắt mà nàng ta một mực lấy làm kiêu ngạo đổi vào trên khuôn mặt của mình, sau đó, còn muốn đi thay cái mũi, đổi cái miệng ...
Chẳng bao lâu, tin đồn về nàng lưu truyền ra và bản chất con người thực sự rất bẩn thỉu.
Các nữ nhân trong thôn này vì không để cho mình chết, thế mà đi tìm rất nhiều nữ tử xinh đẹp tới, nào thì là lừa đảo, trộm, đoạt, mua, dùng hết mọi thủ đoạn.
Ha ha ha, tuy nhiên như vậy không phải càng tốt hơn sao?
Có thể để cho khoảng cách tiến tới sự xinh đẹp của ta rút ngắn đi được một vài bước.
Cuối cùng, ta thế mà có thể nhìn thấy gương mặt đẹp nhất trong nhân thế, đó là gương mặt như thế, quá hoàn mỹ, đáng tiếc ... gương mặt này có độc.
Xinh đẹp cuối cùng không thể thuộc về mình...
Trong viện.
Quỷ khí xung quanh bị đóng băng lại, ở giữa thì được đóng băng như hoa, giống như một đoá hoa sen được điêu khắc từ băng.
"Ầm!"
Theo một tiếng vang nhỏ vang lên, hoa sen kia lập tức vỡ vụn, biến thành tiếng mảnh băng nhỏ, lập loè tiêu tán dưới ánh trăng.
Tất cả lắng lại, màn đêm bao phủ, ánh trăng không thay đổi, giống như chỉ là một buổi tối bình thường.
Tỷ đệ Tần Sơ Nguyệt hai người khẽ há mồm ra, cùng nhau nhìn vào Đát Kỷ, run rẩy nói: "Ngươi, ngươi ngươi ngươi ..."
"Ngươi vậy mà là người tu tiên!"
Bọn họ không thể không kinh ngạc, từ lúc gặp cho tới vừa trước đó, biểu hiện của hai người Lý Niệm Phàm thật sự là rất giống với phàm nhân, bất kỳ người nào có tu vi trong người, không nhiều thì ít đều sẽ có chút khác biệt với phàm nhân, xem như che giấu khí tức thế nhưng là thần thái và khí chất ở trong lúc vô hình đồng dạng vẫn có sự khác biệt.
Hai người tỷ đệ này từng bởi vì vẻ xinh đẹp của Đát Kỷ mà hoài nghi tới thân phận của nàng, nhưng là ... trải qua dò xét cẩn thận rất nhiều chi tiết, cho nên đã chắc chắn bác bỏ thân phận người tu tiên của nàng ta.
Tuy nhiên lại bị đánh mặt một cách dã man, nàng ta không chỉ là người tu tiên, hơn nữa còn là một cao thủ siêu cấp.
"Hô!"
Tần Sơ Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, "Giải quyết là được rồi, tiết kiệm được một khoảng chi tiêu lớn."
Tần Vân thì nhìn vào Lý Niệm Phàm, hoài nghi nói: "Lý công tử, ngươi thật sự là phàm nhân?"
"Không thể giả được."
Tần Vân mở to hai mắt mà nhìn, "Ngươi cưới được một vị tỷ tỷ đẹp tới mức như tiên nữ về làm vợ?"
Đát Kỷ ôm lấy cánh tay của Lý Niệm Phàm, dịu dàng nói: "Công tử nhà ta đúng là phàm nhân."
"Không! Không phải phàm nhân mà là Tình thánh!"
Đôi mắt Tần Vân sáng lên, "Tình thánh, mời thu ta làm đồ đệ đi!"
Nàng dâu xinh đẹp tăng thể diện cho mình, Lý Niệm Phàm biểu thị tâm tình thoải mái, lắc đầu, cười nói: "Duyên phận, đều là duyên phận."
Hắn lại không muốn đi để ý tới nam tử cặn bã này, ngáp một cái nói: "Tiểu Đát Kỷ, sắc trời không còn sớm, chúng ta đi nghỉ ngơi đi."
"Tình thánh, tồn tại Tình thánh a!"
Tần Vân nhìn qua bóng lưng của hai người, thở dài nói: "Uổng ta khắc khổ nghiên cứu chuyện tình cảm, không nghĩ tới ngay cả một phần vạn của Lý huynh cũng chẳng bằng."
"A, ngươi cũng không tệ a, dù sao cũng là dám làm nam nhân đạo sư cho Như Hoa, tỷ tỷ kính ngươi là tên hán tử."
Tần Vân bi phẫn nói: "Tỷ, vừa rồi ngươi quá đáng! Máu mủ tình thâm a, đệ đệ ngươi không đáng tiền như vậy sao?"
"Mười lượng không thể nhiều hơn nữa."
...