Hắn biết tính tình của người Thạch thúc này, chính là bởi vì biết cho nên trong lòng hắn mới càng cảm thấy lo lắng và bất an hơn.
Tính tình Thạch thúc luôn luôn nóng nảy, xem như thua thì đó cũng là hùng hùng hổ hổ, lại càng không cần phải nói khi gặp mối thù truyền kiếp, đặt ở trước kia, chắc chắn sẽ chửi ầm cả lên rồi.
Bây giờ bình tĩnh như vậy thì chỉ có thể nỏi rõ một vấn đề ---
Thương thế của hắn ... rất nặng! Nặng tới mức có thể sẽ mất đi tính mạng.
"Được rồi, ta đã sống qua vô số năm tháng rồi, sinh tử sớm đã nghĩ thoáng, hiện tại việc duy nhất mà ta không yên tâm được chính là hai người tỷ đệ các ngươi."
Thạch Dã hít sâu một hơi, sau đó lại nói: "Gặp phụ thân ngươi, thì hãy nói cho hắn biết, bảo hắn đề phòng sư đồ Điền Ngọc, tu vi của bọn họ tăng nhanh, đã xuất hiện ở Hạ triều, hiển nhiên là có mưu đồ gì đó."
Đây đã chẳng khác gì so với việc bàn giao hậu sự, nói ra những lời trăn trối cuối cùng.
Tần Vân rơi lệ không ngừng, giống như một đứa bé không biết phải làm sao, "Thạch thúc, ngươi không có việc gì, chúng ta về Khổ Tình tông chắc chắn sẽ có biện pháp!"
"Ha ha ha, nguyên thần của ta đã mất rồi, thế gian nơi nào còn có biện pháp nào là có thể chữa được?"
Thạch Dã cười một tiếng vô cùng sảng khoái, khoat stay một cái rồi nói: "Ta đã đưa tin trở về Khổ Tình tông, bảo bọn họ nhanh chóng phái người tới bảo vệ tỷ đệ các ngươi, đừng khóc, ở trước khi ta chết, tỷ đệ các ngươi có thể tròn chuyện với ta là ta đã thoả mãn rồi."
"Nói cho ta nghe một chút, chỉ dựa vào hai người các ngươi thì như thế nào có thể làm cho Nhân Hoàng thức tỉnh?"
Tần Vân xoa xoa nước mắt một cái, vừa đỡ Thạch Dã trở về, vừa nghẹn ngào mà nói: "Thạch thúc, chuyện là như thế này..."
Hai người vừa đi vừa nói, không bao lâu đã về tới viện tử.
Bên trong đôi mắt của Thạch Dã lộ ra vẻ sợ hãi thán phục, cười ha ha nói: "Không nghĩ tới Công Đức Thánh thể thế mà thật sự báo đạo giống như trong lời đồn, thú vị, thú vị."
Tần Vân gật đầu nói: "Ta cũng không nghĩ tới, người đồng hành đi chung đường với ta, thế mà lại là Công Đức Thánh thể, hơn nữa còn là phàm nhân, không thể tưởng tượng nổi."
"Có điều ..."
Ánh mắt của Thạch Dã hiện ra một chút nghi hoặc, "Hai vị thê tử bên cạnh vị mà ngươi gọi là Công Đức Thánh thể kia đều không thể tiến vào bên trong ác mộng đó, điểm này có hơi kỳ lạ, chẳng lẽ các nàng đều là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên sao? Thế nhưng là ... điều này sao có thể?"
Tần Vân đột nhiên thấp giọng, mở miệng nói: "Đúng rồi, Thạch thúc, tỷ tỷ của ta dạo gần đây hình như có chút không đúng, nàng ta đi ngủ sớm vào mỗi tối và tâm trạng của nàng ta cũng đã thay đổi, ta luôn cảm thấy ... nàng ta giống như đã khôi phục lại ký ức vậy."
"Điều này sao có thể? Hạt giống Tình đạo của nàng ta bị người ta hái đi rồi, một phần ký ức thuộc về tình kia của nàng ta cũng theo đó mà tiêu tán rồi a, ta ... khụ khụ khụ!"
Nói tới đây, tâm trạng của Thạch Dã rõ ràng trở nên kích động, thở phào nhẹ nhõm một hơi, "Là ta không thể bảo vệ tốt cho tỷ đệ các ngươi, ta nằm mơ cũng mơ thấy ngươi và tỷ tỷ của ngươi khôi phục lại, nếu như thật sự có ngày đó, ta có chết cũng không hối tiếc."
"Chúng ta đều chờ đợi tỷ tỷ của ngươi có thể khôi phục lại ký ức, chỉ là ... chuyện này quá khó khăn, ngươi cảm thấy như vậy thì chắc chắn chỉ là ảo giác mà thôi."
Tần Vân cúi đầu, trầm mặc không nói gì, hắn làm sao mà không hiểu.
"Kẹt kẹt."
Lại đúng vào lúc này, cửa của một căn phòng mở ra, Tần Sơ Nguyệt từ trong đó bước ra.
Nàng ta nhìn vào Thạch Dã, cảm nhận được thương thế trên người của hắn, trong lòng lập tức giật mình, run giọng nói: "Thạch thúc, ngươi ..."
Thạch Dã thở dài một cái, "Ta chỉ sợ không còn cách nào có thể bảo vệ được các ngươi nữa."
Tần Sơ Nguyệt mấp máy miệng của mình, nước mắt lăn xuống, chậm rãi đi tới bên cạnh Thạch Dã, đột nhiên nói: "Là khí tức đao khí vong tình, người làm ngươi bị thương là Diệp Sương Hàn phải không?"
"Không sai, là Diệp..."
Thạch Dã vừa mới nói tới một nửa câu, lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên, trong đôi mắt hắn hiện lên vẻ không thể nào tưởng tượng nổi, sững sờ nhìn vào Tần Sơ Nguyệt, trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn.
"Tỷ, ngươi, ngươi..."
Tần Vân cũng ngây ngẩn cả người, chỉ vào Tần Sơ Nguyệt, khó có thể tin mở miệng hỏi: "Làm sao mà ngươi lại biết được cái tên Diệp Sương Hàn này?"
"Ta không chỉ biết cái tên Diệp Sương Hàn này, mà ta còn biết ... có một nữ tử ngốc nghếch bị người yêu của mình đào đi hạt giống Tình đạo của chính mình dẫn tới đại đạo sụp đổ, tính mạng như ở ngàn cân treo sợi tóc! Là đệ đệ của nàng độ toàn bộ hết thảy căn cơ đại đạo cho tỷ tỷ, đệ đệ cuối cùng thì không còn cách nào tu luyện được nữa."
Tần Sơ Nguyệt nhìn vào Tần Vân, nức nở nói: "Có phải là ngươi hay không, đệ đệ thối?"
"Là ta, chỉ hy vọng tỷ tỷ sau này đừng coi trọng tiền bạc hơn người đệ đệ này..."
Trong sân, ba người nhìn nhau không nói gì, duy có chỉ là nước mắt chảy xuôi.
Thân thể Thạch Dã run rẩy, bờ môi run lên, kích động tới phun ra một ngụm máu tươi, "Khụ khụ khụ, Sơ ... Sơ Nguyệt, ngươi thật sự đã khôi phục lại được ký ức rồi sao?"
"Đúng vậy a, Thạch thúc, ta đã khôi phục lại ký ức rồi." Tần Sơ Nguyệt gật đầu.
Thạch Dã nói 'tốt' không ngừng, "Tốt, tốt, tốt! Ha ha ha ... thương thiên mở mắt rồi a!"
Tần Vân hiếu kỳ hỏi: "Tỷ, ngươi làm sao làm được?"
"Là kẹo mút của Lý công tử."
Tần Sơ Nguyệt đầy cõi lòng sợ hãi than mở miệng nói: "Sau khi ta ăn kẹo mút của Lý công tử, ta luôn có một số giấc mơ kỳ lạ, ngay từ đầu ta không phân rõ thật giả, nhưng theo giấc mơ càng ngày càng nhiều, tu vi của ta cũng tăng trưởng lên với tốc độ thật nhanh, dần dần, ta mới phát hiện ra, những giấc mơ kia là một phần ký ức còn thiếu của ta."
"Bây giờ nghĩ lại, những cây kẹo mút kia thật sự chứa đựng lời chúc phúc của tình yêu, đây không phải là những viên kẹo mừng bình thường là có thể làm được."
"Kẹo ... Kẹo mút?" Thạch Dã không hiểu gì chỉ biết là rất lợi hại, con ngươi rung động, hít vào một ngụm khí lạnh.
"Có thể làm cho trí nhớ của ngươi khôi phục, đây tuyệt đối là thần kẹo, vị Lý công tử này đến tột cùng là người như thế nào, hắn thật chỉ là Công Đức Thánh Quân thôi sao?"
Quý nhân, đây rõ ràng là đại quý nhân a!
Tần Sơ Nguyệt nói với Thạch Dã: "Thạch thúc, không được chết, ngươi chờ đó mà xem, ta nhất định sẽ đi tìm Diệp Sương Hàn để báo thù, hỏi lại chuyện năm đó cho thật tốt một chút!"
"Đứa nhỏ ngốc, Thạch thúc ngươi cũng không phải là vô địch thiên hạ, ngươi cho rằng không muốn chết là có thể không chết được sao?"
Thạch Dã lắc đầu cười khổ, "Ta nhìn thấy ngươi có thể khôi phục lại, Thạch thúc đã đủ hài lòng rồi, Diệp Sương Hàn bây giờ tu luyện Vong Tình đạo, sớm đã không còn tình cảm, mà ngay cả ta cũng không phải là đối thủ, ngươi muốn báo thù thì nhất định phải cẩn thận có biết hay không?"
Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân hầu ở bên cạnh Thạch Dã, trong lòng bi thống.
Thạch Dã yêu thương vỗ vào đầu của hai người bọn họ, cười nói: "Được rồi, vị Công Đức Thánh Quân kia còn ở không? Mang ta đi tới bái phỏng một chút, vị này chính là quý nhân của các ngươi, một kẻ hấp hối sắp chết như ta chính là liếm láp mặt mo cũng phải tranh thủ một chút hảo cảm cho các ngươi ở trước mặt đối phương!"
Lập tức, ở dưới sự dìu đỡ của Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân, ba người cùng nhau đi về chỗ viện tử của Lý Niệm Phàm.
Không nghĩ tới chính là, giữa đường lại gặp phải tên Vân Khâu đạo trưởng của Bạch Vân quán, mục tiêu của hắn cũng là toà tiểu viện này.
Hôm qua ở bên trong ác mộng, nếu không phải bản thân Công Đức Thánh Quân đại nhân tổn thất mất một góc áo, vậy Bạch Vân quán bọn hắn chắc chắn sẽ là toàn quân bị diệt, hơn nữa, khó được gặp gỡ Thánh Quân đại nhân trong lời đồn, về tình về lý cũng nên đi bái phỏng một chút.
Loại thần nhân này, giao hảo chưa chắc sẽ có chỗ tốt nhưng tuyệt đối không được trở mặt.
Hai bên gặp nhau, gật đầu thăm hỏi lẫn nhau, xem như làm cái chào hỏi, cũng không nói quá nhiều lời khách sáo, cùng nhau kết bạn mà đi.