Sư phụ của Vân Khâu lão đạo nhịn không được nói lời thúc giục: "Được rồi, đã lớn tới như vậy rồi mà còn tỏ ra ngây thơ, đừng thừa nước đục thả câu nữa, nhanh nói đi."
Vân Khâu lão đạo điều động cảm xúc một phen, đang chuẩn bị mở miệng, bên ngoài lại đột nhiên truyền tới một tràng tiếng cười đắc ý như điên, từ xa tới gần, theo một đạo độn quang nhanh chóng mà bay tới.
Chính là lão đạo mang theo tiểu đạo sĩ kia.
Hắn đầu tiên là sững sờ, sau đó thì càng hưng phấn hơn, vội vàng nói: "Ôi, tất cả mọi người đều ở đây a, đúng lúc, ta vừa đúng có một chuyện tốt vô cùng lớn muốn chia sẻ với các vị đạo hữu!"
Quán chủ ngạc nhiên hỏi: "Vân Hoa, ngươi cũng có tin tốt?"
Vân Hoa đạo trưởng mỉm cười, "Ha ha, lần này ta mang theo đệ tử ra ngoài du lịch, trong lúc hàng yêu trừ ma lại không nghĩ tới gặp hai chuyện lớn!"
"Ồ? Nói nghe một chút."
"Thứ nhất, ta thế mà gặp được Công Đức Thánh Quân trong lời đồn, mảnh sáng công đức kia quả thực vừa lớn lại vừa nhiều tới nhức mắt a! Lời đồn không phải là giả, bên trong Thần Vực thế mà tồn tại Công Đức Thánh thể!" Vân Hoa sợ hãi thán phục từ đáy lòng.
Quán chủ khẽ gật đầu, lại lắc đầu, "Việc này quả thực là một tin tức không nhỏ, có điều, phản ứng của ngươi như vậy quả thực có hơi quá, Bạch Vân quán ta thế nhưng một mực tuân theo một cái tôn chỉ, bản thân là cao nhân đắc đạo, làm việc tuyệt đối cẩn thận không được kinh hãi, tâm cảnh của ngươi còn phải ma luyện nhiều hơn a!"
"Quán chủ, hy vọng lúc ngươi biết chuyện thứ hai thì còn có thể nói ra được những lời này." Vân Hoa hít sâu một hơi, vừa nói vừa chậm rãi mở bàn tay của mình ra.
"Ha ha, không biết mùi vị, định lực của bần đạo há lại ngươi có thể chất vấn ..."
Quán chủ nở ra nụ cười kiêu ngạo, đôi mắt bình tĩnh không sợ hãi chậm rãi rơi vào trên lòng bàn tay của Vân Hoa, cái nhìn này, lời đang nói tới nửa lại đột nhiên kẹt ở trong cổ họng, con ngươi trợn lớn lên, một bộ dáng vẻ ngạt thở sắp hít thở không thông.
Ánh mắt của các trưởng lão khác cũng dừng lại ở trên lòng bàn tay của Vân Hoa, râu ria không hẹn mà đều dựng đứng lên.
Sắc mặt Quán chủ ngây lập tức khôi phục lại bình thường, đồng thời ra vẻ kinh ngạc hỏi: "A? Vỏ quýt? Ngươi mang thứ này về làm cái gì, chẳng lẽ còn có huyền cơ nào khác, để cho ta quan sát kỹ một chút."
Nói xong, lập tức không cầm lòng được vươn bàn tay mập mạp ra chạm về phía vỏ quýt.
Vân Hoa đưa tay rụt lại, đắc ý nói: "Quán chủ, đừng giả bộ, đây là vỏ của Hỗn Độn Linh quả! Ta ở trên đường về còn cố ý nếm một mảnh nhỏ, mùi vị kia, chậc chậc chậc ... nỗi niềm hạnh phúc của ta các ngươi đều không tưởng tượng nổi."
Con mắt những người khác lập tức đều xanh biếc, đồng loạt nuốt xuống một ngụm nước bọt, hâm mộ tới không chịu nổi, đang chuẩn bị mở miệng đòi hỏi.
Đã thấy Vân Hoa lại đưa tay ra lần nữa, mở miệng nói: "Nhìn nhìn lại đây là thứ gì?"
"Tê --- thứ này thế mà là ... một cái vỏ chuối hoàn chỉnh!"
"Vỏ Hỗn Độn Linh quả thật là lớn a!"
"Xa xỉ, quả thực xa xỉ tới không biên giới!"
"Thần vật bực này ngươi đến tột cùng là có được từ chỗ nào? Không phải là bí cảnh cơ duyên trong Thần Vực này chứ?"
Vân Hoa cười nói: "Ha ha, các ngươi tuyệt đối không nghĩ ta, ta được vận khí chiếu cố, cứ như vậy trên đường trở về, những bảo bối này rơi vào trên đầu của ta!"
Mọi người đều cảm thấy không thể tưởng tượng được, "Thật hay giả?"
Quán chủ thì bắt một cái bắt được Vân Hoa, chân thành xúc động nói: "Vân Hoa, khá lắm! Nhặt được những bảo bối này, trước hết sung công cho tông môn, chờ ta một chút nữa sẽ sai người chế tạo một cái cờ thi đua khen thưởng cho ngươi, ca tụng cống hiến của ngươi! Không tầm thường, ngươi là vĩ nhân!"
Khóe miệng Vân Hoa giật giật một cái, "Quán chủ, đừng nói chuyện cười với ta, nhiều lắm chia ngươi một miếng vỏ quýt."
"Thành giao!"
Mắt thấy tất cả người xung quanh đều vây quanh người Vân Hoa, vì tranh một miếng vỏ quýt mà làm cho mặt đỏ tới mang tai, trong lòng Vân Khâu lão đạo không thể không phát lên một chút cảm giác ưu việt, hắng giọng một cái, ngạo nghễ nói: "Chỉ thường thôi, chẳng qua chỉ là vỏ của Hỗn Độn Linh quả mà thôi, các ngươi a, chính là chưa thấy qua việc đời, kiến thức quá nghèo nàn rồi!"
Sư phụ của Vân Khâu lão đạo lập tức quát lớn: "Vân Khâu, không được nói lung tung! Ghen ghét sẽ khiến cho ngươi nhầm đường lạc lối."
Mắt thấy chính mình sắp lấy được một miếng vỏ quýt từ chỗ Vân Hoa, ngươi qua đây quấy cái gì mà quấy, chờ ta lấy được lại nói nha.
"Sư phụ, ngươi lấy vỏ quýt, cần gì phải như thế?"
Vân Khâu lão đạo vẫn đắc chí, đưa tay vung lên, lập tức lấy ra một miếng vỏ quýt hoàn chỉnh, hào phóng đưa tới, "Sư phụ, đồ nhi hiếu kính ngươi!"
Cái này ... cái này thế mà cũng là vỏ Hỗn Độn Linh quả?!
Tất cả mọi người ngốc trệ.
Chỉ có sư phụ của Vân Khâu lão đạo kích động tới râu và lông mày rung mạnh, cười tới mặt mo đều nhăn rúm ró lại, vội vàng nhận lấy vỏ quýt, "Đồ nhi ngoan, không hổ là đồ nhi ngoan của vi sư a!"
Kỳ thật, Vân Khâu lão đạo nhìn vào vỏ quýt này, trong mắt nước mắt cũng sắp rơi ra.
Ô ô ô, thật không nỡ a!
Thế nhưng là, chính mình trang bức, rưng rưng nước mắt thì cũng phải đợi trang bức xong.
Vân Khâu lão đạo lại khoát tay, "Các ngươi nhìn lại một chút, đây là cái gì?"
Mọi người vội vàng tập trung nhìn vào, lập tức tim đập rộn lên, trong lòng hiện ra một dòng nước nóng, tê cả da đầu.
Đã thấy, ở trong tay Vân Khâu lão đạo đang cầm một nửa quả quýt còn chưa bóc vỏ ra!
"Đây là, đây là, đây là ..."
"Hỗn Độn Linh quả, đây mới thật sự là Hỗn Độn Linh quả a!"
"Để cho ta ngửi một cái, để cho ta ngửi một cái ..."
"Xin hỏi ta có thể liếm một cái không?"
Lập tức, tất cả mọi người bùng nổ.
Có điều, chẳng mấy chốc bọn họ đã thi nhau thu hồi lại, ý thức được tầm quan trọng của chuyện này, mặt lộ vẻ ngưng trọng.
Quán chủ chật vật rời ánh mắt khỏi nửa quả quýt kia, trịnh trọng nói: "Vân Khâu, đến cùng là có chuyện gì xảy ra?"
"Ta triệu tập tất cả mọi người ở chỗ này, chính là muốn nói cho các ngươi một chuyện vô cùng lớn!"
Sắc mặt của Vân Khâu nghiêm túc trước nay chưa từng có, quả tim của mọi người cũng đập rộn ràng lên, nín thở, cảm thấy chuyện tiếp theo nghe được chỉ sợ thật là một chuyện lớn khó có thể tưởng tượng.
"Vân Hoa, ngươi nói ngươi gặp được Công Đức Thánh Quân, thật ra thì ... những Hỗn Độn Linh quả này chính là của vị Công Đức Thánh Quân kia! Những vỏ kia là hắn bỏ lại."
Vân Khâu không đợi mọi người mở miệng ra đặt câu hỏi, tiếp tục nói: "Lần này ta tiến về Hạ triều, may mắn làm quen được với Công Đức Thánh Quân, các ngươi căn bản không thể tưởng tượng nổi, vị nhân vật này là để cho người ta kính nể tới cỡ nào!"
Tất cả mọi người có thể nhìn ra Vân Khâu đây là phát ra từ nội tâm, không có một chút ý nói đùa nào, đều tò mò đến cùng là tồn tại bực nào, thế mà lại khiến hắn như vậy.
Quán chủ ngưng giọng hỏi: "Vân Khâu, mời ngươi kể lại đầu đuôi câu chuyện rõ ràng cho chúng ta nghe!"
Vân Khâu lão đạo khẽ gật đầu, trong đôi mắt hiện ra vẻ phức tạp, giọng điệu còn mang run rẩy, nhẹ nhàng nói, "Công Đức Thánh Quân rất cường đại đúng hay không? Nhưng kỳ thật chỉ là một cái thân phận nhỏ hắn ngụy trang mà thôi..."
Toàn bộ đại điện, chỉ còn lại giọng nói của Vân Khâu lão đạo, những người khác đều vểnh tai, càng nghe càng rung động, càng nghe càng nổi lên da gà.
Cuối cùng, chỉ có thể thông qua phương thức hít khí lạnh đến làm dịu sự kinh hãi trong nội tâm của mình.
"Tê -- "
Sư phụ của Vân Khâu khó có thể tin nói: "Dùng Hỗn Độn Linh tuyền để rửa mặt, coi Hỗn Độn Linh quả xem như hoa quả bình thường, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên làm nô tỳ, đây rốt cuộc là tồn tại thần tiên gì vậy? Ngươi xác định không phán đoán sai nhầm gì chứ?"
"Sư phụ, quả quýt này chính là hoa quả mà hắn dùng để chiêu đãi ta, ta không dám ăn nhiều cũng chỉ ăn một quả táo cộng thêm nửa quả quýt, một nửa quả quýt còn lại là cố ý mang về."
Sư phụ của hắn mím môi một cái, "Đồ nhi ngoan, cái từ cũng chỉ này của ngươi dùng tới thật đẹp a!"
"Nói như vậy, người này chỉ sợ thật sự đã vượt qua sự tưởng tượng của chúng ta!"
Quán chủ vô cùng thận trọng, trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Mọi người chuẩn bị một chút, triệu tập một số nhân thủ, làm tốt chuẩn bị diệt trừ U Minh Quỷ Đế một cách triệt để."
Một đám trưởng lão đều sững sờ, "Quán chủ, ngươi đây là..."
Quán chủ mở miệng nói: "Vừa rồi Vân Khâu nói các ngươi đã đều nghe thấy được, cao nhân đã có vẻ không thích đối với oán linh, loại chuyện này, bình thường chỉ cần tỏ thái độ, vậy chúng ta phải đi làm! Nếu như nhất định phải chờ cao nhân nói rõ, vậy Bạch Vân quán chúng ta cũng không cần phải lăn lộn ở trước mặt cao nhân nữa!"
"Quán chủ nói cực phải, chẳng qua Bạch Vân quán chúng ta cũng vừa thành lập ở Thần Vực, muốn diệt trừ U Minh Quỷ Đế thì chỉ sợ còn tương đối khó khăn."
"Không cần phải ý kiến gì nữa, bắt đầu làm chuẩn bị đi! Đây là ý muốn của cao nhân, càng là một cơ duyên vô cùng lớn đối với Bạch Vân quán ta! Chứ đừng nói U Minh Quỷ Đế vốn đang gây tai hoạ khắp nơi, trừ ma vệ đạo chúng ta không thể thoái thác!"