Từ sau khi thu hoạch được Vong Tình Đao phổ kia, cả người Diệp Sương Hàn đã tiến vào trạng thái hiền giả, đồng thời một mực chưa từng đi ra, hai người tự nhiên cũng không còn cảnh tiến vào bụi rậm nhỏ nữa.
Hình ảnh kết thúc, chẳng mấy chốc đã đi tới cuối cùng, Diệp Sương Hàn giết vợ chứng đạo, đồng thời cướp đoạt hạt giống Tình đạo của Tần Sơ Nguyệt, thành tựu Vô Tình đại đạo của chính mình, tiến hoá thành một cỗ máy nói lặp lại không tình cảm.
Tần Vân hơi kinh ngạc, mở miệng nói: "Hoá ra tỷ tỷ thích kẻ ngu ngơ."
Thạch Dã gật gật đầu tán thành, "Đúng là dáng vẻ trông cũng không phải thông minh cho lắm."
Tần Trọng Sơn gào thét, "Ta phải giết tên nam nhân cặn bã này!"
Đại trưởng lão vuốt râu khoan thai nói ra lời phân tích của mình: "Nếu như ta đoán không sai, Sơ Nguyệt từ vừa mới bắt đầu đã được người mưu hại, cảnh Diệp Sương Hàn kia bị người đuổi giết, có khả năng diễn một vở kịch."
Thạch Dã đưa mắt nhìn vào, thản nhiên nói: "Điều này còn cần ngươi phải nói ra sao? Lúc tên Điền Ngọc kia xuất hiện thì ta đã đoán được đây là một cái bẫy! Diệp Sương Hàn lại là đệ tử của hắn!"
"Chỉ có điều ..."
Hắn khẽ chau mày, "Đoạn thời gian trước ta vừa mới gặp được sư đồ bọn họ, luôn cảm thấy Diệp Sương Hàn có hơi cổ quái, giống như hoàn toàn quên đi ký ức và tình cảm của mình, trở thành một khôi lỗi chỉ biết nghe lệnh của Điền Ngọc, nếu như đây chính là cái giá lớn phải trả cho việc tu luyện Vong Tình đại đạo, vậy tại sao Điền Ngọc kia lại không bị làm sao cả?"
Đôi mắt Tần Sơ Nguyệt đột nhiên sáng lên, "Thạch thúc, có ý tứ là ... Diệp Sương Hàn cũng bị sư phụ của hắn lợi dụng?"
"Điều này rất bình thường, hắn rõ ràng là trở thành đỉnh lô của Điền Ngọc!"
Tần Trọng Sơn vô cùng chuyên nghiệp, tiếp tục nói: "Chính bởi vì cái giá phải trả của việc tu luyện Vong Tình đại đạo quá lớn, bởi vậy Điền Ngọc mới có thể tạo Diệp Sương Hàn trở thành một cái khôi lỗi, chỉ chờ tới sau khi thời cơ thành thục thì lập tức hái đại đạo quả, tuy rằng không biết hắn làm được như thế nào, nhưng là ... không có gì bất ngờ xảy ra thì kịch bản chắc chắn sẽ là như vậy."
Tần Sơ Nguyệt lập tức nói ngay: "Cha, vậy chúng ta nhanh đi cứu Diệp Sương Hàn đi!"
Tần Trọng Sơn không cần suy nghĩ, lắc đầu nói: "Không cứu nổi."
Nghe lời phân tích của bọn họ, mấy người Lý Niệm Phàm đối với chuyện của bọn họ cũng đã hiểu rõ được bảy tám phần, không nghĩ tới hai tỷ đệ Tần Sơn Nguyệt vậy mà đã phải trải qua nhiều chuyện bi đát tới như vậy, nếu như không phải đám người Khổ Tình tông am hiểu nhân tình thế thái thì quả thật đúng là một câu chuyện cảm động lòng người.
Tần Sơ Nguyệt đưa tivi tới, mở miệng nói: "Lý công tử, cái ti ... tivi này trả lại cho ngài."
Lý Niệm Phàm đang định chuẩn bị đưa tay nhận lấy, đột nhiên tâm niệm vừa động, người ta vừa mới tặng Song Phi thạch cho mình, chính mình có thể làm ra một chút tâm ý thì chính là một chút tâm ý, cũng không thể thất lễ.
Lập tức khoát tay nói: "Tần cô nương, cái tivi này tạm thời để ở bên cạnh ngươi, tuy rằng nó không có tác dụng lớn nhiều lắm, nhưng có thể phát ra hồi ức, nếu như thật có thể gặp được vị Diệp Sương Hàn kia, ngươi phóng xuất ra những gì quá khứ đã trải qua cho hắn xem, nói không chừng sẽ có một chút hiệu quả."
Đây là thói quen thường thấy trong các bộ phim truyền hình trước đây, Lý Niệm Phàm cũng trược tiếp áp dụng.
"Cái này, điều này ..."
Tần Sơ Nguyệt lập tức kích động tới vẻ mặt đỏ lên, đứng lên, cúi người cảm ơn nói: "Đa tạ Lý công tử."
Đây chính là Hỗn Độn Chí bảo a!
Cao nhân vậy mà giao cho mình một cách tuỳ tiện như vậy?
Hào phóng tới mức quả thực làm cho người ta phải tê cả da đầu, quá cảm động.
Hơn nữa, phương pháp mà Lý Niệm Phàm nói ra này, suy nghĩ cẩn thận lại thì cảm thấy thật đúng là có khả năng thực hiện được, không hổ là cao nhân, quả nhiên là lợi hại.
Lý Niệm Phàm mỉm cười không sao cả nói: "Ha ha ha, không cần kích động, hiệu quả còn chưa biết như thế nào a, có thể giúp một tay là được rồi."
Tần Trọng Sơn trịnh trọng chắp tay nói: "Lý công tử yên tâm, chờ sau khi xử lý xong chuyện này, chúng ta sẽ trả lại tivi cho ngài."
"Lý công tử, chúng ta không làm phiền nữa, cáo từ."
"Các vị đi thong thả, không tiễn."
Tiễn mấy người Khổ Tình tông đi, Lý Niệm Phàm lập tức không kịp chờ đợi đứng dậy, nói với Đát Kỷ và Hoả Phượng.
"Tiểu Đát Kỷ, Hoả Phượng, đi đi đi, chúng ta nhanh đi chọn một cái nơi không có người, thử Song Phi thạch này một chút."
Đúng, quên hỏi phương pháp sử dụng Song Phi thạch này cụ thể là như thế nào, cũng không biết có hạn mức pháp thuật cao nhất hay không, chứa đựng được số lượng là bao nhiêu.
Được rồi, tìm hiểu dần dần, tìm hiểu từng chút một chẳng phải là càng có cảm giác chờ mong sao?
...
Thời gian không hề có một tiếng động, mang theo màn đêm lặng yên buông xuống.
Ở nơi nào đó trong cung điện của Hạ triều.
Hai thân ảnh chậm rãi đi ra từ một cái xó xỉnh.
Chính là Diệp Sương Hàn và Điền Ngọc.
Lúc này, trong tay Điền Ngọc đang cầm lấy Thôn Khí Luyện Đạo cổ, trong khoảng thời gian hai ngày ngắn ngủi, cả người hắn đều giống như già nua đi mấy phần, hốc mắt hõm sâu nhìn chằm chằm vào con sâu róm trong tay như muốn rơi lệ.
Con sâu róm này đã thu nhỏ lại rất nhiều so với lúc đầu, chuyển từ rắn chắc sang mềm oặt nằm thẳng, tuy nhiên, cho tới tận lúc này, nó vẫn đang ngoan xì hơi, phun khí vận ra ngoài.
"Đến cùng là vì cái gì? Làm sao lại không thể khống chế, thật muốn xì sạch sẽ mới bỏ qua sao?"
Điền Ngọc rất muốn bóp cái miệng của con sâu róm này, nhưng lại sợ làm như thế sẽ làm nó bị thương, vội không được, chỉ cảm thấy trong hai ngày ngắn ngủi này cũng chính là bốn mươi tám giờ đen tối trong cuộc đời của hắn.
"Còn có đám chuột Giới Minh kia! Chỉ dám gây chuyện sau lưng lại không dám chịu trách nhiệm!"
Hắn càng nghĩ càng giận, dưới trạng thái không cam tâm, lúc này mới chui vào Hạ triều, muốn tự mình đi tìm hai kiện Khí Vận Chí bảo, nhìn xem có thể có chuyển cơ nào khác không.
Bình thường mà nói, không có sách lược vẹn toàn, hắn sẽ không mạo hiểm như thế, bởi vì trừ khi mạnh tới mực đủ để nghiền ép, bằng không lập tức đi đối đầu với hoàng triều Nhân tộc, hơi không cẩn thận sẽ gặp phải khí vận phản phệ, tới lúc đó, mỗi một bước đi đều sẽ vấp phải trắc trở, tu luyện tới tẩu hoả nhập ma đã là nhẹ rồi.
Cái này giống như nhân vật phản diện đi gây sự với con trai của khí vận, gặp phải chuyện không may là điều chắc chắn.
Vì một đám phàm nhân kiến hôi mà tạo nghiệp cho bản thân, điều này hiển nhiên là không sáng suốt.
Chẳng qua hiện nay, hắn tổn thất rất lớn, giận từ trong ra ngoài, lý trí đã có hơi mơ hồ, đành phải thực hiện các động thái nguy hiểm.
Lấy thực lực của hắn, chui vào Hạ triều căn bản không cần tốn nhiều sức, có điều, ngay vào lúc hắn chuẩn bị tiến vào mật thất, từ bên trong bóng tối xa xa lại có mấy thân ảnh lao thẳng đi ra.
"Vào ban ngày vậy mà cũng cảm nhận được hai cỗ khí tức khiến cho người ta không thoải mái đang dạo chơi quanh đây, không nghĩ tới các ngươi quả nhiên còn chưa đi!"
"Điền Ngọc!"
"Diệp Sương Hàn!"
Mấy người Khổ Tình tông trông thấy hai người, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn, trong đôi mắt hiện lên vẻ lạnh lùng.
Bọn họ tuy rằng đều không phát ra khí thế của mình, nhưng là tâm niệm vừa động, không gian xung quanh đã lập tức cắt đứt với ngoại giới.
"Thạch Dã sư huynh, ngươi thế mà không chết?"
Điền Ngọc đầu tiên là sững sờ, cảm nhận được thân thể của Thạch Dã vẫn còn bị thương nặng, không đủ gây sợ lập tức dời ánh mắt đi rơi vào trên người Tần Trọng Sơn, "Người của Khổ Tình tông tới cũng rất nhanh a!"
Khí thế của Tần Trọng Sơn đã bắt đầu tăng lên từng chút từng chút, lạnh lùng nói: "Điền Ngọc, ta thật không nghĩ tới, ngươi không chỉ tách khỏi Khổ Tình tông, thế mà còn chuyển đổi tu luyện Vong Tình đao! Vô tình đã không còn là người, đây chính là cấm kỵ của Khổ Tình tông!"
"Tần Trọng Sơn, ngươi quá ngây thơ rồi! Khổ Tình mới là âm mưu to lớn nhất trên đời!"
Đôi mắt Điền Ngọc vô cùng lạnh lùng, trầm giọng nói: "Khổ Tình tông thành lập ra vô số năm, chẳng lẽ các ngươi không phát hiện ra gì sao? Tình mang cho người ta chỉ có thể là đai xót, cũng là nhược điểm lớn nhất của tu sĩ, chỉ có vong tình mới có thể chứng được đại đạo."
Đại trưởng lão mở miệng nói: "Xem ra ngươi đã nhập ma chướng."
"Ma chướng? Quá buồn cười!"
Điền Ngọc cười to chế giễu, nhìn vào Tần Trọng Sơn và Thạch Dã, ánh mắt phức tạp nói: "Năm đó ba người chúng ta là kinh tài tuyệt diễm cỡ nào, nếu như không phải bị một cái chữ tình tạo tổn thương thì làm sao sẽ rơi vào cảnh tượng như bây giờ?"
Bên trong đôi mắt của hắn bắt đầu xuất hiện sự điên cuồng, khàn trọng nói: "Tần Trọng Sơn, Thạch Dã! Ta vĩnh viễn không quên được, cái ngày mà tiểu sư muội chết, nàng ta nằm im ở trong ngực của ta, bên trong miệng lại nói yêu Thạch Dã ngươi, tuy nhiên, người nàng ta gả lại là ngươi, Tần Trọng Sơn a!"
"Các ngươi mỗi người đều cố gắng đạt được trái tim của nàng ta, mỗi người các ngươi đều đạt được nàng, chỉ có ta là không đạt được gì cả!"
"Lúc đó ta mới ý thức tới, vẫn là nữ nhân biết chơi a!"
"Trong nháy mắt đó, ta đốn ngộ, cái gọi là tình, tất cả đều chỉ là chó má!"