Hoà thượng dẫn đầu vừa rồi, khuôn mặt đã bị ghìm tới tái mét, mở miệng chật vật nói, "Cứu, cứu!"
Lý Niệm Phàm nói ngay: "Tiểu Đát Kỷ, xem ra vẫn là phải để ngươi xuất thủ rồi."
"Công tử yên tâm, Ðát Kỷ biết."
Đát Kỷ nở nụ cười dịu dàng, cánh tay ngọc giơ lên, trong lòng bàn tay lập tức hiện ra một tảng băng, loé lên ánh sáng, băng giá mà lộng lẫy.
Trong lòng nàng, cái gọi là du lịch của Lý Niệm Phàm chính là muốn chơi đùa trong Thần Vực, cũng chính là muốn xem một chút cảnh đặc sắc trong chiến đấu giữa các tu sĩ, nếu không phải Lý Niệm Phàm ra hiệu, nàng ta sẽ không chủ động xuất thủ.
Mắt thấy ba tên hoà thượng sắp bị kéo vào trong quan tài, tảng băng vèo một tiếng bắn ra.
Đi qua xiềng xích, "Keng" theo tiếng kêu vang lên xiềng xích cũng từ đó mà đứt gãy, lập tức chui vào trong quan tài.
Xung quanh, từng lớp từng lớp băng bắt đầu hiển hiện một cách nhanh chóng!
"Đây là cái gì?"
Nữ quỷ áo đỏ và cương thi trong quan tài đồng thời cảm nhận được một cỗ ý lạnh vô cùng kinh khủng, nguy cơ sinh tử bao phủ lấy bọn hắn.
Chỉ có điều, còn không đợi đầu óc của bọn hắn lượn được một vòng, cả người đã biến thành tượng băng.
"Thật ... thật là lợi hại!"
Hai tỷ đệ Tần Sơ Nguyệt chứng kiến tận mắt, chỉ cảm thấy còn muốn rung động hơn so với lần trước, về phần ba tên hoà thượng kia thì thở hổn hà hổn hển, lòng vẫn còn sợ hãi đồng thời cũng ném ánh mắt khiếp sợ về phía Đát Kỷ.
Đồng thời, trong nội tâm đều âm thầm trách móc.
Ngươi lợi hại như vậy, rõ ràng là có thể giết chết đối phương ở trong nháy mắt, thế mà đứng ở một bên xem kịch, trơ mắt để chúng ta liều chết với nhau lâu như vậy?
Cũng được, ta đoán người mạnh như ngươi vậy chắc chắn là đang muốn tôi luyện chúng ta nhiều hơn, để cho chúng ta biết sự nguy hiểm khi chiến đấu với quỷ quái, dụng tâm lương khổ a, chúng ta cũng không trách ngươi.
"Đa tạ vị tiên tử này đã cứu giúp."
Hoà thượng dẫn đầu chắp tay trước ngực hành lễ với Đát Kỷ, nói tiếp: "Bần tăng chính là đệ tử của Phật giáo, pháp hiệu Minh Tuệ, đây là hai vị sư đệ của bần tăng, Minh Lễ và Minh Đức."
Ba người cùng nói, "A Di Đà Phật."
Đát Kỷ mở miệng nói: "Không cần cám ơn ta, là tướng công nhà ta bảo ta xuất thủ."
"Tướng công?"
Minh Tuệ hơi sững sờ, nhìn về phía Lý Niệm Phàm, vội vàng nói: "Là bần tăng thất lễ, đa tạ vị tiền bối này."
"Ta cũng không phải tiền bối, chỉ là một phàm nhân bình thường mà thôi." Lý Niệm Phàm cười khoát khoát tay, "Gọi ta Lý Niệm Phàm là được rồi."
"Phàm nhân?" Minh Tuệ khó có thể tin, có điều hắn quả thực rất thông minh, lập tức nói ngay: "Như vậy xem ra, hai vị thí chủ tuyệt đối là tình yêu chân thành, làm cho người hâm mộ a."
Ở một bên Tần Vân âm thầm nhếch miệng, ngạc nhiên với tên hoà thượng kia.
Cái tên này cũng không chỉ có một vợ, hơn nữa cũng xuất sắc như vậy, đang đậu ở trên bả vai hắn nhìn vào ngươi đây này.
Thế này sao lại là tình yêu chân thành a, đây rõ ràng là tình yêu sâu lắng, tình yêu bật hack, tình yêu không khoa học.
Minh Tuệ nói tiếp: "Bốn vị thí chủ thế nhưng là đang chuẩn bị tiến về Hạ triều?"
Lý Niệm Phàm gật đầu, "Đúng vậy, đại sư có biết tình huống của Quân chủ Hạ triều bây giờ như thế nào không?"
"Thật không tốt, bây giờ không chỉ là Quân chủ Hạ triều mà ngay cả đám đại thần cũng từng tên một rơi vào trạng thái mê man."
Minh Tuệ một mặt thương xót, thở dài một cái rồi nói: "Lần này là một lần đại kiếp a, Phật môn ta do phương trượng dẫn đội gần như dốc toàn bộ lực lượng, chỉ mong lấy có thể có tư cách hoá giải đại kiếp."
Trong lòng Lý Niệm Phàm khẽ động, hiếu kỳ hỏi: "Xin hỏi, phương trượng các ngươi là ai?"
Minh Tuệ nói: "Bẩm Lý công tử, phương trượng có pháp hiệu là Giới Si."
Hoá ra là tiểu hoà thượng kia.
Khoé miệng Lý Niệm Phàm không thể không hơi nhếch lên, cũng không cảm thấy có gì ngoài ý muốn.
Tiểu hoà thượng kia có thiên phú Phật học rất cao, hơn nữa chắc chắn là nguyên lão lâu năm.
Tần Vân mở miệng hỏi: "Vậy những người khác đâu?"
"Oán linh hung dữ mạnh mẽ, huống chi ngoài oán linh ra còn có thế lực tà ác khác, bọn chúng thiết lập mấy oán linh cường đại chặn đường, mục đích chính là vì không cho đại năng kịp thời chạy tới Hạ triều."
Minh Tuệ dừng một chút lại nói: "Không chỉ riêng Phật giáo chúng ta, còn có tu sĩ chính đạo khác đều gặp phải cảnh bị quấy rối, chúng ta là thoát khỏi đội ngũ, có thể dẫn đầu chạy tới cũng là may mắn."
"Tình huống vậy mà nghiêm trọng như vậy."
Lý Niệm Phàm cảm thấy rất ngạc nhiên, không nghĩ tới sau khi thiên địa có sự thay đổi to lớn như thế thì đã trở nên hỗn loạn nhanh tới như vậy, "Việc này không thể chậm trễ, khoảng cách nơi này tới Hạ triều cũng không còn xa lắm, tranh thủ thời gian nhanh chóng lên đường đi."
Biết được tình hình bây giờ đang nghiêm trọng, một đám người Lý Niệm Phàm tăng tốc độ lên đường, đi thẳng về phía Hạ triều.
Giữa đường cũng không dừng lại, ngay cả đi giải quyết nỗi buồn cũng phải nhịn, xem như gặp oán linh cũng chỉ là thuận tay thì loại bỏ, trừ hại cho dân.
Không bao lâu sau thì đã đi vào trong hoàng thành của Hạ triều.
Lần đi tới này phần hoa hơn so với lần trước, hoàng thành bây giờ có thể cảm nhận được rõ ràng bầu không khí lòng người bàng hoàng, trên khuôn mặt của tất cả mọi người đều mang theo vẻ u sầu lo lắng.
Oán linh nổi lên ở khắp các nơi trên đất, các nhân vật quan trọng trong Hạ triều tất cả đều rơi vào trạng thái ngủ say như bò à nhầm ngủ say như chết, làm con dân nơi đây tự nhiên đều sẽ lo lắng.
Lý Niệm Phàm ngẩng đầu, nhìn vào độn quang thỉnh thoảng bay lượn qua trên trời, không thể không mở miệng nói: "Người tu tiên tới đây thật đúng là không ít."
"Đó là tự nhiên, Hạ triều nói thế nào cũng là nơi có khí vận của Nhân tộc, không chỉ liên quan tới phàm nhân đồng thời còn liên quan tới đông đảo tông môn tu tiên."
Minh Tuệ chắp tay trước ngực, trên mặt cũng khó tránh khỏi lộ ra vẻ lo lắng, "Nếu như Hạ triều rơi vào tay giặc thì đây mới thực sự là sinh linh lầm than, chỉ sợ thế cục sẽ trở nên rối loạn tưng bừng, các loại tà tu đều bắt đầu tàn phá khắp nơi một cách càn rỡ."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, tỏ ý kiến rất đồng ý với ý này, "Đi nhanh lên đi."
Hạ triều là hoàng triều mà hắn tận mắt nhìn thấy quật khởi từng bước, còn có ngọn nguồn với hắn, chứ đừng nói việc có liên quan tới Nhân tộc, về tình về lý thì hắn đều sẽ không thể ngồi yên mà không để ý tới.
Cũng không biết tiểu Đát Kỷ có thể giúp được chuyện gì hay không.
Đi qua từng cái phố xá trong quá khứ, bây giờ khắp nơi đều giới nghiêm, người có can đảm ra đường cũng giảm đi rất nhiều, chỉ còn lẻ tẻ một vài quầy hàng.
Lúc đi ngang qua một ngôi nhà cao ba tầng, cảnh sắc ảm đạm lại đột nhiên thay đổi.
Đã thấy ở trên tầng của ngà gỗ này, ở ban công mỗi một tầng đều có mấy thiếu nữ mặc váy lùa màu nhẹ nhàng, dáng người thon thả, đua nhau khoe sắc, đang nhàm chán tới ăn hoa quả và điểm tâm.
Thỉnh thoảng phát ra tiếng cười êm tai, sau đó ngẩng đầu, đánh bay những làn sóng mùa thu về phía người đi bộ có hạn ở bên dưới, phong cảnh bỗng nhiên trở nên đẹp hơn.
Thật có thể nói là, kỹ nữ, liễu theo hoa, hương thơm tựa ngọc, trăng hoa bay bướm.
Đáng tiếc, mặc dù phong cảnh tuy tốt đẹp, nhưng không có tâm trí thoải mái để mà đi ngắt lấy.
"Quá phận, quá đáng!"
Trong lòng Tần Vân lập tức tràn đầy sự đồng tình, lòng đầy căm phẫn nói: "Oán linh đáng ghét, thế mà để cho nhiều tỷ tỷ không có việc gì để làm như vậy, trò chuyện với nhau để sống qua ngày, quả thực là làm cho lòng người đau nhức a."
Tần Sơ Nguyệt nhịn không được khinh bỉ nói: "Ngươi chỉ như thế này thì có thể làm cho các nàng cái gì?"
Tần Vân trịnh trọng nói: "Mặc dù ta không có tu vi, nhưng chỉ cần các nàng đồng ý gật đầu, cho dù âm dương điên đảo ta cũng sẽ không nhíu mày một chút nào."
Minh Lễ là người không thích nghe người khác chém gió, nhịn không được nói: "Thí chủ, ngươi ngay cả tu vi cũng không có, làm sao có thể khiến cho âm dương điên đảo, vẫn là không nên nói năng lung tung mới là tốt nhất."
Tần Vân nói: "Hoà thượng không biết gì, nếu như cho ta một cái đòn bẩy, ta có thể nhấc bổng toàn bộ thế giới này lên."