Tần Trọng Sơn và Thạch Dã nhịn không được mà đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy được vẻ lúng túng bên trong đôi mắt của nhau.
Ba người bọn họ, chính là bởi vì chuyện của tiểu sư muội mà đạo tâm bị hao tổn, tới nay tu vi không chỉ không có sự tiến bộ mà ngược lại còn bị thụt lùi.
"Điền Ngọc sư đệ, chuyện cũ xin đừng nhắc lại, cuộc sống đã nhiều mưa gió rồi."
Thạch Dã lắc đầu, khẽ thở dài: "Ít ra tiểu sư muội còn để lại hai đứa bé, tuy rằng không phải của ngươi nhưng sao ngươi có thể động thủ tàn ác như vậy?!"
"Điền Ngọc sư đệ, chỉ cần ngươi bằng lòng, Vân nhi và Sợ Nguyệt chính là con của ba người chúng ta!"
Tần Trọng Sơn mở miệng, giọng điệu phức tạp nói: "Ta có thể cho bọn hắn gọi các ngươi làm cha."
Bản tính liếm chó của Thạch Dã bộc phát, lập tức nói ngay: "Như vậy quả thực là rất hoàn mỹ, chỉ cần là tiểu sư muội sinh ra, cần gì phải quan tâm là con của ai đây? Ta một mực coi như con đẻ của mình."
Hai người Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân đang nghe thế hệ trước bát quái tới say sưa ngon lành, lập tức một đấu toàn dấu chấm hỏi.
"Ha ha ha, ha ha ha --- đổ vỏ? Ta từ chối!"
Điền Ngọc cất tiếng cười to.
"Từ xưa đến nay đa tình không phụ lòng hận thù, đa tình luôn khó chịu và tàn nhẫn! Ta muốn làm một người không có tình cảm!"
Hai mắt Điền Ngọc trở nên lạnh lẽo, nhớ lại chuyện cũ da mặt vẫn run run như cũ, tức giận tới không chịu được, "Điểm tận cùng của Tình đạo chính là vong tình! Cũng chỉ có người vong tình thì mới là cường đại nhất!"
Trong khi nói chuyện, hắn nhịn không được lại đưa mắt nhìn vào con sâu róm trong tay mình, đã là kiệt sức, nằm ỏ trên lòng bàn tay, chỉ còn thi thoảng thì động đậy, khí vận còn sót lại không nhiều, xì ra từng chút từng chút một.
Làm sao vẫn bị hút đây?
Không còn nữa, thực sự không còn nữa!
Điều này quá tàn nhẫn!
Lửa giận trong lòng hắn càng không có nơi nào để phát tiết ra ngoài, khí thế quanh thân cũng trở nên thiếu kiềm chế, "Hôm nay ta còn có chuyện quan trọng phải làm, không có thời gian để tranh cãi và ẩu đả với các ngươi, cút ngay cho ta!"
Đại trưởng lão cuối cùng đã chờ tới phần diễn của chính mình, lập tức bước lên, lạnh lùng nói: "Điều này hiển nhiên là không thực tế."
"Đã như vậy, vậy các ngươi đi chết đi cho ta!"
Điền Ngọc quát chói tai một tiếng, không dây dưa dài dòng một chút nào, đưa tay chính là một chỉ điểm ra.
Một chỉ này trông như tuỳ ý nhưng lại dẫn động thiên địa pháp tắc, vô hình vô chất, đồng thời không cách nào tránh đi, giống như sinh lão bệnh tử, đại biểu cho ý chí của thiên địa, chỉ có thể lấy lực lượng pháp tắc để chống lại.
Nếu như nói Đại La Kim Tiên là cảm ngộ là vận dụng thiên địa pháp tắc, vậy Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên chính là sáng tạo pháp tắc, ở trong lúc đưa tay nhấc chân là có thể nghiền chết vô số tên Đại La Kim Tiên!
Chứ đừng nói, Điền Ngọc còn là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên uy tín lâu năm, một thân tu vi cao cường khủng khiếp.
"Đã lâu rồi chúng ta không giao thủ, để cho ta thử sức nặng của ngươi một lần đi!"
Tần Trọng Sơn tiến lên một bước, cũng một chỉ điểm ra.
Hai đạo công kích trong nháy mắt đan xen vào nhau, nhưng lại không phát ra chút tiếng vang nào, mà là đang triệt tiêu lẫn nhau, chôn vùi lẫn nhau, đây là so đấu thuộc về đạo!
Sau một khắc, bọn họ cùng cất bước mà ra, đảo mắt cái đã biến mất khỏi cảnh nội của Hạ triều, đánh nhau ở một nơi khác.
Đồng thời, Đại trưởng lão cũng đang giao chiến với Diệp Sương Hàn.
Trong tay Diệp Sương Hàn cầm đại đao, mỗi một đao chém ra đều đủ để chém chết ngàn vạn pháp tắc, chia cắt toàn bộ bầu trời, và tạo thành một lưỡi dao hủy diệt mọi thứ!
Một đao kia, đã vượt ra khỏi pháp tắc, đã pha lẫn đạo, Vong Tình chi đạo!
Pháp tắc bình thường mà nói chẳng qua chỉ là quy tắc của thế giới, mà ở trên pháp tắc thì chính là đạo! Cũng chính là bản nguyên (căn nguyên) của thế giới.
Bởi vì cái gọi là đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật!
Chỉ cần hoàn toàn nắm giữ một loại đạo, vậy là có thể siêu thoát, trở thành cảnh giới Thiên Đạo.
Sắc mặt của Đại trưởng lão ngưng trọng, hắn có thể cảm nhận được uy lực của những đao mang này, đưa tay tung chiêu, lập tức gọi ra một cục đá hình vuông màu đen nhánh, bấm pháp quyết, cục đá này đón gió mà nở lớn lên thành một tấm chắn màu đen, bảo vệ quanh thân.
Đồng thời, hắn lại lật tay một lần nữa, trong tay xuất hiện một cái Hắc Vũ phiến (quạt), đưa tay vung lên, lập tức có một Thất Tình Thần hoả lao về phía Diệp Sương Hàn!
Có điều, đại đao trong tay Diệp Sương Hàn bổ một cái thế mà thực sự bổ được hoả diễm, đao mang nặng nề rơi vào trên tấm chắn màu đen kia, khiến cho tấm chắn run rẩy.
Khí thế của hắn thật sự là quá mức kinh người, hùng hổ doạ người, thế không thể đỡ, giống như trên thế giới này không có bất kỳ thứ gì có thể ngăn cản được bước tiến của hắn.
Trong lòng hắn không ba động chút nào, bên trong miệng chỉ nhắc lặp đi lặp lại duy nhất một câu chính là: "Trong lòng không nữ nhân, rút đao tự nhiên thần!"
"Diệp Sương Hàn!"
Tần Sơ Nguyệt ở một bên hô to lên, lấy tivi ra, tâm niệm vừa động, đã bắt đầu chiếu phim, "Ngươi tỉnh một chút! Ngươi còn nhớ quá khứ của chúng ta không? Ngươi còn nhớ những lời thế ước của chúng ta không?"
Điền Ngọc sợ hãi cả kinh, lên tiếng kinh hô, "Hỗn Độn Chí bảo?!"
Tuy nhiên chẳng mấy chốc hắn lại yên lòng.
"Thế mà có loại bảo vật chỉ để chiếu bóng?"
Điền Ngọc cảm thấy có chút khó có thể tin, sau đó thì cười nói: "Quả thực là ngây thơ, thực sự là buồn cười, ngươi cho rằng đây là con nít ranh sao, phóng những hình ảnh nhàm chán này ra căn bản không thay đổi được bất kỳ thứ gì."
Quả nhiên, Diệp Sương Hàn căn bản không hề bị lay động, trái lại xuất đao càng hung tàn hơn.
Vào lúc này, trên bầu trời lập tức tạo thành một cảnh tượng rất cổ quái.
Bốn vị đại lão cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La KIm Tiên đang liều mạng tranh đấu, lực lượng pháp tắc cuộn trào, tiếng nổ tung vang lên khắp nơi, ngàn hoa rơi rụng, chiến đấu tương đối kịch liệt.
Bên cạnh, thì còn đang chiếu tiết mục phim ngôn tình, một nam một nữ du sơn ngoạn thuỷ, nói chuyện yêu đương, dạo hồ, thả diều, ngắm sao, tiến vào khu rừng nhỏ...
Còn liên tục phát ra cái thể loại kia ... tiến vào khu rừng nhỏ....
Đồng thời ... thế mà còn thêm tiếng hát, một loạt những câu nói yêu đương tê tái xuất hiện, khiến người ta nổi cả da gà.
"Khi núi không còn góc cạnh, khi sông không còn chảy ..."
"Ta vẫn không thể chia tay với ngươi."
...
"Tâm cơ thật sâu!"
Sắc mặt Điền Ngọc trở nên khó coi, trầm giọng nói: "Hoá ra các ngươi căn bản không phải là làm thức tỉnh ký ức của Diệp Sương Hàn, mà là muốn làm cho ta buồn nôn tới ảnh hưởng đạo tâm của ta!"
Tần Trọng Sơn phản bác: "Ngươi đánh rắm, nàng ta đây rõ ràng chính là đang công kích không phân biệt, đều làm cho mọi người phải buồn nôn!"
Người duy nhất ở đây không bị ảnh hưởng chính là Diệp Sương Hàn.
Thậm chí càng đánh càng hăng, đồng thời còn đang lặp lại.
"Không tốt." Thạch Dã ở một bên nhăn mày lại, bên trong đôi mắt hiện ra vẻ vô cùng lo lắng, "Con đường tu đạo của Tông chủ và Đại trưởng lão bị cắt đứt, tu vi không tiến ngược lại còn thụt lùi, mà Điền Ngọc và Diệp Sương Hàn thì đi theo con đường tà đạo, tu vi tăng mạnh, Tông chủ và Đại trưởng lão đã sắp không chịu nổi."
Gần như ở trong nháy mắt khi lời nói của hắn rơi xuống, vẻ mặt Diệp Sương Hàn không thay đổi bổ ra đao thứ mười một!
Một đao này, bá đạo chưa từng có, phát huy Trảm Tình chi đạo tới cực điểm, khiến cho thiên địa cũng bởi vậy mà tối sầm lại, đao mang càng giống như xuyên qua không gian, vốn còn đang ở trên bầu trời cao, một cái chớp mắt sau đó đã đi tới đỉnh đầu của Đại trưởng lão!
"Ầm!"
Tấm chắn màu đen theo tiếng mà bị đánh văng ra ngoài, thân hình Đại trưởng lão lui lại một cách nhanh chóng, cổ họng ngòn ngọt, khoé miệng tràn ra máu tươi.
Hắn hít sâu một hơi, giọng khàn khàn nói: "Sơ Nguyệt, ngươi nhanh đóng cái tiếng kia lại, bằng không ta chỉ sợ chống đỡ không được bao lâu nữa."
"Tại sao có thể như vậy?" Tần Sơ Nguyệt hai mắt vô thần, bị đả kích.
Tên nam nhân Diệp Sương Hàn cặn bã kia, làm sao có thể không bị rung động một chút nào?
"Loại nhân vật như cao nhân đã đưa tivi cho chúng ta thì không có lý do không có một chút tác dụng nào a."
Tần Vân suy nghĩ một lúc, nói ra lời đề nghị: "Tỷ, có phải là chiếu ra nội dung không đủ kích động hay không, hay là ngươi phóng ra nội dung trong khu rừng nhỏ kia xem có tác dụng hay không?"
"Ầm!"
Tần Sơ Nguyệt tung một quyền đánh vào trên đầu Tần Vân, trên mặt đầy hắc tuyến, "Lúc này rồi mà ngươi còn dám trêu chọc tỷ ngươi?"
Tần Vân ôm đầu, "Nổi u rồi."
"Đệ đệ thối, cám ơn ngươi."
Tần Sơ Nguyệt đột nhiên mở miệng, một loại nghiêm túc trước nay chưa từng có, "Cái mạng này của tỷ tỷ là ngươi cứu, ta không nên dùng nó để đánh cược, có điều ... ta nghĩ ngươi chắc chắn sẽ không trách tỷ tỷ chứ?"
Tần Vân biến sắc, "Tỷ, ngươi đừng làm chuyện điên rồ, đánh không lại thì còn có thể chạy."
"Ban đầu ta hướng Khổ Hải cầu nguyện, không biết tiền có thể mua được tình yêu hay không, hiện tại, ta muốn thử một lần."
Tần Sơ Nguyệt đột nhiên bước ra một bước về phía trước.
Mở miệng nói: "Dùng toàn bộ gia sản của ta, để cho ta đến bên người yêu."
Theo lời nói của nàng rơi xuống, lập tức có đạo vận lưu chuyển xuống, pháp tắc hình thành, mang theo thân thể của nàng biến mất ngay tại chỗ.
Thay vào đó là xuất hiện ở trước mặt Diệp Sương Hàn.
Diệp Sương Hàn vẫn không hề bị lay động, trường đao giơ lên, "Phốc phốc" một tiếng, đâm vào lồng ngực của vị khách không mời mà tới này!
Tuy nhiên, một cái kẹo mút do Tần Sơ Nguyệt chậm rãi đút vào trong mồm của hắn.
Vào lúc này, đôi mắt vô tình không có một chút cảm xúc nào của Diệp Sương Hàn đột nhiên ba động, cầm đao không nhúc nhích.
Vào lúc này, cảnh tượng giống như dừng lại.
Tất cả mọi người không kịp chuẩn bị.
Tần Vân đứng nguyên tại chỗ, mím môi một cái, khẽ nói: "Tỷ, ngươi làm sao mà ngốc tới như vậy?"
Rõ ràng là có thể chạy.
Nhưng hắn biết, Tần Sơ Nguyệt không đành lòng vứt bỏ Diệp Sương Hàn cho nên mới phải chọn như vậy.
Tần Sơ Nguyệt như bông hồng rỉ máu, rung rinh trong gió, thấp giọng nói: "Diệp Sương Hàn, nếu như ngươi khôi phục ký ức, ta chỉ muốn ngươi trả lời ta một vấn đề, ngươi có yêu ta không?"
"Ha ha, ngu xuẩn thật."
Điền Ngọc không thể không cười nhạo, bên trong đôi mắt hiện ra vẻ trêu tức, "Quả nhiên như ta nói, tình yêu là nhược điểm lớn nhất, nó chỉ khiến người nhỏ yếu."
"Diệp Sương Hàn, đệ tử yêu mến của ta, giết nàng ta!"
Tay Diệp Sương Hàn nắm chặt chuôi đao, sắc mặt cũng không có biến hoá lớn.
Bốn người Tần Trọng Sơn muốn rách cả mí mắt.
Bọn họ có lòng muốn cứu viện, nhưng căn bản là không có khả năng làm được.
Khoảng cách giữa Tần Sơ Nguyệt và Diệp Sương Hàn thật sự là quá gần quá gần, lúc này căn bản không cách nào hành động thiếu suy nghĩ.
Chiến đấu lập tức im bặt mà dừng, cũng chỉ còn cái tivi kia vẫn còn đang chiếu hình tiết mục ngôn tình lặp đi lặp lại, trở thành cảnh nền của đôi nam nữ trẻ tuổi này.
"Nhanh a, giết nàng ta!"
"Xùy -- "
Thiên địa đổi màu lần nữa, ánh đao màu đen khiến cho tất cả mọi người thất thần trong nháy mắt, đồng dạng khiến cho quả tim của tất cả mọi người đập lên kịch liệt.
Chỉ có điều, phương hướng trảm của cái đao mang này lại là Điền Ngọc!
Dưới bầu trời, một giọng nói yếu ớt vang lên.
"Từng ... Yêu!"