Phía trên không trung, một đám Công Đức Tường vân chạm rãi trôi đi.
Thế giới hoàn toàn yên tĩnh an lành, năm tháng êm đềm.
"Ồ? Nói như vậy thì Thiên Cung cũng chuẩn bị ra tay đối với U Minh Quỷ Đế?" Lý Niệm Phàm vừa ăn mì tôm vừa hỏi Diêu Mộng Cơ.
"Phù phụt!"
Diêu Mộng Cơ tranh thủ khé hút mì tôm sắp vào trong miệng, lập tức nuốt chửng, sau đó thì mở miệng nói: "Đúng vậy a, Lý công tử, bây giờ quỷ quái hoành hành, Địa Phủ truy nã quỷ hồn thì bị ngăn cản, ở trong giao thủ, hai bên đều có tổn thương, quan trọng nhất là, U Minh QUỷ Đế ngo ngoe muốn động vào Địa Phủ, thậm chí tuyên bố muốn thả ác quỷ bên trong mười tám tầng Địa Ngục ra, khiến cho áp lực của Địa Phủ tăng lên gấp bội."
Lý Niệm Phàm uống một ngụm nước mì, hiếu kỳ hỏi: "Có nắm chắc không? Thực lực của U Minh Quỷ Đế như thế nào?"
"Khó!" Diêu Mộng Cơ lắc đầu than nhẹ, "Tu vi của U Minh Quỷ Đế sâu không lường được, thủ hạ còn có tam đại quỷ hộ pháp, tất cả đều là oán linh Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, Thiên Cung muốn đối phó với bọn chúng vẫn là khó mà làm được."
Lý Niệm Phàm kinh ngạc hỏi: "Lợi hại như vậy?"
"Theo người biết lai lịch của U Minh Quỷ Đế nói, Quỷ Đế này trước đây thật ra thì vốn đã là một tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, hơn nữa thực lực phi phàm, đạt tới cảnh giới đủ để khai thiên tích địa!"
Bên trong đôi mắt của Diêu Mộng Cơ mang theo kính nể, đây dù sao cũng là nhân vật ngang ngửa với Bàn Cổ Phụ thần, nói tiếp: "Chỉ có điều, ở bên trong quá trình khai thiên tích địa thì thất bại, tuy nhiên ở vào thời điểm cuối cùng của sự hủy diệt, có lẽ cũng là cơ duyên xảo hợp, cường giả như vậy lại có một tia oan hồn chưa bị diệt, biến thành oán linh, cuối cùng phát triển tới thực lực hôm nay, đồng thời luyện một thế giới nào đó luyện hoàn toàn thành Quỷ vực!"
"Hóa ra là có lai lịch như vậy, bên trong Hỗn Độn thực sự là thần kỳ chuyện gì cũng có."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, chỉ có thể hy vọng mọi chuyện được thuận lợi, nếu như thật sự gặp phải phiền phức nghiêm trọng, Lý Niệm Phàm cảm thấy mình cũng có thể đi nhúng tay nhúng chân vào, thân phận Công Đức Thánh Quân đi đâu, Địa Phủ ---- ta che đậy!
Nghĩ tới U Minh Quỷ Đế không dám làm quá tuyệt.
"Phùn phụt, phùn phụt ----"
Mọi người tiếp tục vùi đầu vào ăn mì húp nước.
Tần Mạn Vân ở trước mặt Lý Niệm Phàm đã hoàn toàn ném đi hình tượng của bản thân mình, hận không thể chôn đầu vào trong bát, chỉ nghe thấy tiếng phùn phụt phùn phụt truyền tới, nước mỳ nhấp nhô, nước mỳ đang cạn đi với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Chẳng mấy chốc, theo một bát mỳ tôm vào trong bụng, Tần Mạn Vân phát ra một tiếng kêu thỏa mãn, trên mặt còn nở ra nụ cười tươi.
Bởi vì uống nước mỳ tôm, đôi môi của nàng hồng nhuận hơn so với thường ngày, hai bên gò má còn dính lấy dầu mỡ, ở trên má trái còn dính một sợi mỳ tôm.
Nàng ta nhịn không được nói lên lời từ đáy lòng: "Ăn thật là ngon!"
Đã lâu rồi không được ăn món ngon của cao nhân, nghĩ không ra lại có thêm một đống điều thần kỳ.
Lúc đầu bọn họ biết phương pháp ăn mỳ tôm còn cảm thấy ngạc nhiên, chỉ đổ vào một số đồ gia vị sau đó dùng nước nóng ngâm nước một đoạn thời gian là có thể bắt đầu ăn, thật sự là có thể khiến cho bất kỳ ai đều sẽ cảm thấy không ngon cỡ nào, nhưng lại không nghĩ tới, mùi vị thế mà còn có thể tuyệt vời tới như thế này.
Hơn nữa, ngoại trừ ngon ra, không cần biết là bản thân mì tôm hay là gia vị, hay là nước dùng, đều là Linh bảo mà người bình thường có nằm mơ cũng không dám mơ tới, bởi vậy, bọn họ tự nhiên là không muốn lãng phí, nếu như không phải sợ biểu hiện tới quá mức, Tần Mạn Vân không chỉ uống canh, đoán chừng sẽ liếm sạch sẽ cả cái bát mỳ luôn.
"Chỉ cần đi theo cao nhân ăn được như vậy, bình cảnh sẽ mỏng giống như một tờ giấy, có thể xuyên phá qua bất cứ lúc nào."
Tần Mạn Vân âm thầm nghĩ, cũng bởi vì đi theo cao nhân, vui chơi giải trí không hiểu ra sao cả chính mình đã trở thành tiên nhân rồi.
Nếu như không gặp được cao nhân, chính mình có khả năng vẫn chỉ dừng lại ở Nguyên Anh kỳ đi, sự chênh lệch này, quả thực ... khác nhau một trời một vực!
Ôm lấy đùi, đây có phải là niềm vui khi nằm không?
Diêu Mộng Cơ chỉ về đằng trước, mở miệng nói: "Lý công tử, Vạn Yêu thành ở ngay phía trước."
Lý Niệm Phàm giương mắt nhìn lên, cười nói: "Quả thực rất hùng vĩ."
Đập vào mắt là một cái tường thành rất lớn, khác với thành trì của nhân loại chính là, cả tòa tường thành đều dùng cát đất đắp lên mà thành, mà nhìn xuyên qua tường thành còn có thể nhìn thấy rất nhiều rất nhiều kiến trúc còn cao hơn so với tường thành, phong cách khác với thành trì của nhân loại, hình thù kỳ quái.
Tuy nhiên cũng rất dễ hiểu, những kiến trúc này tám thành đều là yêu quái dùng pháp lực mà làm ra, hơn nữa thẩm mỹ của yêu quái lại tương đối đặc biệt, tự nhiên sẽ có sự khác biệt không nhỏ.
Từ đằng xa nhìn lại, có thể thấy được trên không trung của thành trì, có các loại chim bay quanh, xung quanh cũng có các loại thú đóng giữ, càng là mơ hồ có tiếng rống truyền tới, cũng đủ khiến người ta hình dung ra ở bên trong thế nào là thiên đường dành cho những con quái vật.
"Lý công tử ngài nhìn xung quanh."
Diêu Mộng Cơ làm hướng dẫn du lịch rất tự giác, "Ở xung quanh Vạn Yêu thành có tổng cộng sáu ngọn núi cao bao quanh, một ngọn núi trong đó là ngọn núi của tiểu hồ ly, năm tòa còn lại thì phân biệt là sáu tên Yêu Hoàng chiếm cứ, mà một mảnh địa vực này cũng được người coi là Vạn Yêu sơn mạch."
"Xem ra còn là một khu vực phồn vinh."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, Diêu Mộng Cơ chỉ vào sáu ngọn núi kia thật ra còn cách rất xa, lấy thị lực của Lý Niệm Phàm, chỉ có thể nhìn thấy một cái hình dáng, bị sương mù bao phủ, đương nhiên, nếu như tốc độ phi hành khá nhanh mà nói thì cũng chỉ mất khoảng thời gian một canh giờ mà thôi.
Cho nên ... xem như cũng chẳng xa.
Đúng vào lúc này, ánh mắt của hắn hơi ngưng trọng, nhìn vào một cái đỉnh núi trong đó, luôn cảm thấy có hơi quen quen, lại nhìn kỹ hơn một chút, ngọn núi này hình dáng trông giống như một cái đầu chó hai bên có hai cái tai.
Hắn không thể không nhíu mày lại, "Chỗ đó là ... Cẩu sơn?"
Diêu Mộng Cơ gật đầu cười, "Không sai, chính là Cẩu sơn, cũng chính là người của chúng ta."
"Ha ha ha, vậy thì thật là đúng dịp, cũng không biết Đại Hắc sao rồi."
Lý Niệm Phàm cười, nói tiếp: "Cái tên Đại Hắc này, đã lâu rồi không chịu về nhà, ta đoán được, thiên địa thay đổi to lớn khiến cho khoảng cách với nhà trở nên xa, đoán chừng thực lực thấp nên không về nhà được."
Diêu Mộng Cơ âm thầm đắng chát một lúc, tuy nhiên đã thành thói quen rồi, gật đầu một cách rất tự nhiên nói: "Lời này của Lý công tử rất đúng."
Thực lực của Đại Hắc thấp sao?
Nếu như ngay cả nó cũng không về nhà được, vậy thế giới này quả thực là vô cùng nguy hiểm rồi ...
Cùng một thời gian.
Tại Vạn Yêu thành.
Tiểu Thanh, Dã Trư tinh và Hắc Hùng tinh đang tuần sát xung quanh.
Ba người bọn hắn xem như là nguyên lão đi theo tiểu hồ ly, từ Lạc Tiên thành một mực đi theo cho tới tận bây giờ, quan trọng nhất là, năm đó còn cùng một chỗ với tiểu hồ ly từng nhận qua sự đánh đập bởi Đại Hắc và Tiểu Bạch, bởi vậy cũng xem như là có chung khó khăn hoạn nạn, rất được tiểu hồ ly tin cậy, tuy rằng tu vi không cao lắm, nhưng cuộc sống vẫn cứ phải gọi là vui vẻ sung sướng.
Trên thực tế, bởi biết sự tồn tại của cao nhân, ba người bọn hắn làm sao có khả năng có ý xấu gì đây?
Mỗi ngày đều cẩn cẩn thận thận, nghĩ tới nghĩ lui nghĩ xem nên hầu hạ tiểu hồ ly như thế nào mới tốt.
Lúc này, ở phía chân trời xa xa, một đạo tường vân màu vàng kim chậm rãi hiển hiện ra, lập tức hấp dẫn rất nhiều ánh mắt, dẫn tới không ít bàn tán.
Ba yêu Tiểu Thanh vốn còn đang oai phong lẫm liệt chỉ điểm giang sơn, nghe thấy tin tức này thì trong lòng giật mình, lại giương mắt quan sát, trong mắt đều muốn lồi ra, hai chân không hẹn mà cùng rời khỏi mặt đất, lập tức nhảy thẳng lên.
Cao nhân!
Là cao nhân tới!
"Nhanh nhanh nhanh, theo ta cùng nhau đi tới nghênh đón!"
Trong giọng nói của Tiểu Thanh còn mang theo chút run rẩy, vội đến độ không chịu được, vừa nói, thân thể đã bay lên không trung, đẩy cao tốc độ bay tới.
Nhất là lúc nhìn thấy một con Đại Điêu tinh vỗ cánh bay về phía cao nhân, trên trán càng là xuất hiện mồ hôi, thiếu chút nữa thì chửi đổng lên, tốc độ nhanh hơn.
Ở khi Đại Điêu tinh bay tới trước tường vân, trôi nổi ở trong không trung, trên mặt hiện vẻ ngạo nghễ, cao giọng mở miệng nói: "Người tới có thể để lại tên?"
"Để lại cái con bà ngươi!"
Một trảo to lớn của một con gấu từ trên trời giáng xuống, như là cái búa nặng nện xuống, đánh cho Đại Điêu tinh bay ra ngoài, chỉ để lại lẻ loi trơ trọi vài cọng lông tung bay trong không trung.
Sau đó thì thấy ba yêu Tiểu Thanh đứng đó một cách kính cẩn và kiềm chế, nở ra những nụ cười thân thiện nhất trong cuộc đời...