Loại mà thân thể và tâm trí đã quen thuộc.
Lại càng không cần phải nói tới đám người Khổ Tình tông, mỗi một người bọn họ đều bị chấn kinh tới miệng ngoác lên, trong đầu liên tục phát đi phát lại hình ảnh vừa mới xảy ra, nội tâm đã là không cách nào dùng ngôn từ là có thể biểu đạt ra được.
Song Phi thạch có được hiệu quả tăng phúc công kích từ khi nào?
Để có thể hoá một tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên đỉnh phong như vậy thành tro tàn một cách nhẹ nhàng như vậy, thế nào thì cũng phải là thủ đoạn của cường giả cảnh giới Thiên Đạo mới có thể làm được chứ?
Về phần Điền Ngọc đang bất động trên không trung để cho mình không bị nứt ra kia thì càng thiếu chút nữa trợn tròng mắt lồi ra ngoài, miệng ngoác lên, 'Xoạch' một tiếng, cái cằm nứt ra lập tức rơi xuống trên mặt đất.
Rút dây động rừng.
Thân thể vốn đã bấp bênh của hắn ta bắt đầu biến mất theo gió, thân thể hắn từ những vết nứt dần dần biến thành cát bụi.
"Khó trách, hoá ra bọn họ gặp được cao nhân tuyệt thế!"
"Tivi kia tám thành chính là cao nhân ban cho, không công bằng, bọn họ đây rõ ràng chính là bật hack đi khi dễ ta người đàng hoàng này a!"
"Khoan đã, còn có khí vận mà ta không hút được kia, chắc chắn cũng có liên quan tới vị cao nhân này!"
"Moá nó, ta bị nhằm vào!"
Trước khi tiêu tan, hoạt động trong lòng Điền Ngọc không thể không nói là không phức tạp, có điều hắn có thể ở trước khi chết, cưỡng cầu xem được một vở kịch có tình tiết biến đổi bất ngờ, cũng xem như là được an ủi, cũng xem như là rõ ràng, chết được nhắm mắt.
"Lợi hại."
Lý Niệm Phàm cũng sửng sốt một lúc, rồi nói: "Hoá ra người áo đen kia cũng chỉ là loại mặt hàng miệng cọp gan thỏ mà thôi, ngay cả một kích của Hoả Phượng cũng không đỡ nổi."
Lúc đầu hắn đã làm xong kế hoạch, nếu như một kích vừa rồi có xu thế bị đỡ được, vậy sau đó hắn sẽ lập tức ra hai kích liên tiếp!
Hai kích liên tiếp không được thì ba kích liên tiếp, ba kích liên tiếp không được thì phải để Đát Kỷ và Hoả Phượng tự thân xuất mã.
Lập tức, hắn cũng có chút mất hết cả hứng, có một loại cảm giác chơi game, ta còn chưa xuất lực thì ngươi đã ngã xuống.
Miệng cọp gan thỏ?
Khoé miệng mọi người hơi giật giật, lập tức cảm thấy buồn bực thay cho người áo đen kia, tuy nhiên cao nhân đã ra một cái định nghĩa như vậy, bọn hắn đương nhiên sẽ không nói thêm lời gì.
Ngài nói đúng, người áo đen chính là thứ cặn bã.
Hoả Phượng thì yên lặng mấp máy miệng của mình, điều này cũng không có liên quan với ta a, một kích của ta hắn vẫn có thể đỡ được, hơn nữa đoán chừng sẽ không quá khó khăn, quan trọng là một kích của ngươi, thế giới này người có thể đỡ được ... đoán chừng không nhiều.
Đám người Tần Trọng Sơn thoát khốn, lập tức thiên ân vạn tạ đối với Lý Niệm Phàm, đồng thời hai tay cung kính trả lại tivi.
"Không nghĩ tới tivi vừa cho các ngươi mượn vào ban ngày, buổi tối đã xử lý xong, hiệu suất làm việc rất tốt."
Lý Niệm Phàm cũng biết đầu đuôi câu chuyện, thuận miệng cười nói: "Hoá ra người áo đen kia là nhân lúc hai bên các ngươi tới lưỡng bại câu thương xuất thủ đánh lén, khó trách thực lực chẳng ra sao cả."
Tần Trọng Sơn rất tự nhiên ăn theo nói leo các cụ, gật đầu nói: "Lý công tử nói đúng, hắn chính là một tên yếu gà chỉ có thể dựa vào đánh lén."
Đại trưởng lão vẫn không quên tham gia vào, nói bổ sung: "Ta mà ở trong thời kỳ toàn thịnh ta cũng có thể miểu sát."
Vào lúc này, Tần Sơ Nguyệt và Tần Vân đã học được một bài học sống động, hoá ra da mặt người thật sự không quan trọng, vứt bỏ cũng chẳng sao cả.
Lý Niệm Phàm hỏi tiếp: "Đúng rồi, Song Phi thạch này của các ngươi thế nhưng là có hạn mức cao nhất gì không?"
"Cái này a, Song Phi thạch tự nhiên là có ..."
Tần Trọng Sơn không cần nghĩ ngợi, vừa mới chuẩn bị nói ra hạn mức cao nhất của Song Phi thạch, nhưng đột nhiên thay đổi chủ ý, cao nhân ra bài sẽ không theo lẽ thường, hạn mức cao nhất này ... thật đúng là khó mà nói.
Nếu như mình hiểu sai ý của cao nhân vậy người nhà mình chắc sẽ toi mạng.
Hắn lập tức thẳng thừng đáp lại, "Không có chứ?"
Hả?
Lý Niệm Phàm nhịn không được lông mày nhíu lại, ta đây là đang hỏi ngươi, làm sao tới lượt ngươi hỏi tới ta rồi?
Hắn mở miệng nói: "Tần lão, thật ra thì dọc theo con đường này, ta một mực bảo Hoả Phượng và tiểu Đát Kỷ rót pháp thuật vào trong này, phỏng đoán cẩn thận, ước chừng khoảng một trăm lần, tuy nhiên vẫn như cũ không đo ra được hạn mức cao nhất là bao nhiêu lần, cho nên tò mò hỏi một chút."
Khoảng trăm lần?
Vậy mà còn có thể rót vào?
Đại não Tần Trọng Sơn thật giống như bị búa nặng gõ một cái vào đầu, đầu vang lên ông ông, còn tưởng rằng chính mình nghe nhầm.
Mọi người đều biết, hạn mức cao nhất của Song Phi thạch chỉ có ba lần a!
Có thể tồn trữ pháp thuật cho người mình yêu sử dụng, cái hiệu quả này có thể nói là rất nghịch thiên, ở dưới rất nhiều tình huống còn muốn trân quý hơn so với chí bảo, dù sao, đây là đòn sát thủ cuối cùng để cứu mạng và giết ngược cho người yêu của mình a.
Tương đương mang theo lực phá hoại vượt cấp, mỗi một kích đều có thể thay đổi càn khôn, làm sao có thể không có hạn mức cao nhất.
Tuy nhiên ... cái hạn mức cao nhất này rõ ràng là không thể áp dụng ở trước mặt Lý Niệm Phàm.
Chỉ là, khoảng trăm lần không thể không nói là quá nhiều đi, hơn nữa còn có thể tiếp tục tồn trữ, cao nhân đây là mở rộng Song Phi thạch tới chiều sâu cỡ nào a!
Quan trọng nhất là, cao nhân thế mà bảo Hoả Phượng và Đát Kỷ cùng rót vào bên trong, cái này kinh khủng, hai người pháp thuật khác biệt thế mà có thể rót vào bên trong một cái Song Phi thạch.
Mẹ nó, có cần thiết phải vô lý như vậy không? Khoa học đâu?
Không ngờ, Tần Trọng Sơn gật mình một cái, cảm thấy sợ hãi không thôi.
Còn may chính mình lanh trí, tỉnh táo kịp thời, nếu không kịp đổi ý thì hậu quả ...
Tê --- không dám nghĩ.
Tử vong chưa bao giờ cách ta gần đến thế.
"Thật ra thì cái này ..."
Tần Trọng Sơn suy nghĩ nhanh chóng, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Ta cũng không biết có hạn mức cao nhất hay không, bởi vì rót pháp thuật vào vẫn chưa có người nào có thể rót tới cuối, cho nên vừa rồi có chút thất lễ."
"Thì ra là thế."
Lý Niệm Phàm giật mình gật đầu, sau đó thì tán thán nói: "Bảo bối tốt, quả nhiên là bảo bối tốt a! Có Song Phi thạch này, thủ đoạn bảo mệnh của ta sau này lại có thêm rất nhiều, ta lại bảo Hoả Phượng và tiểu Đát Kỷ thả vào nhiều đại chiêu một chút, ổn."
Lực công kích của Hoả Phượng và tiểu Đát Kỷ, Lý Niệm Phàm là thấy được, trong tay có Song Phi thạch, lực công kích của các nàng chính là lực công kích của ta, lại thêm trên người mình có Linh bảo hộ thể, sau đó còn có Công Đức Thánh thể phản phệ ...
Ba chữ, trâu phê lòi!
Từ lúc xuyên qua cho tới bây giờ, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy thỏa mãn.
So với phòng ngự, công kích tự nhiên càng khiến cho người ta mê muội, giống như vừa rồi Lý Niệm Phàm dựa vào bản lĩnh thật sự giải quyết người áo đen, loại cảm giác này mới thực sự thoải mái.
Đây chính là cảm giác trở thành cường giả sao?
Về phần những người khác thì rất tự giác ngậm miệng lại, căn bản không biết nên nói cái gì, nói ra sợ sai... không kịp lấp liếm thì cả nhà đi tong, tuy nhiên vẫn có thể nghĩ.
Thế này sao lại là sức tự vệ?
Ngươi đây rõ ràng chính là muốn mạng người a!
Bọn họ nhìn vào nụ cười trên mặt Lý Niệm Phàm, trong lúc nhất thời nỗi lòng cảm thấy phức tạp.
Đây có phải là niềm vui thú đơn giản tự nhiên nhất trong lúc dạo chơi phàm trần của đại lão không? Động một cái là cải thiện cài đặt bất cứ khi nào và biến bản thân thành bất khả chiến bại theo ý muốn.
Thật khiến cho người ta ... hâm mộ a!
Đây chính là trong truyền thuyết, một mực bật hack luôn luôn thoải mái sao?
Lý Niệm Phàm như có điều suy nghĩ nói: "Giới Minh sao? Thật đúng là không cố kỵ gì a."
Đối với Giới Minh, ở sau khi hắn đi tới Hạ triều đã nghe người của Khổ Tình tông và Bạch Vân quán nói qua, biết tên tuổi xấu xa của bọn chúng, không nghĩ tới vậy mà gặp được nhanh như vậy, xem ra đúng là chỗ nào cũng nhúng tay vào, không kiêng nể gì cả.
Tần Trọng Sơn mở miệng nói: "Đúng vậy a, theo tin tức mà chúng ta nhận được, Giới Minh vừa mới bắt đầu hoạt động còn rất bí mật, hơn nữa lúc bắt đầu cũng chỉ săn bắt người và yêu có tu vi không cao, cho đến bây giờ đã bắt đầu săn bắt lượng lớn tu sĩ có tu vi cao, hơn nữa còn đặc biệt thích bắt kỳ yêu dị thú, chỉ sợ còn tồn tại bí mật lớn không thể cho ai biết a."
Bây giờ, hoạt động của Giới Minh càng ngày càng nhiều, rất nhiều thế lực đã bắt đầu có thể suy đoán ra được mục đích đằng sau của bọn chúng.
Người vào yêu có cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên sau khi thôn phệ dung hợp vào nhau, cái này sẽ tạo ra một dạng tồn tại như thế nào?
Nếu như thôn phệ liên tục mấy lần, vậy cuối cùng sẽ có dáng vẻ gì?
Cái gọi là thí nghiệm này, nếu quả như thật thành công, chỉ sợ sẽ sáng tạo ra một tồn tại đáng sợ đủ để đảo loạn Hỗn Độn.
"Tổ chức xấu xa như vậy, quả thực tốt nhất nên đề phòng."
Lý Niệm Phàm gật đầu, sau đó đột nhiên linh quang loé lên, mở miệng nói: "Đúng rồi, tiểu Đát Kỷ, tiểu hồ ly thế nhưng còn là Yêu Hoàng a, lần này vừa đúng đi ra hưởng tuần trăng mật, chúng ta đi tới chỗ muội muội của ngươi chơi được không?"
Vừa nói xong, khoé miệng của hắn không thể không nhếch lên.
Cũng không biết con tiểu hồ ly đáng yêu kia làm Yêu Hoàng sẽ có dáng vẻ như thế nào, hơn nữa Giới Minh đã thích bắt yêu, vậy cũng không biết tiểu hồ ly có thể trở thành mục tiêu hay không, còn nữa, đối phương còn tính là cô em vợ của chính mình, về tình về lý đều phải đi bái phỏng một chút.
Quan trọng nhất là, đã lâu rồi không vuốt ve nó, bộ lông mềm mại trắng noãn kia, còn có chín cái đuôi lông xù mềm mại kia nữa, thật đúng là rất để cho người ta hoài niệm ...