Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 701: CHƯƠNG 701: KHÔNG HỔ LÀ CON TRAI TA, NÓI RA LỜI TỪ ĐÁY LÒNG CỦA TA

Thật ra thì thương lượng với tiểu Đát Kỷ chẳng qua chỉ là một thủ tục nhỏ, nàng ta từ trước tới nay đều cố gắng làm chuyện mà chủ nhân muốn làm, làm sao có thể từ chối.

Quả nhiên, nàng ta vẫn là một lời kịch vạn năm không đổi, dịu dàng nói: "Ta nghe công tử."

Lên tiếng chào hỏi với đám người Khổ Tình tông, mọi người lại trở về Hạ triều một lần nữa, đều riêng phần mình đi nghỉ ngơi.

Ở cái nơi không có điện thoại di động này, trước khi đi ngủ Lý Niệm Phàm chỉ còn sót lại niềm vui thú chính là đọc sách, trước khi ngủ đọc qua quyển sách Xuất Nhập Bình An này, không chỉ giúp ngủ ngon mà còn giúp cơ thể và tinh thần luôn sảng khoái.

Cùng vào thời gian này.

Ở cái nơi mới diễn ra cuộc chiến vừa rồi.

Một cái bóng đen uyển chuyển hiển hiển ra ở trong bóng tối, chính là vị Tả sứ của Giới Minh kia.

Lúc này, nàng ta vẫn còn đang đeo mặt nạ quỷ, tuy nhiên theo khí tức quanh thân nàng ta là có thể thấy được, tâm tình của nàng ta không tốt đẹp gì, đồng thời còn tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Ngay sau đó, khoảng không bên người nàng ta khẽ vặn vẹo, một lão giả một mắt với khuôn mặt đầy nếp nhăn, trên đầu đội lấy chiếc mũ quăn màu xanh xám chậm rãi hiển hiện ra.

Khuôn mặt của lão giả này thế mà có màu xanh biếc, ở trong bóng đêm trông giống như quỷ hoả, để cho người ta nhìn thấy sẽ cảm thấy rất không thoải mái, mắt trái có một vết sẹo thật sâu, dữ tợn kinh khủng.

Trong miệng lão giả này truyền ra thanh âm như tiếng gõ chiêng vỡ, "Sao rồi? Không phải ngươi nói những con chuột bạch Khổ Tình tông kia đã vào lồng rồi sao? Người đâu?"

"Xảy ra biến cố!"

Giọng nói lãnh đạm phát ra từ trong miệng của Tả sứ, dừng một lát, nàng ta tiếp tục nói: "Thần Vực dính dáng tới quá nhiều thế lực, ngoạ hổ tàng long, nói không chừng Giới Minh chúng ta đã bị người để mắt tới, bố cục của ta đã rất hoàn mỹ, sớm biết, có lẽ ta nên tự mình tới!"

Lão giả mặt xanh nói ra như thể chẳng sao cả: "Không sao, một vài nhân vật nhỏ mà thôi, không đáng phải tự mình động thủ."

"Ban đầu đó chỉ là một ý thích bất chợt, thuận tay mà làm thôi, chẳng qua chỉ là chuẩn bị thêm một mồi lửa cho thế cục ở Thần Vực, không nghĩ tới chẳng hiểu ra sao cả đã được người hoá giải." Tả sứ có vẻ hơi không cam lòng.

Chuyện về Khổ Tình tông, chẳng qua chỉ là một nước cờ nhàn rỗi của nàng, tuy nhiên cho dù là như thế, bị người phá hỏng một cách không hiểu ra sao cả tự nhiên vẫn cảm thấy khó chịu, hơn nữa ... nước cờ này nếu như mà thành thì hiệu quả quả thực sẽ rất lớn.

Khí vận Nhân tộc bị phá, Khổ Tình tông lập tức sụp đổ, hơn nữa còn có thể bắt được mấy tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên làm vật thí nghiệm, loại mua bán này quả thực gần giống như kiếm được mà chẳng mất tiền.

Tuy nhiên, bây giờ chẳng những không thể kiếm được mà còn tổn hại mất đi mấy quân cờ, cho nên rất buồn bực.

Tả sứ ngưng trọng nói: "Đây không phải là dấu hiệu tốt, kế hoạch của ngươi thì như thế nào? Tuyệt đối không được chủ quan."

"Ha ha, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của ta."

Lão giả mặt xanh mỉm cười, khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra càng dữ tợn hơn, "Lần này Thần Vực hiện thế khiến cho rất nhiều Yêu tộc tự phát tụ tập chung một chỗ, điều này ngược lại lại càng có lợi hơn cho việc chúng ta bắt lấy, kế hoạch nhằm vào Vạn Yêu thành đã âm thầm triển khai."

"Mặt khác, còn có một cái tin tức rất quan trọng, con chó có cảnh giới Thiên Đạo giết đi ba tên thành viên cao cấp của chúng ta rất có thể ra từ Cẩu sơn!"

Khuôn mặt Tả sứ có hơi động, "Ồ? Các ngươi có ý tưởng gì không?"

"Đó là tự nhiên." Mắt của lão giả mặt xanh phát ra ánh sáng sắc bén, đắc ý nở ra nụ cười quái dị, "Kiệt kiệt kiệt..."

Tả sứ nhíu mày, thân thể chậm rãi trở nên nhạt đi, nói với giọng ghét bỏ: "Vẫn là bớt cười như vậy đi, cười như vậy ta luôn cảm thấy không được may mắn cho lắm."

Một bên khác.

Đám người Khổ Tình tông cùng nhau tụ tập ở một chỗ.

Tuy rằng bọn họ ai cũng bị thương, nhưng đôi mắt lại rất sáng ngời, mỗi người đều rất có động lực, đang mở ra một cuộc hội nghị quan trọng.

Trải qua mấy ngày ngắn ngủi này, quả nhiên đã thay đổi thế giới quan của bọn họ.

"Khó có thể tưởng tượng, chúng ta thế mà gặp được cao nhân ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ, quả thực giống như nằm mơ vậy."

Đôi mắt Tần Trọng Sơn hiện ra vẻ phức tạp, nặng nề lên tiếng cảm thán, "Chúng ta bây giờ lại nợ cao nhân một cái mạng a!"

"Đúng vậy a, cao nhân đầu tiên là để cho Sơ Nguyệt khôi phục lại ký ức, sau đó thì lại cứu tính mạng của ta, bây giờ lại cứu mạng tất cả chúng ta, quan trọng nhất là, hắn còn mời chúng ta ăn Hỗn Độn Linh quả, uống Hỗn Độn Ngộ Đạo trà, loại ân lớn này, ta cảm thấy không dùng mạng đi trả lại thì ta sẽ cảm thấy xấu hổ."

Thạch Dã liệt kê từng chuyện từng chuyện một lại, càng nói càng cảm thấy vô cùng xấu hổ, bất tri bất giác đã có nhiều người thiếu nợ nhân tình của cao nhân như vậy.

Tất cả mọi người cũng đều là xấu hổ không chịu nổi.

Tính toán cẩn thận, cao nhân cho bọn hắn nhiều như vậy mà bọn họ chỉ cho cao nhân một cái Song Phi thạch, quan trọng nhất là ... trải qua cao nhân mở mang, Song Phi thạch đã tiến hoá tới một loại độ cao không biết, so sánh mà nói, Song Phi thạch mà bọn họ tặng ra thật ra thì chính là một cái rác rưởi.

Đại trưởng lão thở dài một tiếng nói: "Chúng ta quả thực giống như phế vật vậy, cao nhân loại nhân vật cao không thể chạm này, đối với những tên phế vật như chúng ta thế mà còn thân thiện như vậy, ô ô ô ... nghĩ thôi mà ta cũng cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, muốn khóc ..."

"Nghĩ lại ta thế mà có thể đi chung đường với cao nhân, hơn nữa còn có nói có cười, thực sự giống như nằm mơ vậy." Tần Vân cảm xúc không lớn, nói tiếp: "Đây chính là tâm cảnh của cao nhân đi, đối xử thân thiện với mọi người, cho nên chúng ta càng cần phải làm chút gì đó cho cao nhân."

Tần Trọng Sơn gật đầu liên tục không ngừng, đồng ý nói: "Không hổ là con trai ta, nói ra lời từ đáy lòng của ta."

"Chỉ là, chúng ta có thể làm cho cao nhân chuyện gì?"

Tất cả mọi người trầm mặc, cau mày, suy nghĩ cẩn thận.

Loại nhân vật giống như cao nhân này, nước uống đều là Hỗn Độn Linh tuyền, tu vi càng là sâu không lường được, bọn họ có thể làm cái gì, hoàn toàn không có cái gì có thể lôi ra được a.

Càng nghĩ càng nóng lòng, nhịn không được đám ngực giẫm chân, trước kia làm sao không có phát hiện ra chính mình lại vô dụng như vậy? Chỉ cần có thể chia sẻ với cao nhân, dù chỉ là làm ra một vài chuyện cũng tốt a!

Một lát sau, Tần Sơ Nguyệt đột nhiên phúc đến thì lòng cũng sáng ra, lên tiếng kinh hô, "U Minh Quỷ Đế!"

Nàng ta vô cùng kích động, bên trong đôi mắt bắn ra hào quang, liên tục mở miệng nói: "Cha, lúc chúng ta bái phỏng cao nhân, cao nhân từng nhắc tới chuyện có liên quan tới oán linh với chúng ta, mọi người có còn nhớ hay không, lúc đó cao nhân hỏi vấn đề gì?"

Vấn đề gì?

Mọi người hơi sững sờ, bắt đầu nhớ lại.

Tần Trọng Sơn nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Cao nhân hỏi chúng ta, những oán linh này được sinh ra như thế nào ..."

Toàn thân hắn đột nhiên chấn động, râu ria run rẩy dữ dội, giống như phát hiện ra một vùng đất mới, kích động tới giọng nói cũng trở nên run rẩy: "Ta đã hiểu, ta đã hiểu!"

"Oán linh sinh ra như thế nào? Đây chẳng qua chỉ là một câu hỏi mang tính trừu tượng, chúng ta có thể đổi lại thành một câu hỏi mang tính thẳng thắn hơn, đó chính là --- nguồn gốc của những oán linh này ở nơi nào!"

"Mà đây là câu hỏi do cao nhân hỏi, như vậy thì làm sao chỉ có thể mang tính trừu tượng? Chắc chắn còn có thâm ý! Điều này đòi hỏi chúng ta phải tự giác thêm một câu hỏi nữa, đó chính là --- chúng ta có thể ngăn chặn lại những oán linh này từ nguồn gốc của chúng hay không!"

"Tê -- "

Đại trưởng lão và Thạch Dã cũng nhau hít vào một ngụm khí lạnh, tự nhiên hiểu ra, rộng mở trong sáng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!