Công kích đột nhiên xuất hiện, hiển nhiên khiến cho Điền Ngọc không kịp chuẩn bị.
Tuy nhiên phản ứng của hắn rất nhanh, sắc mặt trầm xuống, hướng về phía đao mang, đưa tay vỗ ra một chưởng.
Hai cỗ lực lượng hùng dũng va chạm vào nhau, dư ba mãnh liệt nổ tung lan ra bốn phía.
Những dư ba này thế nhưng khác với thuỷ và hoả bình thường, dư ba của những pháp tắc va chạm vào nhau này đủ để khiến cho không gian vặn vẹo, đụng vào cái là chôn vùi tất cả.
Điền Ngọc không thể không kêu rên lên một tiếng, thân thể hơi lui về phía sau, ở trong lòng bàn tay của hắn xuất hết một vết rách!
Thật ra thì, ở đây nếu là thực lực đơn thuần mà nói thì cao nhất phải kể tới Diệp Sương Hàn.
Hắn nuốt hạt giống Tình đạo của Tần Sơ Nguyệt, tuy nói là trúng ám toán, nhưng quả thực đã tiến vào Vong Tình chi đạo, so với ba vị lão giả khốn khổ vì tình kia thì tự nhiên là đều mạnh hơn.
Cộng với Điền Ngọc lúc đó cũng vội vàng không kịp có được sự chuẩn bị tốt nhất, đương nhiên sẽ bị thương.
Đôi mắt Điền Ngọc nhíu lại, nhìn chằm chằm vào Diệp Sương Hàn ... trong miệng ngậm kẹo mút, trầm giọng nói: "Không nghĩ tới các ngươi thế mà còn giữ lại hậu chiên, là ta chủ quan."
Dương Sương Hàn ôm lấy Tần Sơ Nguyệt, nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng ta, vành mắt đỏ, trong mắt đầy vẻ đau lòng và tự trách.
"Sơ Nguyệt, là ta có lỗi với ngươi."
Tần Sơ Nguyệt vừa mừng vừa sợ, "Sương Hàn, ta biết đó không phải là ngươi, ta không trách ngươi."
"Khụ khụ, ta không thể không cắt ngang một chút."
Tần Vân một mặt im lặng đi tới, "Tình thế trước mặt bây giờ đang cực kỳ nghiêm trọng, còn quan trọng hơn nữa chính là, tỷ ta còn đang bị thương, còn đang bốc lên máu nóng sôi trào, những lời buồn nôn của các ngươi vẫn là bớt thả ra một chút đi, diễn cho ai xem a?"
Tần Sơ Nguyệt và Diệp Sương Hàn lúc này mới im lặng.
Diệp Sương Hàn nhìn về phía Điền Ngọc, ánh mắt như đao, mở miệng nói: "Sư phụ, ngươi căn bản không hiểu cái gì gọi là yêu! Yêu trong miệng ngươi chẳng qua chỉ là cái cớ mà ngươi dùng để che giấu đi dã tâm và tội ác của mình!"
"Tình yêu chân chính là có thể mang cho người ta lực lượng và dũng khí khó có thể tưởng tượng, giống như vừa rồi, Sơ Nguyệt có thể vứt bỏ mọi thứ, đi tới trước mặt của ta."
Điền Ngọc giận quá mà cười, "Ngươi thì biết cái gì, vi sư cần ngươi phải dạy sao?!"
Tần Trọng Sơn mở miệng nói: "Đệ tử của ngươi nói quả thực không sai, ngươi căn bản không hiểu như thế nào gọi là yêu."
Thạch Dã hét lên một tiếng, "Bọn họ nói đúng, ngươi quả thực không hiểu."
Đại trưởng lão miễn cưỡng nói ra một câu cho đủ bộ, "Ta cũng cảm thấy như vậy."
"Lại còn nói ta không biết yêu?"
"Ha ha ha, ha ha ha..."
Điền Ngọc cười lớn lên một cách điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu giống như điên cuồng, tuy nhiên cười xong thì hắn lại khóc.
Hắn cảm thấy lời đám người này có hai ý nghĩa, nhưng là, không cần biết ý nghĩa nào, hắn dường như ... quả thực đều không hiểu.
Đau tim.
Điều này càng khiến cho hắn phát điên.
"Xem ra các ngươi là tự cho rằng ăn chắc ta rồi?"
Khí tức quanh người Điền Ngọc hỗn loạn như là mưa to, híp mắt, trong ánh mắt loé ra ánh sáng vô cùng kinh người, có một loại gần như điên cuồng, giọng nói trầm thấp khàn khàn phát ra, "Hôm nay các ngươi đều phải chết!"
Vừa dứt lời, hắn lấy con sâu róm kia ra, há hốc miệng ra, sau đó thế mà cứ như vậy từ từ đưa vào trong miệng của mình.
Nhớ vào hai ngày trước, hắn còn đang lo lắng, con Thôn Khí Luyện Đạo cổ này có dáng vẻ quá mập, đưa vào trong miệng không biết có thể lọt qua nổi cổ hay không, mà bây giờ, đã thành một con giun nhỏ, tự nhiên cũng không còn lo lắng về phương diện này.
"Lúc đầu ta không muốn đi tới một bước này, có điều, các ngươi đã chọc giận ta thành công, như vậy ... ai cũng đừng nghĩ sẽ tốt hơn!"
Điền Ngọc gầm thét lên, lộ ra nụ cười khát máu, mở miệng nói: "Đồ nhi ngoan của ta, nuôi ngươi lâu như vậy, đã tới lúc nên trả lại! Phệ Tâm cổ, khởi động!"
"Ô -- "
Sắc mặt Diệp Sương Hàn đột nhiên thay đổi, huyết mạch toàn thân chảy ngược, nổi đầy gân xanh, khí tức trong nháy mắt giảm đi mấy phần, đồng thời còn đang trôi đi một cách nhanh chóng với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.
Bên trong đôi mắt của hắn hiển hiện lên vô số tơ máu, giống như đang phỉa chống đỡ thống khổ to lớn.
Tương ứng, khí tức của Điền Ngọc vào lúc này đang cất cao vô hạn, quanh thân hắn một cỗ khí tức đại đạo đang lưu chuyển, cỗ khí tức này thật sự là vô cùng nồng đậm, theo quanh thân hắn bắt đầu hiển hoá thành sương mù, khiến cho không gian cũng trở nên mông lung.
"Đây chính là cảm giác có được lực lượng, quá mỹ diệu, quá làm cho người ta mê muội."
Vẻ cuồng nộ trước đó của Điền Ngọc vào lúc này thế mà tiêu tán không còn, trở nên vô cùng bình tĩnh, ánh mắt đơn giản không chút sợ hãi nhìn mọi người, giống như sinh mệnh được lột xác hoàn toàn, đó là một loại ánh mắt cao ngạo nhìn xuống bầu trời.
Sắc mặt của Tần Trọng Sơn lập tức trầm xuống, ngưng giọng nói: "Ngươi quả nhiên đã xem Diệp Sương Hàn như vật chứa!"
"Ngươi nói không sai." Điền Ngọc mở miệng nói với giọng nói không nhanh không chậm, sau đó nghiến răng nói: "Ban đầu, ta định đợi tới khi góp nhặt đủ khí vận thì mới bắt đầu thôn phệ đạo của hắn, tuy nhiên ... đều là các ngươi, là các ngươi ép ta!"
Không còn khí vận trấn áp, tuy rằng thực lực của hắn đạt được sự cường đại, nhưng chẳng khác gì giết địch một ngàn bản thân tổn thất tám trăm, tuyệt đối sẽ bị đại đạo phản phệ, đoạn tuyệt con đường phía trước, tiếp nhận thống khổ vô tận.
"Các ngươi huỷ đi mưu đồ trong vô số năm qua của ta, ta phải giết các ngươi!"
Điền Ngọc đưa tay, vỗ ra một chưởng về phía mọi người.
Một chưởng này nhìn cũng chẳng có bao nhiêu uy áp, chỉ là một kích tuỳ ý, đánh ra một cách nhẹ nhàng.
Tuy nhiên, chỗ không gian của đám người Tần Trọng Sơn kia lập tức bị sự kinh khủng vô tận bao phủ, chỗ không gian của bọn họ giống như cắt đứt khỏi thế giới này, sẽ bị chôn vùi bất cứ lúc nào.
"Đứng vững!"
Sắc mặt Tần Trọng Sơn và Đại trưởng lão thay đổi lớn, pháp lực toàn thân tuôn ra như một cơn sóng dữ, không dám bảo lưu chút nào, hình thành vòng bảo hộ hình tròn bảo vệ mọi người.
"Ầm ầm!"
Chưởng ấn như một ngọn núi lớn đánh vào trên vòng bảo hộ, mọi người như quả cầu da, bắn thẳng vào trong lòng đất, lập tức khiến cho đại địa xung quanh nổ tung, xung kích hình thành dư ba, càn quét mà đi, mài mòn đi mảnh đại địa này!
Sông núi, sông biển, cây cối đều bị quét sạch sành sanh!
Mọi người vốn bị đánh vào lòng đất, lại xuất hiện ở trên mặt đất một lần nữa.
Từ trên cao nhìn xuống mảnh đại địa này, tất cả trong phạm vi mười vạn dặm lõm sâu xuống dưới thành ngàn trượng, biến thành một cái thung lũng sâu khổng lồ có một không hai!
"Phốc!"
Tần Trọng Sơn và Đại trưởng lão tiếp nhận toàn bộ công kích, khuôn mặt hai người đều đỏ lên, phun ra một ngụm máu tươi, bên trong đôi mắt đã mất đi thần thái.
Phần nhiều hơn chính là rung động và tuyệt vọng.
Mạnh!
Quá mạnh!
Thời khắc này Điền Ngọc đã gần như tiếp cận tới cảnh giới Thiên Đạo, nếu không phải nơi này là Thần Vực, nếu như nơi này chỉ là một cái thế giới nhỏ không trọn vẹn vậy đủ để bị huỷ diệt chỉ bởi một kích của cảnh giới Thiên Đạo!
"Thật mạnh, ta thật thật mạnh a! Đây chính là cảm giác chưởng khống thiên địa, chưởng duyên sinh diệt, vào lúc này ... ta vô địch!"
Điền Ngọc đứng hiên ngang trong hư không, sợi tóc bay lên, đôi mắt như điện bắn ra tinh quang, như là chúa tể.
Sắc mặt Tần Trọng Sơn trở nên trắng bệch, vội vàng nói: "Thạch Dã, mang theo Sơ Nguyệt và Vân Nhi, nhanh trốn đi!"
"Cha, ta sẽ không đi!"
Tần Sơ Nguyệt và Diệp Sương Hàn nắm tay nhau, nhìn về phía Tần Trọng Sơn đang nôn ra máu một cái, rồi lại nhìn Diệp Sương Hàn trông có vẻ như thống khổ không chịu nổi, một bên là cha của mình, một bên là người yêu của mình, bọn họ đều phải chết, vậy mình sống còn có ý nghĩa gì.
Bên trong đôi mắt nàng ta loé ra nước mắt, cắn môi kiên quyết nói: "Thạch thúc, ngươi mang theo Tần Vân đi thôi."
"Ta cũng không đi! Muốn chết thì cùng chết." Tần Vân không cần suy nghĩ, lập tức mở miệng nói: "Thạch thúc, chính ngươi tự trốn đi."
"Ngươi nói ra lời này chính là xem thường Thạch thúc của ngươi có đúng hay không?"