Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 694: CHƯƠNG 694: TÔNG CHỦ BỚT GIẬN, THỜI ĐẠI THAY ĐỔI A

Đám người Tần Trọng Sơn thưởng thức trà một cách tinh tế, mỗi lần nhấp một ngụm đều cảm thấy thể xác lẫn tinh thần mình được một trận thoả mãn.

Chỉ cảm thấy chính mình chưa bao giờ cách đạo gần tới như vậy.

Thật ra thì, Khổ Tình tông bọn họ, phàm là tu luyện Tình đạo thì đều sẽ bị tình vây khốn, nếu như có thể ngộ ra tự nhiên tất cả đều vui vẻ, tiến triển cực nhanh, nhưng phần lớn thời gian là ngộ không thấu.

Khổ Hải có thể để cho bọn họ cảm ngộ Tình đạo được tốt hơn, nhưng tương ứng, một khi trải qua tình kiếp, đạo tâm bị hao tổn, nặng thì thân tử đạo tiêu mà nhẹ thì một mực bị vây ở trong chữ tình, tu vi không tiến ngược lại còn thụt lùi.

Đây chính là có được tất có mất.

Có điều, một chén Ngộ Đạo trà vào trong bụng, bọn họ lập tức cảm thấy rộng mở trong sáng, tình bị thương tổn được an ủi, thực lực để mất đi thoáng cái khôi phục lại từng chút một.

Cũng chớ xem thường một chút này, tới cảnh giới này của bọn họ, đó chính là ngày đêm khác biệt.

Bọn họ như đói như khát, không bao lâu sau, một chén trà đã thấy đáy.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Các vị có cảm thấy hài lòng đối với trà này không?"

Tần Trọng Sơn không nghĩ ngợi chút nào nói: "Răng môi đều lưu dữ mùi thơm, mùi thơm kéo dài, trà ngon, quả nhiên là trà ngon!"

Lý Niệm Phàm nói ngay: "Ha ha ha, thích thì các ngươi uống nhiều một chút, ở chỗ này của ta, có thể uống vô hạn."

"Đa tạ Lý công tử." Mọi người lập tức kích động mà cảm động.

"Khách khí, chuyện nhỏ mà thôi."

Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, sau đó nói: "Đúng rồi, Khổ Tình tông các ngươi tới Thần Vực là chuẩn bị phát triển ở chỗ này sao? Ta cũng xem như là dân bản địa, còn có mấy phần mặt mũi."

Người ta tặng Song Phi thạch có trợ giúp quả nhiên là rất lớn đối với Lý Niệm Phàm, hắn cảm thấy chính mình dù sao cũng phải biểu thị một chút, dốc sức phần lực.

Tần Trọng Sơn trầm ngâm một lát, sau đó thì than nhẹ một tiếng nói: "Không dối gạt Lý công tử, thật ra thì Khổ Tình tông ta vốn cũng không có ý định tới Thần Vực, chỉ có điều ... hai đứa bé này của ta bị Tình đạo làm tổn thương, lúc này mới được mang tới Thần Vực tìm kiếm cơ duyên."

Đát Kỷ như có điều suy nghĩ nói: "Khó trách, trước đó ta cảm thấy hai người bọn họ rõ ràng có tu vi không cao, nhưng trên người lại có đạo ngân, nghĩ tới chắc là tu vi bị phế."

"Đúng vậy a, Sơ Nguyệt và Vân nhi vốn là đệ tử có thiên phú cao nhất trong vô số năm qua của Khổ Tình tông ta, năm đó thế nhưng là ngay cả Khổ Hải cũng sinh ra tác động, rất có khả năng vượt qua tình kiếp chứng được đại đạo, chỉ tiếc ..."

Đôi mắt Tần Trọng Sơn trở nên thâm thuý, vội vàng thu liễm một chút cảm xúc, nói tiếp: "Còn may lão thiên chiếu cố, thật để bọn họ có chỗ khôi phục."

Trong khi nói chuyện, hắn âm thầm đưa mắt nhìn về phía Lý Niệm Phàm, trong lòng tràn đầy cảm kích.

Người ta làm việc thiện không để lại danh phận, nhưng cao nhân ở đây chỉ giả vờ không hiểu làm việc thiện, cảnh giới thực sự là cao minh rất nhiều a!

"Vì tình tạo tổn thương?" Lý Niệm Phàm nhịn không được kinh ngạc đưa mắt nhìn về phía Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân.

Vẫn thật không nghĩ tới, hai người này sẽ bởi vì tình mà tạo tổn thương, nhất là Tần Vân, tới gánh hát nghe hát, ngày qua ngày, cái này cũng có thể bị làm tổn thương?

"Ai."

Tần Sơ Nguyệt đột nhiên thở dài một tiếng, chán nản nói: "Tần Vân hắn vốn là muốn lấy đa tình chi đạo, tới làm nhạt uy lực của tình kiếp, chỉ có điều ... tới cuối cùng tình kiếp lại ứng ở trên người của ta, là ta liên luỵ hắn."

Hốc mắt Tần Sơ Nguyệt đỏ ửng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Xét tới cùng, đều là bởi vì nam nhân cặn bã kia!"

Lý Niệm Phàm lập tức lấy tivi ra đưa cho Tần Sơ Nguyệt, "Tới, dùng cái này, thả cố sự của ngươi ra đi."

Hắn thấy Tần Sơn Nguyệt nói thêm gì đi nữa thì khả năng sẽ rơi lệ, mà mọi người giống như lại cảm thấy vô cùng hứng thú, làm sao bây giờ?

Lúc này mới rất khéo léo hiểu lòng người vươn tay ra viện trợ.

Dùng tivi phóng ra, càng trực quan, càng thú vị, còn không cần nói chuyện, chẳng phải là đẹp quá thay?

"Đây là..."

Tần Sơ Nguyệt nhìn vào tivi, trong lúc nhất thời có chút mộng.

Hỗn Độn Chí Bảo?

Cứ như vậy bày ra ở trước mặt ta, sau đó bảo cho ta phát ra cố sự tình yêu của ta? Có phải là có hơi cắt tiết gà lại dùng dao mổ trâu không?

Mấy người Tần Trọng Sơn cũng lấy làm kinh hãi, moá nó, cao nhân chính là cao nhân, ra tay chính là Hỗn Độn Chí bảo, trâu bò!

Có điều bọn họ sớm đã chuẩn bị tâm lý, cũng không tới mức thất thố, hơn nữa so sánh mà nói, càng cảm thấy hứng thú hơn đối với cố sự tình yêu của Tần Sơ Nguyệt.

Tần Trọng Sơn mở miệng hiền từ nói: "Nữ nhi a, hãy nghe theo Lý công tử đi, phóng ra đi, bản thân ta là phụ thân của ngươi, ta đã không thể chăm lo cho con đường tình duyên của ngươi, là do cha thất trách a."

Hai mắt Tần Vân sáng ngời, "Tỷ, nhanh, để cho ta xem con đường tình duyên của ngươi đứt đoạn ở chỗ nào, để cho ngươi được hiểu rõ ràng."

Thạch Dã cũng nói: "Sơ Nguyệt, phóng ra ngoài thì trong lòng cũng sẽ dễ chịu hơn một chút."

Đối mặt với ánh mắt tha thiết của mọi người, nhất là trong đó còn có cao nhân đang nhìn chằm chằm.

Tần Sơ Nguyệt còn có thể làm sao? Cắn cắn môi, đành phải kiên trì đồng ý.

Nàng ta nhận lấy tivi, chẳng mấy chốc, hình tượng nàng ta và Diệp Sương Hàn gặp nhau đã bắt đầu hiện lên.

Mở màn, Diệp Sương Hàn đã bị người đuổi giết, gặp gỡ bất ngờ của bọn họ bắt nguồn từ một lần mữ nhân cứu anh hùng.

Sau đó, Tần Sơ Nguyệt thấy Diệp Sương Hàn ngốc nghếc, cho nên mới thu làm tuỳ tùng, thi thoảng bắt nạt.

Hai người cùng nhau tu đạo, cùng nhau hàng yêu trừ ma, hàng yêu trừ ma, hàng yêu trừ ma...

Hình tượng cuối cùng thay đổi, cùng nhau dạo hồ, cùng nhau thả diều, cùng nhau ngắm sao, cùng nhau đi vào khu rừng nhỏ ...

"A? Làm sao cảm thấy đoạn ở khu rừng nhỏ kia như nhảy qua?"

Tần Vân nhắc nhở thân thiện: "Tỷ, trong khu rừng đã xảy ra chuyện gì, ta muốn rõ ràng."

Khuôn mặt Tần Sơ Nguyệt đỏ lên, ra vẻ bình tĩnh nói: "Không có chuyện gì xảy ra, ai nha, cũng chỉ là chuyện mấy phút, thật không có cái gì có thể xem."

"Mấy... Mấy phút? !"

Tần Vân lập tức mở to hai mắt mà nhìn, đó là một loại thu thập, khó có thể tin, cười trên nỗi đau của người khác, vẻ mặt vui mừng chỉ hiểu mà không thể diễn đạt được bằng lời.

Né cười tới bả vai cũng đang rủn ẩy, "khu khu khu ..."

"Lần đầu tiên có thể hiểu." Đại trưởng lão mở lời an ủi, sau đó quay đầu, bả vui run rẩy, "Khu khu khu ..."

"Diệp Sương Hàn cái tên này, trước đó ta vừa mới giao thủ với hắn, có điều ở sau lần gặp gỡ này ta cảm thấy khả năng không cách nào nhìn thẳng hắn."

Thạch Dã vô cùng ngưng trọng mà gật đầu, sau đó lập tức che miệng của mình, "Khu khu khu ..."

Ở đây không cười cũng chỉ có Tần Trọng Sơn.

Hắn tức giận tới mặt mo đỏ bừng, con mắt trợn lên giống như chuông đồng, "Các ngươi như vậy, các ngươi như vậy ... tức chết ta a! Chưa kết hôn mà có con, ngươi thật sự làm mất hết thể diện của ta!"

"Cha, ngươi dùng từ này không đúng." Tần Vân mở miệng uốn nắn, "Rõ ràng chính là 'mưa' trước khi kết hôn."

Những người khác đều vội vàng giữ lại, khuyên nhủ: "Đừng nổi giận như vậy, Tông chủ, thời đại thay đổi rồi a."

Khuôn mặt xinh đẹp của Tần Sơ Nguyệt đỏ bừng lên, không dám nhìn vào mọi người, hình tượng tiếp tục.

Đối với tình yêu cuồng nhiệt của hai người, việc tu luyện đương nhiên bị trì hoãn, và hành trình bắt đầu trở nên nhàm chán.

Dạo hồ, thả diều, ngắm sao, tiến vào khu rừng nhỏ.

Thả diều, ngắm sao, tiến vào bụi rậm nhỏ.

Ngắm sao, tiến vào bụi rậm nhỏ.

Tiến vào bụi rậm nhỏ.

Loại cuộc sống này, mãi cho tới một ngày nào đó bị đánh phá.

Một ngày, Diệp Sương Hàn không biết từ nơi nào đạt được một cái đao phổ cũ nát, tên là Vong Tình Đao phổ.

Nguyên tắc chung của Đao phổ: Trong lòng không nữ nhân, rút dao tự nhiên thần.

Trang thứ nhất của Đao phổ, quyên đi người trong lòng ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!