Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 689: CHƯƠNG 689: TA LÀM ĐƯỢC.

Lý Niệm Phàm mặt lộ vẻ cổ quái nhìn vào hắn, nhịn không được hỏi: "Vân Khâu đạo trưởng, ngươi làm sao vậy?"

Hắn không hiểu rõ, tại sao Vân Khâu đạo trưởng sẽ hít một ngụm khí lạnh đối với nước mà chính mình dùng để rửa mặt.

"Ta, ta đây là. . ."

Vân Khâu đạo trưởng ý thức được sự thất thố của mình, không thể không nghĩ tới lời nhắc nhở ở ngoài cửa lúc vừa rồi của Đát Kỷ, lập tức tê cả da đầu, trong lòng cuồng loạn.

Đồng thời cũng cảm nhận được hai cỗ khí tức vô cùng kinh khủng đang nhìn chằm chằm vào trên người mình.

Phân biệt tới từ Đát Kỷ và Hoả Phượng.

Có thể đoán được, một khi biểu hiện của chính mình không có khả quan thì chỉ ở trong khoảnh khắc sẽ hoá thành đống tro tàn, lông cũng chẳng còn.

Ở vào thời khắc ngàn cân treo trên sợi tóc này, đầu óc của hắn vận chuyển phi tốc, gần như ma sát phát ra tia lửa, cuối cùng linh quang loé lên, lập tức đưa tay che lồng ngực của mình, làm ra hình dạng run rẩy.

"Tim ta ... đột nhiên đau quá!"

Sắc mặt Vân Khâu đạo trưởng tái nhợt đi, đây cũng không phải là giả vờ, là thật bị doạ tới mặt cắt không còn giọt máu, giọng khàn khàn nói: "Lý công tử không cần phải lo lắng, chắc là tổn thương ngày hôm qua còn chưa tốt."

"Khụ khụ khụ!"

Đúng vào lúc này, Thạch Dã cũng bởi vì chấn kinh mà ho khan, bên trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Lý Niệm Phàm nhìn về phía Thạch Dã, kinh ngạc nói: "Vị đạo hữu này cũng bị thương rồi sao?"

"Vết thương nhỏ mà thôi, tại hạ là Thạch Dã, là thúc thúc của Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân, đạ ta ngài đã chiếu cố đối với bọn họ."

Thạch Dã vừa nói vừa hành lễ rất cung kính đối với Lý Niệm Phàm, cúi người chào nói: "Xin nhận cúi đầu của ta!"

Vân Khâu đạo trưởng vừa nhìn lập tức cuống lên, mẹ nó, ta không thể bị tên bệnh binh này đoạt danh tiếng.

Chân thành cúi người chào nói: "Lý công tử, lần này ta tới chính là cố ý tới cảm tạ ân cứu mạng ngày hôm qua của ngài, cũng xin nhận cúi đầu của ta!"

Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, cười nói: "Các ngươi quá khách khí rồi, nói thật, hôm qua cũng là vận khí, tác dụng của ta kẻ phàm nhân này rất có hạn chế."

Vừa nói, bọn họ lại nhịn không được đưa mắt nhìn vào nước trong chậu rửa mặt kia, tâm can loạn chiến.

Đây chính là Hỗn Độn Linh tuyền a!

Vô số đại năng dùng thời gian dài để phiêu bạt ở trong Hỗn Độn, có thể may mắn tìm được Hỗn Độn Linh tuyền lớn chừng quả đấm vậy cũng đủ để vui vẻ trong một thời gian thật dài, tuy nhiên ngươi thế mà dùng Hỗn Độn Linh tuyền thứ quý giá như thế này để ... rửa mặt?!

Trong nhà điều kiện như thế nào a?

Lại nghe Lý Niệm Phàm nói một cách hời hợt đối với Hoả Phượng: "Rửa xong rồi, đổ đi."

Sau đó, ánh mắt trông mong của bọn hắn đi theo Hoả Phượng, cứ như vậy nhìn vào hai tay nàng nhấc chậu lên rồi hất lên, Hỗn Độn Linh tuyền ở trên không trung tạo ra một đường vòng cung xinh đẹp, dưới ánh mặt trời chiếu sáng rạng rỡ.

"Soạt" một tiếng, đi cùng với nội tâm của bọn họ cùng nhau nặng nề rơi vào trên mặt đất.

Đau quá!

Lý Niệm Phàm thì vẫy tay nói với Đát Kỷ, "Tiểu Đát Kỷ, lấy chút hoa quả tới."

Sau đó thì ngượng ngùng nói: "Đi ra bên ngoài, đồ vật mang theo không nhiều, chiêu đãi không được chu đáo, còn xin các vị không chê."

Thật ra thì lần đi ra ngoài này, hắn ngoại trừ mang theo chút đồ ăn vặt ra, những thứ mang theo khác thật đúng là không nhiều.

Nguyên nhân chủ yếu là, kết hôn trước đó, mở tiệc chiêu đãi khách khứa, lượng rượu, hoa quả tiêu hao rất lớn, bởi vậy trên đường đi tới vô cùng tiết kiệm, chỉ để dành cho trường hợp đặc biệt mới lấy ra.

Vân Khâu đạo trưởng cười làm lành nói: "Lý công tử, không sao, không cần quá khách khí."

Không cần biết là Đát Kỷ cảnh cáo, hay là Hỗn Độn Linh tuyền, ếch ngồi đáy giếng cũng có thể nhìn ra Lý Niệm Phàm không tầm thường, huống chi đối phương còn là Công Đức Thánh Quân.

Đừng nói chiêu đãi không chu đáu, ngay vào lúc này đuổi bọn hắn ra khỏi cửa, bọn hắn cũng không dám thả một cái rắm, đồng thời sẽ phối hợp một cách nhịp nhàng mà rời đi.

Đang suy nghĩ như vậy, chỉ thấy Đát Kỷ bưng một khay hoa quả đi tới.

Trên đó đặt vào một số quả táo và quýt, không biết có phải là ảo giác hay không, luôn cảm thấy bọn chúng đều đang phát sáng, có một cỗ tiên khí mờ mịt vờn quanh.

Cái này, đây, đây là ...

Theo khay hoả quả tới gần, hô hấp của bọn hắn càng ngày càng trở nên gấp rút, mở mắt thật to, hận không thể trợn cho tròng mắt lòi ra ngoài.

Hỗn Độn Linh căn?

Thật là Hỗn Độn Linh căn!

Bọn họ đang la hét trong nội tâm, như muốn thất thố, toàn thân nổi da gà, lên lên xuống xuống, cả người đều đang run rẩy không ngừng.

Dùng Hỗn Độn Linh tuyền để rửa mặt, coi Hỗn Độn Linh căn làm hoa quả.

Đây chính là thế giới của đại lão sao?

Trách không được lúc Đát Kỷ tiên tử ở cửa ra vào lại nói ra lời cảnh cáo cho bọn hắn.

Không, đó không phải là cảnh cáo!

Rõ ràng chính là nhắc nhở có thiện ý, nàng ta là đang cứu mạng của chúng ta a!

Nếu như không có sự nhắc nhở của nàng, đám người mình bây giờ chắc chắn sẽ lập tức bùng nổ, tới lúc đó chọc giân cao nhân vậy thì hậu quả kia ...

Đáng sợ, thật là đáng sợ!

Không dám nghĩ, thật sự là không dám nghĩ!

Đây chính là cái gọi là chiêu đãi không chu đáo của ngươi sao?

Thật xin lỗi, là quy cách của chúng ta nhỏ ...

"Xoạch!"

Khay hoa quả ở dưới cái nhìn soi mói của mọi người, chậm rãi hạ xuống ở trước mặt bọn họ.

Khí tức thổ hào kia đập vào mặt, gần như khiến cho bọn họ phải ngạt thở, ánh sáng chói loà gần như khiến bọn họ phải rơi lệ.

Lý Niệm Phàm nhìn vào mọi người, cười nói: "Các vị, các ngươi đừng hoa quả này bình thường không có gì lạ, không so được Tiên quả, nhưng hương vị tuyệt đối là ngon, không phải Tiên quả là có thể so sánh được, cao thủ tu tiên của thế giới Hồng Hoang đều thích."

Hỗn Độn Linh căn mà bình thường không có gì lạ.

Thứ cho ta có kiến thức nông cạn, ta vẫn là lần đầu tiên nghe nói...

Loại hoa quả 'bình thường' này, là mời cho ta ăn!

Cao thủ tu tiên của thế giới Hồng Hoang có thể không thích sao? Moá nó cái này, ta hâm mộ tới nỗi mắt cũng phải đau.

Cảm ngộ phàm tâm, bản thân nhìn như không có chút tu vi nào có thể dấu, đồng thời, Hỗn Độn Linh tuyền bên người lại xem như nước bình thường, Hỗn Độn Linh căn thì cho là hoa quả bình thường, mọi thứ bên người rõ ràng đều là tồn tại vô cùng to lớn, thế mà tất cả theo đó mà hoá phàm!

Cao nhân, cao nhân tuyệt thế!

Xem như ở bên trong toàn bộ Hỗn Độn, vậy cũng đều là tồn tại vượt quá tưởng tượng!

Trong nội tâm mọi người chấn động mạnh, thế giới quan lập tức bị lật đổ, giống như phàm nhân không biết tiên nhân, đột nhiên có một ngày gặp được tiên nhân mới chợt hiểu ra, hoá ra trên thế giới này còn có loại tồn tại siêu phàm thoát tục như vậy.

Quả tim Thạch Dã đập lên phình phịch, khó trách có thể dùng kẹo mút là có thể để cho Tần Sơ Nguyệt khôi phục lại ký ức, đây là tạo hoá to lớn mà nằm mơ cũng không dám nghĩ tới a!

Lý Niệm Phàm thấy mọi người ngồi ngây người ở chỗ đó, chậm chạp không đưa tay, nhịn không được hỏi: "Sao vậy? Không thích sao?"

Trong nội tâm hắn không thể không thầm than, quả nhiên a, bình thường lúc tu sĩ nhìn thấy hoa quả, tám thành đều sẽ coi thường loại hoa quả bình thường này đi.

Mọi người thì sợ hãi cả kinh, lập tức rùng mình một cái, còn tưởng rằng chính mình vừa rồi chọc giận cao nhân.

Vân Khâu đạo trưởng càng là run giọng mà nói: "Thích, thích! Chúng ta chỉ là bị màu sắc của hoa quả này hấp dẫn, cảm thấy thật sự là đẹp mắt."

Lý Niệm Phàm lập tức cười nói: "Ha ha ha, có ánh mắt! Những hoa quả này đều được ta trồng trọt một cách cẩn thận, không cần biết là hình dạng hay là màu sắc, đó đều có thể nói là hoàn mỹ, tranh thủ thời gian nếm thử đi."

"Ai, ai, được!"

Mọi người thận trọng vươn tay, vươn tay từng chút xíu một tới gần những hoa quả kia.

Tới gần, càng ngày càng gần...

Sắp mò tới rồi ...

A... Mò tới!

Cảm giác thật tốt, thật thoải mái, được thoả mãn.

Bọn họ kích động tới nội tâm cuồng loạn, lỗ chân lông trên khắp toàn thân đều đang run rẩy, khiếp đảm bất an mà hưng phấn, đồng thời lại khó có thể tin.

Đã sống tới lớn như vậy rồi, ta còn chưa bao giờ được thấy Hỗn Độn Linh căn, bây giờ ngay ở trong lòng bàn tay của ta, đây chính là đỉnh phong của cuộc sống trong truyền thuyết sao?

Ta làm được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!