Theo lời nói lạnh lùng của người áo đen này rơi xuống, dưới chân bọn họ, từng lớp từng lớp sương mù màu đen chậm rãi bay lên, sau đó, nhìn thấy một toà lao tù nổi lên từ trong lòng đất, như là một cái lồng, nhốt mọi người vào trong đó.
Thấy bản thân mình ở bên trong lồng giam, sâu trong đôi mắt của tất cả mọi người đều nổi lên một cỗ tuyệt vọng.
Thực lực của người áo đen này rất mạnh, từ khí tức tới xem, tuy rằng không bằng lúc Điền Ngọc ở lúc đỉnh phong trước đó, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu, xem như bọn họ ở vào lúc pháp lực dồi dào thì cũng không phải là đối thủ, chứ đừng nói là vào lúc này, quả nhiên sinh tử không phải do chính mình tự quyết.
Nếu như có thể lựa chọn, bọn họ tình nguyện bị Điền Ngọc giết chết cũng không muốn rơi vào trong tay của Giới Minh.
Người áo đen còn đang đắc chí, vừa lòng thoả ý nói: "Chỉ một lần hành động bắt được ba tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên làm vật thí nghiệm, vẫn là rất hiếm a."
"Quan trọng nhất là ..."
Ánh mắt người áo đen rơi vào trên tivi, cực kỳ nóng bỏng, kích động đến mức có chút mơ màng, run giọng nói: "Ta đã nhìn thấy cái gì? Hỗn Độn Chí bảo! Vì các ngươi không thể sử dụng nó, vậy sau này thế nhưng chính là của ta!"
Đây chính là Hỗn Độn Chí Bảo a!
Quá trân quý!
Lấy tâm cảnh của hắn cũng khó mà khống chế được chính mình, không hiểu ra sao cả đột nhiên lại có một kiện Hỗn Độn Chí bảo, loại gặp gỡ trong cuộc sống này, nói mình không có khí chất nhân vật chính cũng không tin.
Tần Trọng Sơn mở miệng nói: "Món bảo vật này không phải thứ mà ngươi có thể chạm, chủ nhân của nó càng là tồn tại mà ngươi cũng không dám nghĩ tới, ta khuyên ngươi vẫn là nên thu hồi tham niệm đi."
"Thật không thể tin được, loại lời này vậy mà có thể nói ra từ trong miệng của ngươi."
Người áo đen kia lên tiếng mỉa mai, cười lạnh nói: "Bảo vật này lão tử chắc chắn phải có được, ai cũng không giữ được nó, ta nói đấy!"
"Cộc cộc cộc!"
Lại vào lúc này, một trận tiếng bước chân đột nhiên vang lên.
Người tới dường như không có một chút ý định che giấu thân hình của mình một chút nào, cứ đi tới một cách không để ý như vậy.
Thần sắc người áo đen hơi ngưng trọng lại, có hơi kinh hãi, thần thức của chính mình thế mà không thể cảm nhận được từ sớm, nói rõ thực lực của người tới chỉ sợ không thể khinh thường.
Trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, chỉnh ngay ngắn thân hình, đưa tay bày ra mấy cái pháp quyết ở ngay xung quanh, bình tĩnh chờ đợi người tới.
Dưới ánh mắt của mọi người, bên trong ánh trắng, ba đạo thân ảnh chậm rãi xuất hiện ở trong tầm mắt, kéo lấy cái bóng thật dài, đi tới gần từng chút từng chút một.
Hai nữ tử, một trắng một đỏ, một như tiên nữ dưới ánh trăng, lạnh lùng cao quý thánh thiện, tỏa ra ánh hào quang, một vị khác thì như hoả diễm trong bóng tối, mái tóc dài tung bay, làm cay mắt người ta, để cho người ta không dám nhìn thẳng vào.
Ở giữa các nàng thì có một nam tử trông rất bình thường, khí chất nội liễm, không có một chút khí tức bao động nào, chắc chắn chỉ là một tên phàm nhân.
Người áo đen tự nhiên không để ý tới tên nam tử kia, từ trên người hai tên nữ tử kia mơ hồ cảm nhận được một cỗ uy hiếp ngập trời.
"Ừng ực."
Đám người Tần Trọng Sơn thì không hẹn mà cùng nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miêng, đôi mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào ba người đang chậm rãi đi tới, kích động tới toàn thân run rẩy, nội tâm la hét, "Cao nhân!"
Ban đầu, Lý Niệm Phàm mang theo Đát Kỷ và Hoả Phượng ở bên ngoài làm thí nghiệm về Song Phi thạch, ba người tràn đầy phấn khởi, chơi tới quên cả đất trời, còn cố ý chọn lấy mấy tên tiểu yêu tiểu quỷ, để Lý Niệm Phàm thử uy lực của Song Phi thạch một chút.
Kết quả quả thực rất không tệ.
Ở sau khi nghe thấy nơi này có động tĩnh to lớn, sinh lòng tò mò, lúc này mới cố ý chạy tới để xem.
Lý Niệm Phàm nắm thật chặt Song Phi thạch vào trong tay, trong lòng còn có chút thấp thỏm và kích động.
Hắn vừa rồi cố ý bàn giao với Đát Kỷ và Hoả Phượng, nếu tình hình có thể kiểm soát được thì đừng can thiệp vào, để Song Phi thạch tới giải quyết.
Theo tới gần, bọn họ tự nhiên cũng đã nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
Đám người Khổ Tình tông ban ngày còn thưởng thức trà và tán gẫu với mình đã bị kéo đến, đang bị nhốt vào bên trong một cái lồng màu đen kia, đang nhìn ra ngoài, ánh mắt giống như đang kêu cứu.
Còn có một người áo đen đang đứng ở trên cái lồng đó, nhìn một cái là biết đây là nhân vật phản diện.
Đồng thời người áo đen này còn đang một mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mình một cách cẩn thận, trông giống như thể một con mèo đen đang nấp trong bóng tối chờ thời cơ mà nhìn chằm chằm vào một con chuột là mình vậy.
Nội tâm Lý Niệm Phàm không thể không cảm thấy lo lắng.
Có thể nhốt đám người của Khổ Tình tông vào trong lồng, đồng thời nhìn vào dáng vẻ rất ngưu bức của cái tên này thì khả năng cao tên này là một tên cao thủ, chính mình nhất định phải cẩn thận, phải ứng đối một cách cẩn thận nhanh chóng trong bất kỳ tình huống nào.
Sau đó, hắn thấy người áo đen đưa tay chỉ về phía đám người mình, "Các ngươi ..."
Quả tim của Lý Niệm Phàm đột nhiên đập lên dữ dội, còn tưởng rằng đây là động tác mở đầu cho việc phát động công kích của người áo đen, hắn nắm lấy nguyên tắc ra tay trước thì chiếm được lợi thế, hắn không do dự một chút nào, tâm niệm khẽ động, từ bên trong Song Phi thạch, một đám hoả diễm vàng rực đột nhiên xuất hiện, chiếu sáng bầu trời đêm.
Ở bên trong bầu trời đêm tạo thành một con Hoả Phượng màu vàng kim, kêu to một tiếng 'Hưu', sau đó phá vỡ không trung, bắn thẳng về phía người áo đen mà đi!
Cảm nhận được uy lực khủng bố của hoả diễm, người áo đen đột nhiên chỉ biết sững sờ.
Tình huống như thế nào?
Vừa tới đã phóng ra đại chiêu sao?
Còn nữa, ta một mực đề phòng hai nữ tử kia, tuyệt đối không nghĩ tới tên phàm nhân ở giữa kia lại biết gây chuyện như vậy a!
Phản ứng của hắn cũng không chậm, hừ lạnh một tiếng, đưa tay vung lên, áo choàng trên người đón gió mà lên, vờn quanh thân hắn, hình thành tường bảo hộ.
"Không đúng! Hoả diễm này không đúng!"
Nhịp tim của người áo đen đột nhiên đập lệch nhịp một cái, đập càng lúc càng dữ dội, cảm giác rất nhạy bén, cảm nhận được sắp có tai hoạ xảy ra với mình một cách rõ ràng.
Lông tơ trên toàn thân dựng ngược lên, ý lạnh từ đáy lòng dâng lên khiến cả người nổi hết da gà.
Cản không nổi!
Hoả diễm này ta chắc chắn không cản nổi!
Hắn muốn chạy, nhưng lúc này rõ ràng là đã tới đã không còn kịp.
Ở lúc hắn hoảng sợ mà bất lực nhìn chằm chằm vào, hoả diễm Phượng Hoàng kia phóng lớn một cách nhanh chóng, bẻ gãy nghiền nát, vờn quanh thân chính là ... khí tức đại đạo!
Khí tức đại đạo vô cùng vô cùng vô cùng kinh khủng!
Tại sao có thể như vậy?
Cái tên này ... căn bản không phải phàm nhân?!
"Soạt!"
Cái áo choàng đen xoay tròn trong khoảng không giống như một tờ giấy, không có một chút tác dụng phòng ngự nào, chớp mắt đã bị hoả diễm xuyên qua, đồng thời Phượng Hoàng không dừng lại chút nào, chỉ quét qua một cách tuỳ ý như vậy lập tức quét xuyên qua người áo đen!
Tại chỗ, chớp mắt trở nên trống rỗng.
Người áo đen ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không thể phát ra được đã biến thành hơi nước, phất tay áo không lấy một tầng mây.
Điều duy nhất còn lại là dấu vết của một chút không cam lòng và hoang mang trước khi bốc hơi.
Mẹ nó, tồn tại cường đại như vậy thế mà còn biết giả heo ăn thịt hổ, vậy còn chơi thế nào nữa?
Toàn trường yên tĩnh.
Tất cả mọi người nhìn vào nơi trống rỗng kia, nhìn vào thật lâu không nói gì.
Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên đỉnh phong, còn đang thổi hơi trâu bò ở một khắc trước đó, vậy mà chỉ đột ngột như vậy, không còn nữa ...
Trong nội tâm của Đát Kỷ và Hoả Phượng cũng không thể không giật mình, không thể nói là pháp bảo, thật ra thì thực lực của các nàng thậm chí còn hơi kém hơn người áo đen kia, lại càng không cần phải nói chỉ trong một chiêu là có thể lập tức tiêu diệt được người áo đen kia, tuy nhiên, chủ nhân dùng pháp thuật mà các nàng lưu trữ ở bên trong Song Phi thạch lại làm được một cách tuỳ tiện.
Đây có phải là bởi vì ý chí của chủ nhân được chứa đựng trong pháp thuật được sử dụng? Cho nên uy lực trở nên cường đại hơn vô số lần?
Nhưng sau đó các nàng nghĩ lại, đúng, chúng ta kinh ngạc cái gì, không phải đã quen với sự cường đại của chủ nhân sớm rồi sao?