"Thì ra là thế, thì ra là thế!"
"Ý kiến có tầm nhìn xa, tông chủ quả thực có ý kiến mang tầm nhìn xa! Vấn đề này trông như thể chỉ là một vấn đề bình thường, nhưng ở trong đó lại chứa đựng ý muốn của cao nhân, ẩn chứa một cái mệnh lệnh, còn may được chúng ta phân tích ra, bằng không cao nhân chỉ sợ sẽ thất vọng."
"Sơ Nguyệt, không hổ là con gái của ta, có phần thông minh của cha năm đó."
Tần Trọng Sơn cười lên ha hả, đột nhiên trở nên phóng khoáng, "Bây giờ đã biết là lời phân phó của cao nhân, vậy mọi chuyện dễ làm, ta tuyên bố, việc quan trọng tiếp theo của Khổ Tình tông chúng ta chính là nhìn chằm chằm vào U Minh Quỷ Đế!"
Thạch Dã và Đại trưởng lão cũng tràn đầy xảm xúc mạnh mẽ, "U Minh Quỷ Đế tuy mạnh nhưng chúng ta bất kể như thế nào cũng phải tiêu diệt nó!"
Hôm sau.
Lý Niệm Phàm đnag ngồi ở trong viện chơi cờ vây với Đát Kỷ.
Đúng vào lúc này, cửa vang lên tiếng kẹt kệt mở ra.
Hoả Phượng từ bên ngoài đi vào, đằng sau còn có Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân đang vô cùng kích động đi theo.
Vốn dĩ nguy cơ của Hạ triều đã được dỡ bỏ, bọn họ không nên ở lại nơi này quá lâu, nhưng cao nhân ở lại nơi này, vậy bọn họ tự nhiên là không có khả năng rời đi.
Cho dù bọn họ không thể lắng nghe lời dạy bảo của cao nhân, nhưng chỉ cần khoảng cách có thể gần với cao nhân một chút, thì đó cũng chính là một loại vinh quang vô thượng, huống chi bọn họ còn muốn đợi chờ sự phân phó của cao nhân, nghe theo sự điều phái của cao nhân bất cứ lúc nào.
Đã biết rõ cao nhân còn chưa đi mà bọn họ đã đi, loại sai lầm này bọn họ hiển nhiên sẽ không phạm phải.
Ban đầu, bọn họ chỉ ôm một phần vạn chờ mong, tuyệt đối không nghĩ tới, cao nhân thật gọi bọn họ tới, loại cảm giác này thật sự là được sủng ái mà kinh ngạc, đầu óc choáng váng, hưng phấn tới muốn khóc thét lên.
Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân cùng lúc cung kính nói: "Bái kiến Lý công tử, Đát Kỷ cô nương."
"Diêu lão, Mạn Vân cô nương, buổi sáng tốt lành a."
Lý Niệm Phàm đáp lễ, đối với hai vị bằng hữu lâu năm này, hắn vẫn cảm thấy rất thân thiết, còn nhớ rõ trước đây, trước khi Diêu Mộng Cơ độ thiên kiếp thì vô cùng nhếch nhác, suy sụp tới sinh ly tử biệt với chính mình, bây giờ thế nhưng đã thành tựu thân thể tiên nhân.
Mà ngay cả Tần Mạn Vân cũng đã sắp đi vào con đường thành tiên.
Bọn họ đã được Lý Niệm Phàm chứng kiến, đi theo trưởng thành cùng với Lý Niệm Phàm, tự nhiên cảm thấy thân thiết.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Mới sáng sớm mà đã quấy rầy các ngươi thật sự là không có ý tứ."
Diêu Mộng Cơ lập tức nói ngay: "Lý công tử khách khí, chúng ta vốn rất rảnh rỗi, có chuyện gì Lý công tử cứ việc nói."
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Ta và tiểu Đát Kỷ bọn họ rất ít khi đi ra ngoài, đối với thiên địa bây giờ còn chưa quen, đang có ý định đi tìm tiểu hồ ly, chỉ là không biết nó ở nơi nào, không biết Diêu lão có biết đường đi hay không?"
"Chuyện này hiển nhiên là biết."
Diêu lão thở phào nhẹ nhõm, việc này hắn có thể giúp cao nhân, cười nói: "Tiểu hồ ly là Yêu Hoàng cao quý, khi Thần Vực vừa mới hình thành, ban đầu thế lực khắp nơi trong Hồng Hoang lợi dụng mối quan hệ với Thiên Cung như một liên kết để giao tiếp tiến hành liên hệ mà biết được, nơi tiểu hồ ly ở tên là Vạn Yêu thành."
Lý Niệm Phàm ngạc nhiên hỏi: "Vạn Yêu thành? Thành trì của yêu quái sao?"
Diêu Mộng Cơ gật đầu nói: "Đúng vậy, là thành trì mà tiểu hồ ly hiệu lệnh đám yêu kiến tạo thành, xem như là đại bản doanh của Yêu Hoàng."
Lý Niệm Phàm không thể không bật cười, "Tiểu hồ ly ngược lại thật biệt gây náo nhiệt nha."
Hắn nhìn vào Diêu Mộng Cơ, mở miệng nói: "Không biết Diêu lão có thời gian không, nếu như có mà nói thì phiền phức dẫn bọn ta đi tới Vạn Yêu thành, nếu như không rảnh vậy làm phiền vẽ ra một cái bản đồ tiến về Vạn Yêu thành."
Ta có thể đi cùng đường với cao nhân?
Quả tim của Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân lập tức nhảy lên phình phịch, cảm thấy vinh quang tối cao được thêm vào trên người, không kiềm chế được.
Đây quả thực có phải gần giống với việc thiên chọn con không?
Tất cả những kẻ ngu xuẩn đều biết nên lựa chọn như thế nào, lập tức không cần suy nghĩ, không kịp chờ đợi nói: "Có rảnh, tự nhiên là rất rảnh, thực không dám giấu giếm, kế hoạch ban đầu của chúng ta là có đi tới Vạn Yêu thành, đây không phải là một sự trùng hợp sao?"
Diêu Mộng Cơ nói rất tích cực: "Lý công tử, cần chúng ta đi chuẩn bị linh cho cho ngài không?"
Lý Niệm Phàm cười khoát khoát tay, "Không cần phải phiền toái như vậy."
Hắn không thể không cảm thấy có hơi thổn thức.
Nhớ lại trước đây, lúc còn chưa biết phi hành, lúc đi xa dựa vào đều là linh chu của Lâm Tiên đạo cung, khi đó, cơ bản đều là dựa vào việc Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân tới đón đưa.
Không thể không cảm khái, tạo hoá rất huyền diệu.
Về phần Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân, trong lòng cũng tràn đầy cảm khái, không nghĩ tới chính mình thế mà còn có thể có tư cách dẫn đường cho cao nhân, nhớ lại ngày đó, bọn họ chính là dựa vào việc dẫn đường cho cao nhân mà làm nên a!
Lúc đó, trong lòng bọn họ đã lập chí, nhất định phải làm một tên xa phu hợp cách, để cao nhân được hài lòng, coi như thi thoảng có thể dẫn đường cho cao nhân thì đó chính là vinh quang mà người khác nằm mơ cũng không dám nghĩ tới a.
Không ngờ, chỉ trong ngày hôm nay, giấc mơ đỉnh cao của họ đã được hiện thực hóa.
Lý Niệm Phàm hỏi: "Các ngươi có cần chuẩn bị gì không?"
Tần Mạn Vân lắc đầu nói: "Không cần, không cần, có thể xuất phát đi theo Lý công tử bất cứ lúc nào."
"Vậy là tốt rồi, vậy lập tức đi thôi."
Hắn mỉm cười, đưa tay vung lên, xung quanh lập tức có từng luồng ánh sáng vàng lấp lánh hội tụ ở dưới bàn chân, biến thành một cái bình đài màu vàng kim, từ từ nâng mọi người lên.
Sau đó, theo ánh sáng vàng loé lên, Công Đức Tường vân đã phóng lên tận trời, lao thẳng về phía Vạn Yêu thành mà đi.
Đồng thời, Lý Niệm Phàm tâm niệm vừa động, Công Đức Tường vân còn xuất hiện biến hoá, ở trước mặt mọi người đột nhiên xuất hiện một cái bàn tròn màu vàng kim, đồng thời những cái ghế cũng được biến hoá ra.
Đồng thời bình đài màu vàng kim còn đang mở rộng, trở nên rất rộng rãi, rất giống một cái quảng trường, tuy nhiên lại biết bay.
Quảng trường rộng lớn màu vàng kim phi hành trên không cứ gọi là hoành tráng và hoa lệ.
Có chút thần dị.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Ngồi xuống đi, công đức nhiều cũng chỉ dùng vào việc này."
Đôi mắt của Diêu Mộng Cơ và Tần Mạn Vân nhìn chằm chằm vào màu vàng kim đủ để sáng mù con mắt kia, nhịn không được mà trong lòng run lên, ngươi xem một chút, lời nói vừa rồi là tiếng người sao?
Cũng chỉ ngươi mới có thể dùng công đức như thế này đi, người ta đạt được một chút công đức, ai mà không nói đây là bảo vật vô giá, thậm chí còn xoắn xuýt cả buổi đến cùng là nên dùng như thế nào, nên dùng vào việc gì.
Ngươi ngược lại thì tốt rồi, dùng để chơi trò biển hoá, muốn biến thành dạng gì thiến biến thành dạng đó.
Đây có phải là niềm vui của những kẻ có tiền không?
Tần Mạn Vân nhìn vào quảng trường trống rỗng, thần sắc đột nhiên khẽ động, mở miệng nói: "Lý công tử, hay là ta đàn cho công tử nghe một khúc?"
Nàng ta thường xuyên giao lưu với người ở Thiên Cung, bình thường mà nói, như loại cùng đi về nơi xa nhà với cao nhân như thế này, sẽ có việc, sẽ sắp xếp biểu diễn ở trên đường đi, hoặc là tiên tử nhảy múa, hoặc là biểu diễn quỷ thần, tất cả đều được trang bị cơ bản, lần này bọn họ vội vàng chạy tới, lại không chuẩn bị cái gì, bằng không muốn để cho các đệ tử cùng mở ra bữa tiệc âm nhạc thì chắc không phải là vấn đề.
Lý Niệm Phàm lập tức đồng ý, cười nói: "Được a, cũng đã có một đoạn thời gian không nghe thấy tiếng đàn của Mạn Vân cô nương rồi, làm phiền."
Tần Mạn Vân lập tức đi tới chỗ cách đó không xa rồi ngồi xếp bằng xuống, gió trên không trung thổi tới lay động mái tóc và váy dài của nàng, rất có vài phần vận vị tiên tử đánh đàn, sau đó bàn tay ngọc nhỏ nhắn giơ lên, chính là một tiếng đàn du dương róc rách chảy ra.
Lập tức, khiến cho chặng đường vốn khô khan có thêm mấy phần sắc thái.
Bên này, Lý Niệm Phàm lấy ra khay đựng hoa quả, đồng thời lại lấy ra một chút đồ ăn vặt, vừa nghe tiếng đàn vừa ngắm nhìn phong cảnh dọc đường đi, cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.