Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 688: CHƯƠNG 688: A, CHỌC MÙ CON MẮT CỦA TA ĐI!

Vân Khâu đạo trưởng và Thạch Dã hai người mang tâm sự riêng, giương mắt nhìn vào viện tử cách đó không xa một chút, không tự chủ được, trong lòng đều giật mình một cái, thế mà sinh ra một loại cảm giác tim đập nhanh.

Giống như, ở trong đó tồn tại một vị vô thượng.

Vân Khâu đạo trưởng lắc lắc đầu, cảm thấy một chút kỳ quái, nhịn không được vứt bỏ tạp niệm trong lòng, tuy rằng Công Đức Thánh thể quả thực là rất đáng sợ, nhưng chỉ cần chính mình khống chế pháp lực, ngừng thở, giữ khoảng cách nhất định, nói chuyện nhỏ nhẹ thì bảo đảm sẽ không tổn thương một cọng long tơ nào, vậy mình cũng chẳng sao cả.

Có gì mà phải bất an cơ chứ?

Về phần Thạch Dã, tâm tình thế nhưng là phức tạp hơn nhiều so với Vân Khâu đạo trưởng, hắn có một loại cảm giác, lần này, người mà chính mình muốn gặp chỉ sợ là một đại nhân vật!

Công Đức Thánh thể, có hai thê tử nghi ngờ là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, quan trọng nhất là, có thể để cho tình kiếp hoàn toàn không thể nghịch chuyển xuất hiện chuyển cơ, đây chính là quy tắc mà Khổ Hải định ra, toàn bộ trên dưới Khổ Tình tông đều thúc thủ vô sách, lại bị một cái kẹo mút nho nhỏ giải quyết.

Chuyện này quá kinh khủng, quả thực giống như nằm mơ vậy.

Trong lúc đang suy nghĩ, cửa viện kia lại đột nhiên mở ra.

Sau đó, Đát Kỷ mặc một chiếc váy trắng chậm rãi đi ra, lông mày rậm như thu thủy, cơ thể ngọc ngà nhẹ như mây gió, lập tức khiến cho vùng thế giới kia như một bức tranh phong cảnh, tách rời không lệ thuộc.

Chỉ có điều, không giống với khí tức phàm nhân người vật vô hại trước đó, lúc này quanh thân Đát Kỷ giống như có vầng sáng lập lòe, để cho người ta không dám nhìn gần.

Một cỗ khí tức khiến cho Thạch Dã cũng cảm thấy tim đập nhanh lan tràn mà ra, để cho người ta ngay cả hô hấp cũng có chút kiềm chế.

Tần Vân và Tần Sơ Nguyệt vừa mới chuẩn bị chào hỏi, cũng không thể không nuốt trở vào trong miệng.

Tần Sơ Nguyệt bình phục nội tâm một chút, mở miệng noi: "Đát ... Đát Kỷ cô nương, hôm qua chúng ta may mắn được Lý công tử cứu giúp, hôm nay chuyên tới để bái phỏng."

Đát Kỷ khẽ gật đầu, cười nói: "Tần công tử, Tần cô nương, chúng ta đi cùng với nhau trong khoảng thời gian không ngắn, nhưng có chuyên ta một mực chưa có nói với các ngươi, các ngươi đã tới bái phỏng, vậy ta có một câu nhắc nhở thiện ý."

"Chủ nhân nhà ta lấy thân thể phàm nhân để hành tẩu tại thế, chờ lát nữa không cần biết các ngươi nhìn thấy cái gì, nhất định phải nhớ rõ, không được tỏ ra ngạc nhiên, làm ảnh hưởng tới tâm trạng cảm ngộ phàm tâm của chủ nhân."

Tần Vân ngây ngẩn cả người, kinh ngạc mở miệng nói: "Chủ ... Chủ nhân? Các ngươi không phải là phu thê (vợ chồng) sao?"

Đát Kỷ mở miệng nói: "Đó là chủ nhân để mắt chúng ta mà ban cho thân phận, trong lòng ta, hắn vĩnh viễn là chủ nhân của ta,"

Vân Khâu đạo trưởng chấn kinh, "Cảm ngộ phàm tâm? Chẳng lẽ Lý công tử không phải phàm nhân?"

Hắn nhớ rất rõ ràng, trên người Lý Niệm Phàm tuyệt đối không có một chút pháp lực ba động nào, lúc ở trong giấc mộng còn gọi lấy hai vị thê tử tới bảo vệ hắn a, cũng chỉ có Công Đức Thánh thể mới tương đối kinh diễm.

Từ biểu hiện tới xem, hắn hoàn toàn triệt để là một phàm nhân mới đúng, không giống như là có thể giả bộ đi ra.

Khuôn mặt đát kỷ trong trẻo lạnh lùng, ngưng giọng nói: "Tóm lại, nhớ kỹ lời ta nói! Nếu như các ngươi ai để lộ ra ở trước mặt chủ nhân nhà ta ... hậu quả không phải là các ngươi có thể tiếp nhận!"

Vừa dứt lời, con ngươi của nàng đột nhiên biến thành màu xanh thẳm, một cỗ khí tức cuộn trào như một cơn lốc bộc phát ra từ trên người Đát Kỷ!

"Ông!"

Khung cảnh xung quanh đột nhiên biến đổi hoàn toàn, phòng ở kết đầy băng sương, bầu trời và đại địa cũng đã bị một lớp băng bao bọc lại, trong nháy mắt mọi người giống như ở trong một thế giới băng vậy.

Loại khí tức này không có tính công kích, nhưng là ... mọi người lại cảm nhận được một cỗ kính nể thật sâu từ trong đáy lòng.

Cái này rất giống như phàm nhân đứng ở trước bờ biển, nhìn vào biển cả vô biên vô tận, điều duy nhất nảy sinh trong lòng chính là sự sợ hãi và bất lực.

"Hỗn. . . Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!"

Cổ họng Thạch Dã nhấp nhô lên xuống, hắn cũng là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, bởi vậy mới càng cảm thấy kinh hãi.

Cỗ khí tức này vượt qua hắn rất rất nhiều, thậm chí còn hơn so với Diệp Sương Hàn và Điền Ngọc đêm qua!

Tu vi này đã gần như tới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên đỉnh tiêm rồi!

Mà tồn tại có tu vi bực này, thế mà nhận một người làm chủ nhân, cái này, điều này ...

Khí thế của Đát Kỷ tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, trong nháy mắt tất cả lại khôi phục lại bình thường lần nữa, giống như chưa có gì xảy ra vậy.

Đát Kỷ cũng đã quay đầu bước vào viện tử, thân ảnh không còn.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều có thể nhìn thấy sự hoảng sợ rõ ràng trong đôi mắt của đối phương.

Dù sao, loại tu vi như Đát Kỷ này, đặt ở bên trong tông môn bọn họ cũng đều là cao thủ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Vân Khâu đạo trưởng nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, run giọng nói: "Vị Lý công tử kia ... đến tột cùng là thần thánh phương nào a!"

Vào lúc này, hắn lại nhìn vào viện kia một lần nữa, hắn cảm thấy giống như đang nhìn một con mãnh thú hồng thủy, thế mà hắn lại sinh ra một loại xung động quay đầu bước đi.

"Khụ khụ khụ!"

Thạch Dã ho ra từng ngụm máu tươi, ánh mắt chắc chắn, tim đập loạn nhịp.

Trong lòng hắn sớm đã có sự chuẩn bị, nhưng khi phát hiện cao nhân còn cao hơn xa xa so với lúc mình tưởng tượng, lại là sinh ra một loại cảm giác kích động, chính mình càng cần phải tranh thủ cơ duyên cho hai tỷ đệ Tần Sơ Nguyệt!

"Chờ lát nữa đi vào, phải nhớ kỹ những gì mà Đát Kỷ tiên tử nói."

Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân không hẹn mà cùng gật đầu, trợn tròn lớn đôi mắt mộng bức, giống như gà con mổ thóc, làm ra một bộ dáng vẻ hoá ra bên cạnh ta lại ẩn tàng một đại lão.

Thạch Dã thì dùng hết một chút lực lượng cuối cùng, sửa sang lại dung nhan một phen, sau đó thì dẫn theo Tần Vân và Tần Sơ Nguyệt đi về phía viện tử.

Vân Khâu đạo trưởng nhìn thấy loại tình huống này cũng là răng khẽ cắn, cất bước mà ra.

Bạch Vân quán ta dù sao cũng là thánh địa của một phương thế giới, ở bên trong Hỗn Độn cũng không phải loại không có danh tiếng, dựa vào kiến thức mà ta có, ta không tin còn có thể có thứ gì có thể doạ được ta!

Đi tới cửa viện, lại nghe thấy bên trong truyền ra một tiếng trò chuyện ---

"Tiểu Đát Kỷ, là có khách nhân tới chơi sao?"

"Công tử, đúng vậy a, khách tới là mấy người Tần Sơ Nguyệt."

"Là bọn họ a, Sơ Nguyệt tới làm gì, mau để cho bọn họ vào đi."

Ngay sau đó, Đát Kỷ lại thò đầu ra từ bên trong cửa một lần nữa, đôi mắt như trăng, cười nói thân thiện đối với mọi người: "Các vị, mời vào đi."

Trong lòng mọi người lại cuồng loạn hơn, thậm chí cảm thấy chính mình như xuất hiện ảo giác, thật sự là khó mà liên hệ nhận ra điểm chung giữa dáng vẻ dịu dàng của Đát Kỷ bây giờ so với vẻ lạnh lùng kiêu ngạo của Đát Kỷ lúc vừa nãy.

Rõ ràng là cường đại như vậy lại cam nguyện theo hầu ở bên cạnh một người một cách hèn mọn như thế, đến cùng là vì cái gì?

Bọn họ đều kiên trì, mở miệng nói: "Đa tạ Đát Kỷ cô nương, làm phiền rồi."

Tiến vào viện, Vân Khâu đạo trưởng là người đưa mắt nhìn đánh giá xung quanh đầu tiên, lông mày hơi nhíu lại, giống như cũng không có chỗ thần kỳ nào a.

Nhìn vào vị trí trung tâm, Hoả Phượng một thân mặc y phục màu đỏ đang bưng chậu rửa mặt đặt ở trước mặt Lý Niệm Phàm, phục vụ việc rửa mặt của hắn.

Bên cạnh thì đặt một cái bàn vuông, ở trên bày ra một số bát đũa, hiển nhiên là dùng để chuẩn bị ăn sáng.

Mọi chuyện giống như quan hệ giữa thê tử và trượng phu bình thường khác, bức tranh rất đời thường..

Ngưu bức ở đâu?

Lý Niệm Phàm hô: "Các vị, đừng khách khí, nhanh mau mời ngồi xuống đi."

"Ai, quấy rầy Lý công tử."

Mọi người chậm rãi tiến lên, Vân Khâu đạo trưởng mỉm cười chắp tay nói: "Lý công tử, hôm nay bần đạo tới, là ..."

Vừa nói, ánh mắt của hắn nhịn không được rơi vào trong cái chậu rửa mặt kia của Lý Niệm Phàm.

Phản ứng đầu tiên là, yêu hô, nước rửa mặt này rất trong a.

Phản ứng thứ hai là, a? Bên trong nước này hình như còn có linh khí ba động.

Phản ứng thứ ba, ô, nước này toả ra lại là khí tức Hỗn Độn.

Cuối cùng, mọi thứ đủ loại diễn hoá thành hít vào một ngụm khí lạnh.

"Tê -- "

Quất tới bờ môi của Vân Khâu đạo trưởng giật giật run rẩy.

Hỗn Độn Linh tuyền!

Tuyệt đối là Hỗn Độn Linh tuyền!

Hắn thế mà đang dùng Hỗn Độn Linh tuyền để rửa mặt?!

A, chọc mù con mắt của ta đi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!