Song Phi thạch?
Lực chú ý của Lý Niệm Phàm không thể không rơi vào trên cục đá mà Tần Trọng Sơn nói.
Cục đá này có bề ngoài quả thực không tầm thường.
Kích thước nửa cái bàn tay, toàn thân đều là màu đỏ, hình trứng ngỗng, bằng phẳng bóng loáng, chợt có ánh sáng lưu chuyển, tuyệt đối được gọi là kỳ thạch.
Hắn không thể không nhận lấy từ trong tay của Tần Trọng Sơn.
Vào tay trơn bóng như ngọc, có một loại cảm giác bóp là sẽ dẹp xuống, không chỉ có không lạnh, hình như còn có nhiệt độ, để Lý Niệm Phàm không thể không sinh ra một loại xung động --- cầm lấy, cầm lấy nó!
Lý Niệm Phàm mở miệng hỏi: "Xin hỏi đạo hữu là?"
Tần Trọng Sơn vội vàng nói: "A, đường đột rồi, bần đạo là Tần Trọng Sơn, chính là phụ thân của Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân."
Hoá ra là cảm thấy lần tới nói lời cảm ơn trước đó có cường độ không đủ, lúc này phụ thân mới đích thân tới, thậm chí còn mang theo lễ vật.
Người coi trọng hình thức.
Tuyệt đối là người coi trọng hình thức.
Đối phương khách sáo như thế, ngược lại để Lý Niệm Phàm có hơi xấu hổ.
Vừa rồi hắn mới chỉ bảo Hoả Phượng đi pha trà, cũng không có nhắc tới hoa quả, chính là bởi vì muốn tiết kiệm một chút hoa quả để ăn, trên đường đi phải dùng vào nhiều chỗ, cân nhắc tới đối phương đã tới qua một lần cho nên không nỡ lấy ra.
Tuy nhiên, bây giờ lấy ra thì lại có vẻ như mình không đánh đã khai, có chút không thích hợp.
Về phần mấy người Thạch Dã nhìn vào Song Phi thạch, trong lòng đều không bình tĩnh.
Cục đá này rất đặc thù, nếu như nói Khổ Hải thành biển của Tình đạo, như vậy Song Phi thạch chính là thạch đồng hành với Khổ Hải, tồn tại ở bên trong Khổ Hải không biết bao nhiêu năm tháng, Song Phi thạch được tạo ra tổng cộng cũng chỉ có bốn cục!
Đủ để thấy sự trân quý của Song Phi thạch, thứ này chính là chí bảo trấn tông của Khổ Tình tông!
Cái này không thể nói là Linh bảo, nhưng công hiệu lại cực kỳ đặc thù, còn muốn trân quý hơn so với Linh bảo.
Còn chưa bao giờ tặng ra ngoài.
Lúc đầu, Tần Trọng Sơn mang theo Song Phi thạch tới, chỉ là chuẩn bị phương án lựa chọn, nếu như đối phương thực sự là đại lão siêu cấp thì mới có thể lấy ra để tặng.
Đối với việc phán đoán người ta có phải là đại lão siêu cấp hay không, Tần Trọng Sơn trước đó đã rất đau đầu.
Thẳng tới khi nhìn thấy Lý Niệm Phàm mới phát hiện hoá ra là mình nghĩ nhiều quá rồi.
Căn bản không cần phải xoắn xuýt, cứ không não tặng là được rồi.
"Cục đá này thật là kỳ lạ."
"Cục đá này thật đẹp."
Lý Niệm Phàm và Đát Kỷ đều cho ra đánh giá của chính mình.
Tần Trọng Sơn mở miệng cười nói: "Lý công tử, cục đá này còn có một số tác dụng khác, cũng xem như là thứ không tệ."
Lý Niệm Phàm ngạc nhiên nói: "Ồ? Mời giải thích một chút."
"Cục đá này sở dĩ được đặt tên là Song Phi thạch bởi vì nó được lấy từ ý nghĩ của Bỉ Dực Song Phi, nhưng thật ra thì là một khối thạch chí tình!"
Tần Trọng Sơn ngừng một chút, tiếp tục nói: "Mà công hiệu của nó là có thể làm môi giới, khiến cho trong các cặp đôi yêu nhau có thể bù đắp cho nhau!"
Lý Niệm Phàm giật mình trong lòng, hai mắt toả sáng, mơ hồ cảm thấy cục đá này rất quan trọng đối với mình, mở miệng nói: "Phương pháp bù đắp cho nhau như thế nào?"
Tần Trọng Sơn mở miệng nói: "Nó có thể chứa đựng pháp thuật của một bên, sau đó do một bên khác sử dụng mà ra."
"Còn có thể như vậy?!"
Lý Niệm Phàm lập tức nắm thật chặt cục đá trong tay, vô cùng vui mừng.
Hắn tuyệt đối không nghĩ tới, Khổ Tình tông thế mà mang tới cho mình một niềm vui bất ngờ lớn như vậy.
Pháp thuật này, đối với Lý Niệm Phàm mà nói hoàn toàn chính là nỗi đau của hắn.
Hắn bây giờ, biết bay, còn có Linh Bảo hộ thể, lại có Công Đức trong người, nhưng nói cho cùng vẫn như cũ là một tên tay mơ trói gà không chặt, vô cùng khó chịu.
Nhưng có Song Phi thạch này, vậy thủ đoạn của mình hoàn toàn khác biệt, có thể bảo tiểu Đát Kỷ và Hoả Phượng tồn trữ pháp thuật vào trong đó, sau đó chính mình thả ra ngoài.
Bốn bỏ làm năm, cái này không phải tương đương với chính mình thi triển sao?
Thần khí, đây quả thực là thần khí đo thân chính mình mà làm ra a!
Bổ đủ thiếu sót của mình trở thành hoàn mỹ, xem như bình thường mang theo bên người không dùng vậy cũng thoải mái a, ít ra lực lượng càng đủ hơn.
Trong nháy mắt ngắn ngủi này, hắn đã và đang suy nghĩ bảo Hoả Phượng và Đát Kỷ chứa đựng pháp thuật nào vào trong đó, uy lực nhất định phải đủ lớn, đủ bá khí.
"Đúng vậy a, đây chính là chỗ khác thường của Song Phi thạch, thể hiện đầy đủ sự giúp đỡ lẫn nhau giữa những người yêu nhau."
Đương nhiên, có một cái tiền đề, đó chính là nhất định phải yêu nhau, đạt được Song Phi thạch công nhận là một đôi thì mới được.
Nhưng là, đã nghe qua sự miêu tả của đám người Tần Sơ Nguyệt, Tần Trọng Sơn cũng không cảm thấy mấy người Lý Niệm Phàm sẽ không đạt được sự tán thành của Song Phi thạch, cho nên cũng không lắm lời.
Lý Niệm Phàm xác nhận hỏi: "Cái này thật không cần pháp lực thúc giục sao?"
Tần Trọng Sơn nói: "Tình ở chí, niệm ở nghĩ, lập tức mà ra."
"Bảo bối tốt, quả nhiên là bảo bối tốt, cái này thật sự là quá quý giá, rất có tác dụng đối với ta, ta mặt dày xin nhận."
Lý Niệm Phàm thật sự là không nỡ từ chối, lập tức vô cùng nhiệt tình, cười ha ha nói: "Mọi người đừng khách khí, trà này đều là trà ngon, tiểu Đát Kỷ, lại mang tới một ít đồ ăn vặt."
Thần sắc Tần Sơ Nguyệt khẽ động, nhỏ giọng hỏi: "Xin hỏi Lý công tử còn có kẹo mút không?"
Lý Niệm Phàm nói: "Suýt chút nữa thì quên mất, Sơ Nguyệt cô nương thích ăn kẹo mút, tự nhiên là có."
Mọi người thấy tâm trạng của Lý Niệm Phàm không tệ, lập tức cũng trở nên vui mừng, thở phào nhẹ nhõm, thầm khen Tông chủ nhà mình biết liếm.
Bọn họ nâng chén trà trước mặt lên, chợt cảm thấy có mùi trà làm tinh thần cả người chấn động, sóng não vốn đang tắc nghẽn dường như bị kích thích, lập tức bắt đầu chạy đua.
Sưu, sưu, sưu.
Một lần rồi lại một lần, thông suốt, lập tức rơi vào trạng thái hưng phấn, tạo ra một loại tự tin rằng có thể đạt điểm tuyệt đối trong bài kiểm tra.
"Ừm?"
"Cái này, trà này là ... Hỗn Độn Linh căn?!"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, tim đạp loạn xạ, tay cầm chén trà cũng run lên bần bật.
Bọn họ không thấy hoa quả, ban đầu cho rằng bởi vì sự trân quý của Hỗn Độn Linh căn, cao nhân không bỏ ra được để chiêu đãi lần hai, lại không nghĩ tới, trà pha cũng là Hỗn Độn Linh căn!
Ngộ Đạo trà bực này, giảng đạo lý thế nhưng còn trân quý hơn nhiều so với Hỗn Độn Linh căn.
Trong lúc nhất thời, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cảm động không thôi.
Cao nhân chắc chắn là lần trước đã lấy Hỗn Độn Linh căn ra chiêu đãi, cho nên bây giờ muốn cho chúng ta đổi khẩu vị, lần này mới đổi thành trà.
Bằng không, bằng vào chính chúng ta, không cần biết là loại nào, đời này đoán chùng đều không đụng tới.
Đầu tiên là ăn vào Hỗn Độn Linh quả, sau đó lại uống vào Hỗn Độn Ngộ Đạo trà, cuộc sống lập tức trở nên phong phú, viên mãn.
Cao nhân quả nhiên là quá tốt đối với chúng ta rồi.
Không nghĩ ra a, như bọn họ đã nói, thế mà thật sự có người sẽ lấy Hỗn Độn Linh căn ra để đãi khách.
Có thể chiếm được niềm vui của tồn tại cao không thể chạm bực này, lần tặng Song Phi thạch này quả nhiên là quá đáng giá!
Nội tâm của Tần Trọng Sơn rung động không thôi, liếm liếm lấy đôi môi khô khốc của chính mình, vội vàng không kịp chờ đợi đi nhấm nháp trà ngon vốn là cả đời này của mình đều không uống tới.
Trà vào miệng, có một loại cảm giác đắng chát, mùi thơm của trà lập tức xuất hiện đầy trong khoang miệng, theo nước trà nuốt xuống, giống như được xoa bóp, dọc theo thực quản xoa bóp tới toàn thân.
Mùi thơm của trà nồng đậm hình thành một cỗ không khí vô hình, bay thẳng trán, khiến cho hắn chấn động toàn thân.
Vào lúc này, đầu óc của hắn lập tức rơi vào trạng thái đứng máy, cả người như thăng hoa trong chốc lát, kinh mạch trong đại não cũng trực tiếp mở ra từ con đường rợp bóng rừng tiểu đạo thành đại đạo chói lọi, đồng thời từng luồng dòng điện cực kỳ cuồng dã, vọt bắn không ngừng, ra ra vào vào, khiến cho da đầu hắn tê dại, toàn thân bất giác co giật.
Loại cảm giác này thật sự là quá mỹ diệu, giống như cuộc sống đã đạt tới đỉnh phong, giống như nắm trong tay mọi thứ, khiến người vong ngã, khiến người nghiện.