Tần Sơ Nguyệt mở miệng nói: "Đệ của ta tu Tình đạo, luyện đầu óc tới bỏ đi rồi, thường xuyên nói năng lung tung, vậy thế cho nên mong các vị thứ lỗi."
Trong khi nói chuyện, Cung điện của Hạ triều đã xuất hiện ở trước mặt, đối diện đã thấy được một nữ tử mặc váy trắng ngồi ngay ngắn ở trên bậc thang trước đại điện.
Nàng ta nghiêng đầu, dùng tay chống đỡ đầu, đôi mi thanh tú cau lại, giống như có chút khổ sở.
Một cơn gió nhẹ lướt qua mái tóc của nàng, đồng thời thổi cạp váy trên người của nàng bay lên, lộ ra da thịt như ẩn như hiện ở bên dưới, trắng như tuyết sáng long lanh, tận hưởng cảm giác thư thái mượt mà.
Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, "Mạn Vân cô nương?"
Tần Mạn Vân quay đầu, nhìn thấy Lý Niệm Phàm thì đôi mắt lập tức toả sáng, lập tức đứng dậy bước nhanh chạy tới, hành lễ nói: "Mạn Vân bái kiến Lý công tử, Đát Kỷ cô nương."
Nàng ta có chút không dám tin tưởng, quả tim nhỏ đập lên đập xuống đập liên hồi đập tới mất vài nhịp, không có được một chút sự chuẩn bị nào, cao nhân thế mà đã tới.
Nàng ta một mực cố gắng tu luyện, bây giờ cũng đã tới Đại Thừa kỳ, chỉ chờ phi thăng thành tiên, vì chính là để có thể làm được càng nhiều chuyện hơn cho cao nhân, hơn nữa có thể kéo khoảng cách với cao nhân càng ngày càng gần, xem như thi thoảng có thể gặp một lần nghe một chút phân phó của cao nhân cũng đã là vô cùng tốt rồi.
Nàng ta đã không biết bao lâu rồi chưa đi bái phỏng cao nhân, không phải bởi vì nàng ta không muốn đi, mà là bởi vì tự biết không có tư cách để mà tới bái phỏng.
Cao nhân giống như trăng sáng và các vì sao trên bầu trời kia, mà chính mình thì chỉ là hạt cát dưới biển sâu, có thể gặp được một lần đã là một cơ duyên không thể nào tưởng tượng nổi rồi, nào dám quá phận yêu cầu những thứ xa vời khác.
Sự thân thiện của cao nhân không thể được coi là chuyện đương nhiên.
Chỉ là không nghĩ tới lại gặp được cao nhân theo cách đột ngột như thế này, chuyện này thật sự là quá vui mừng rồi.
Giống như kiểu một fan hâm mộ não tàn đột nhiên gặp được thần tượng của mình đột nhiên đầu óc choáng váng, kích động tới không thể nào kiềm chế được.
Cao nhân đã tới, vậy chuyện lần này chắc chắn có thể làm cho lắng lại rồi.
Tần Vân ở bên cạnh nhìn thấy mà choáng váng.
Hắn nhìn vào Lý Niệm Phàm một cái, trên trán gắn lấy một cái dấu chấm hỏi vô hình thật lớn.
Lại một vị tiểu tiên nữ mê muội nữa sao? Đây là sức hấp dẫn mà phàm nhân nên có sao?
Hắn không thể không tự hỏi bản thân mình, ta đến tột cùng là thua ở điểm nào?
Lý Niệm Phàm lập tức mở miệng hỏi: "Mạn Vân cô nương, tình huống trước mắt như thế nào rồi?"
Tần Mạn Vân mở miệng nói: "Lúc đầu ta và sư tôn muốn mượn nhờ tiếng đàn để làm cho mọi người tỉnh lại, chỉ có điều căn bản không có tác dụng, bây giừo người của Bạch Vân quán đang ở trong đại điện, cũng không biết có thể có biện pháp hiệu quả nào không."
"Bạch Vân quán?"
Lý Niệm Phàm từng nghe Ngọc Đế nói, đây chính là một môn phái lớn, mà còn là một Đạo quán, bởi vậy nên có ấn tượng rất sâu.
"Ầm!"
Lại vào ngay lúc này, cửa lớn vốn đang đóng chặt lại vào lúc này đột nhiên nổ ầm vang dội, sau đó mấy thân ảnh từ bên trong đó bay ngược mà ra, trên không trung lưu lại một đường máu trên không, ngã ầm ầm vào trên mặt đất.
Đám người Lý Niệm Phàm không suy nghĩ nhiều, lập tức tiến vào bên trong đại điện.
Đã thấy, ở trung tâm của đại điện, có một lão đạo để chòm râu, trên người mặc đạo bào màu xám, đằng sau in đồ án thái cực vẫn còn đang đứng ở nơi đó, vẻ mặt không phải là rất tốt.
Cách đó không xa, tất cả người đang hôn mê đều nằm ngang, những người khác thì núp ở trong góc tường, yên lặng nhìn vào lão đạo kia, một bộ dáng vẻ hoá ra ngươi cũng không được.
Lão đạo xấu hổ trầm mặc thật lâu, kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, "Chút tài mọn, cũng chỉ dám co đầu rút cổ ở trong mộng cảnh! Nếu như để cho ta tìm được bản thể, không ra ba hơi thì đủ để cho tan thành mây khói!"
"Đáng tiếc, oán linh xảo trá, bần đạo còn cần một chút xíu thời gian."
"Có điều, các vị yên tâm, Bạch Vân quán ta là chuyên nghiệp."
Tần Mạn Vân mở miệng nói: "Sư tôn, Lý công tử tới rồi."
Diêu Mộng Cơ lập tức giật mình một cái, nhưng khi nhìn thấy Lý Niệm Phàm thì đôi mắt già nua lập tức bắn ra ánh sáng, bờ môi run rẩy bước nhanh đi tới.
Cung kính nói: "Lý công tử, Đát Kỷ cô nương, thật sự là đã lâu không gặp."
Lý Niệm Phàm cười chắp tay nói: "Phong thái của Diêu lão vẫn như xưa a, đưa ta đi xem Chu Vương đi."
"Lý công tử mời đi theo ta."
Chẳng mấy chốc, Lý Niệm Phàm đã nhìn thấy Chu Vân Vũ, mặt ngoài xác thực không nhìn ra cái gì, nhưng khi đưa tay bắt mặt thì lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, lộ ra vẻ kinh dị.
Đát Kỷ hiếu kỳ hỏi: "Công tử thế nhưng là có phát hiện ra gì không?"
Lý Niệm Phàm gật đầu ngưng trọng nói: "Ừm, từ mạch tượng tới xem, mạch tượng của Chu Vương bây giừo trông như bình thường, nhưng kỳ thật đã là mạch tượng ở tuổi tám mươi."
Mọi người lấy làm kinh hãi, "Tám ... Tám mươi tuổi?"
Chu Vân Vũ thế nhưng là mới chưa tới ba mươi tuổi.
"Không cần pháp lực là có thể phát hiện được điểm này, y thuật của vị công tử này quả nhiên ghê gớm."
Lão giả Bạch Vân quán kia kinh ngạc đưa mắt nhìn về phía Lý Niệm Phàm, nói tiếp: "Nếu như lão phu đoán không sai, bọn họ là hãm sâu vào trong thế giới ác mộng, ngoại giới mặc dù mới chỉ một tháng, nhưng ở bên trong ác mộng thì đã trải qua mấy chục năm, một khi đám người này chết già ở bên trong thế giới ác mộng này vậy sẽ tử vong thật!"
Sắc mặt Diêu Mộng Cơ trầm xuống, "Thì ra là như vậy, mộng cảnh thật là bá đạo!"
"Chuyện này đã xem như tốt rồi."
Lão giả kia vuốt chòm râu một cái, tiếp tục nói: "Ác mộng đáng sợ ở chỗ không có dấu vết mà tìm kiếm, khó lòng phòng bị, nếu là người bình thường, một khi bị kéo vào trong ác mộng thì khả năng trong nháy mắt sẽ rơi vào trong tuyệt cảnh lập tức tử vong!"
Tuy nhiên Chu Vương có khí vận Nhân tộc che chở, bởi vậy ác mộng cũng không dám lập tức giết chết đi, chỉ có thể thông qua phương thức bình thường kéo tới chết già, để ở trong mộng tự cho là chính mình chết!
Quan trọng, thời gian trôi qua trong mộng cảnh chắc chắn là vô cùng nhanh, hiện tại tám mươi tuổi, chỉ sợ cách khoảng cách chết già đã không còn xa.
"Cao minh, quả nhiên là cao minh a! Bọn chúng có thể vạch ra được loại kế hoạch này, bản thể của ác mộng này chúng ta là không có khả năng tìm ra được, chắc chắn là đã ẩn nấp ở một chỗ rất kín đáo!"
"Phải làm sao mới tốt đây a!" Có đại thần lo lắng mà kêu lên.
Tần Vân mở miệng nói: "Đừng hốt hoảng, chúng ta tới đây chính là để làm cho những người này tỉnh lại."
"Các ngươi?"
Lão đạo của Bạch Vân quán hơi sững sờ, lắc đầu nói: "Tu vi của ác mộng này không dưới ta, các ngươi muốn nhúng tay vào việc này thì không khác gì chim sẻ cưỡi con ngỗng lớn, không biết tự lượng sức mình."
"Tiền bối, ác mộng thì chúng ta quả thực không đối phó được, nhưng là, người trong mộng, mặc cho người ngoại giới có tu vi cao như thế nào đi nữa thì cũng không thể nào ra tay, chẳng qua Khổ Tình tông ta tu luyện Tình đạo, có thể dựa vào tâm tình của bọn họ tiến vào trong giấc mơ của bọn họ!"
Tần Sơ Nguyệt mỉm cười, tiếp tục nói: "Chỉ cần có thể tiến vào trong mộng của bọn họ, làm cho bọn họ tỉnh lại thì độ khó sẽ đơn giản đi rất nhiều."
"Khổ Tình tông? không nghĩ tới thế gian thế mà thật có người tu luyện Tình đạo."
Lão đạo có chút giật mình, nhịn không được mở miệng nhắc nhở nói: "Oán linh sở dĩ thành hình chính là bởi vì oán hận, đồng thời cũng có quan hệ với chữ tình, chuyện tình cảm hại người hại mình, các ngươi tu luyện Tình đạo, cần ghi nhớ giữ vững bản tâm, tuyệt đối không thể nhầm đường lạc lối."
Tần Sơ Nguyệt gật đầu, "Tiền bối yên tâm, vãn bối ghi nhớ."
Lão đạo gật đầu nói: "Như vậy rất tốt, lão phu là Vân Khâu đạo nhân, nếu như ngươi thật có thể đưa lão phu tiến vào trong mộng, xem như Bạch Vân quán ta thiếu ngươi một phần ân tình, nắm chắc thời gian thử một chút đi."
Tần Sơ Nguyệt ngược lại là không khách khí một chút nào, tuỳ tiện nói thẳng: "n tình gì đó trước tiên để sang một bên, Vân Khâu đạo trưởng công tham tạo hoá, tu vi cao thâm, muốn ta đưa ngươi nhập mộng ... trước hết phải thêm tiền!"