Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 706: CHƯƠNG 706: ÁP HOÀNG, LẦN CẦU THÂN THỨ MƯỜI BA!

"Tiểu Thanh, Tiểu Trư, Tiểu Hùng, bái kiến Thánh Quân đại nhân, Đát Kỷ đại nhân, Hỏa Phượng đại nhân."

Ba con yêu quái cùng nhau cung kính hành lễ.

Lý Niệm Phàm tò mò nhìn vào bọn chúng, kinh ngạc hỏi: "Các ngươi biết ta sao?"

Tiểu Thanh len lén đưa mắt nhìn vào Đát Kỷ, mở miệng nói: "Biết tự nhiên là biết, Yêu Hoàng đại nhân sớm đã có dặn dò."

Trong nội tâm của ba con yêu này tự nhiên là vô cùng căng thẳng mà kích động.

Thỉnh thoảng nhìn trộm vào Lý Niệm Phàm một cái, trong lòng hơi rung động, dù sao đây cũng là lần đầu tiên bọn họ trên danh nghĩa thực sự nhìn thấy được cao nhân.

Trước đây lúc ở Tứ Hợp viện, bọn họ thế nhưng là đi theo kiếm được không ít chỗ tốt, hoặc là canh thừa thịt nguội, hoặc là vỏ trái cây của linh quả, xem như nước rửa mặt thi thoảng đổ ra ngoài vậy cũng là cơ duyên không cầu được.

Có thể nói, bọn họ là cao nhân một tay vô tình nuôi lớn, không có cao nhân, bọn họ không có được thành tựu như ngày hôm nay, bây giờ có thể đứng ở trước mặt cao nhân, làm sao có thể không kích động.

Nhất là Dã Trư tinh, hắn và Diêu Mộng Cơ đưa mắt nhìn nhau, từ bên trong đôi mắt của đối phương thấy được sự cảm khái.

Dù sao thì trước đây, Dã Trư tinh thế nhưng là làm khiên thịt, làm diều dẫn lôi cho Diêu Mộng Cơ.

Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Vậy thì vừa đúng, vậy làm phiền mang bọn ta đi tới chỗ của tiểu hồ ly."

"Được rồi, mời Thánh Quân đại nhân đi theo chúng ta."

Lý Niệm Phàm chậm lại, "Đúng rồi, tiện thể ta phải đổ sạch nước mì của bát mỳ này trước đã."

Hắn tuy rằng cũng sẽ uống một chút nước mỳ ăn liền, nhưng chỉ là uống một chút mà thôi, chứ không tới mức giống như thầy trò Diêu Mộng Cơ, uống đến nước cũng không chừa chút nào.

Màng mắt ba yêu lập tức tỏa sáng, toàn thân đều không thể không run lên, vội vàng tích cực nói: "Thánh Quân đại nhân, việc nhỏ này sao có thể làm phiền ngài? Giao cho chúng ta!"

"Đúng đúng đúng, đây là chuyên môn của chúng ta."

"Chờ một chút một lát, chúng ta đi đổ đi cho ngài."

Ba yêu vừa nói, đã nhiệt tình bưng bát mỳ chứa nước mỳ đi về phía rừng cây xa xa kia.

Đến rồi đến rồi, canh thừa thịt nguội của cao nhân lại tới rồi, lại tới thời khắc uống hạnh phúc của chúng ta.

Đỉnh phong của cuộc sống a.

Lý Niệm Phàm nhìn vào thân thể bọn chúng rung rinh lên vì chạy bộ, nhịn không được nói: "Ba con tiểu yêu này rất thông minh a."

Trong rừng cây.

"Ừng ực ừng ực."

"Móa nó, Tiểu Thanh, đã nói rồi mỗi người một ngụm, vì sao ngươi lại đi uống hai ngụm."

"Tới ta, nhanh, tới ta!"

"Ừng ực ừng ực ừng ực."

"Im miệng! Vốn không có nhiều, chừa chút cho ta, các ngươi không tử tế a!"

...

Có ba con yêu dẫn đường, mọi người một đường thông suốt, chẳng mấy chốc đã tiến vào một cái đại điện trung tâm của Vạn Yêu thành.

Tiểu hồ ly đã lâu không gặp, không nghĩ tới tiểu hồ ly thích vui chơi lăn lộn cưỡi bò ở hậu viên kia bây giờ đã trở thành Yêu Hoàng, trên người thế mà có thêm một loại khí chất thượng vị giả, đứng ở trên chỗ ngồi, chín cái đuôi vừa lớn vừa dài nhổng lên cao cao, mắt nhỏ trong suốt trong suốt, lộ ra trông rất uy nghiêm và cao quý.

Tuy nhiên ở khi nhìn thấy đám người Lý Niệm Phàm, trong nháy mắt bị phá vỡ, tất cả khí chất lập tức tiêu tán không còn, biến thành tiểu hồ ly như lúc trước kia, nhảy nhảy cộc cộc chạy tới.

Phi thân nhảy lên, cười tới híp cả mắt lại, chín cái đuôi dung đưa, "Phốc" một cái lao vào trong ngực của Đát Kỷ, giống như tìm được bến đỗ ấm áp, làm nũng nói: "Tỷ tỷ, tỷ tỷ, ta rất nhớ ngươi."

Đát Kỷ vuốt bộ lông của nó một cái, sau đó thì xách chín cái đuôi của nó lên rồi nói: "Làm sao còn chưa hóa hình?"

Tiểu hồ ly ủy khuất mím môi nói: "Hì hì, tại sao phải hóa hình a? Ta như thế này rất tốt a, rất đáng yêu và dễ thương a."

Đát Kỷ đang định chuẩn bị tiếp tục giáo huấn tiểu hồ ly, ở bên cạnh, Lý Niệm Phàm một tay đoạt lấy tiểu hồ ly, không kịp chờ đợi vuốt lên, còn nặn cái đuôi của tiểu hồ ly, cảm thấy mềm hơn mượt hơn.

Trách không được người ta lại thích vuốt lông mèo, chính mình vuốt Cửu Vĩ Hồ, cảm xúc này tuyệt đối gấp hơn trăm lần, thật đã nghiền.

Ngoài miệng cười nói: "Ai nha, không hóa hình cũng rất tốt, tiểu Đát Kỷ, ngươi cũng không cần phải ép tiểu hồ ly.

"Ừm ân."

Tiểu hồ ly thấy Lý Niệm Phàm giúp đỡ mình, lập tức không chống lại việc bị hắn vuốt, vui vẻ giòn tan nói: "Tỷ phu thật tốt, tạ ơn tỷ phu."

"Ha ha ha, một tiếng tỷ phu này làm thoải mái a, tỷ phu mời ngươi ăn kẹo mút."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, lật tay một cái trên lòng bàn tay lập tức có thêm một cây kẹo mút có đủ mọi màu sắc, thứ này đối với tiểu hồ ly mà nói tự nhiên là đại sát khí.

Lập tức, đôi mắt tiểu hồ ly sáng ngời lên, nhận lấy kẹo mút, cười tới đôi mắt hồ ly cũng cong lên thành trăng lưỡi liềm.

Hào phóng quấn chiến cái đuôi vòng quanh trên người Lý Niệm Phàm, giống như muốn nói: "Không cần khách khí, cứ vuốt thoải mái."

Lúc này, Côn Bằng biến thành lão giả và Văn đạo nhân đang tranh thủ thời gian bay tới, cung kính nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân, Đát Kỷ tiên tử, Hỏa Phượng tiên tử."

"Các ngươi tốt."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, Văn đạo nhân từng ăn cơm ở Tứ Hợp viện, hắn là quen biết, nhìn vào Côn Bằng nói: "Không biết đạo hữu xưng hô như thế nào?"

Côn Bằng vội vàng nói: "Thánh Quân đại nhân gọi ta là tiểu bằng là được rồi, ta chính là con chim sẻ nhỏ kia a."

"Nhớ rồi, hóa ra là ngươi."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, hắn nhớ rõ đó là ở lúc cử hành Côn Bằng yến hội, là con chim sẻ nhỏ do Đát Kỷ mang về, ấn tượng vẫn là rất sâu.

Văn đạo nhân mặc lên một thân áo bào màu đỏ như máu, nhỏ giọng nói: "Thánh Quân đại nhân nhanh mời vào bên trong, chúng ta đón tiếp ngài."

Côn Bằng cũng vội vàng tiếp lời nói: "Đúng vậy a, Thánh Quân đại nhân, chúng ta đã chuẩn bị cho ngài tiết mục Vạn Yêu, cam đoan náo nhiệt."

Lý Niệm Phàm cười gật đầu nói: "Cũng được, chỗ ta còn mang theo không ít rượu ngon, mọi người vừa đúng cùng nhau náo nhiệt một chút."

Vừa nghe thấy Lý Niệm Phàm lại có ý tứ ban rượu, nhịp thở của Côn Bằng và Văn đạo nhân trở nên dồn dập, khuôn mặt đều kích động tới đỏ lên.

Ta biết mà đi theo Yêu Hoàng chắc chắn sẽ không kém, dù sao cũng là cô em vợ của cao nhân, quả nhiên a, đây là tống cơ duyên tới cho mọi người a.

Lập tức, bọn họ không dám thất lễ, lập tức vội vàng đi chuẩn bị.

Tuy rằng Lý Niệm Phàm tới đột ngột, nhưng bọn họ sớm đã chuẩn bị cho cái ngày này, không cần biết là Thiên Cung, Địa Phủ, Long tộc vân ...vân, ai hiểu chuyện đều biết, tu vi có thể hạ xuống, nhưng biểu diễn nhất định phải đúng chỗ.

Tập luyện tới nay, cuối cùng sắp phát huy được tác dụng sao? Mười năm tập luyện chẳng qua chỉ là một phút biểu diễn trên sân khấu a!

Chẳng mấy chốc, mọi người ngồi xuống theo thứ tự, ngoại trừ đám người Côn Bằng ra, còn có một số đại yêu tu vi cao thâm tiếp khách.

Những đại yêu này đều không ngoại lệ, đều nhận được cảnh báo từ Côn Bằng và Văn đạo nhân, vốn trong lòng còn có chút không hiểu ra sao cả, có điều, khi thấy rượu ngon rót ra trước mặt thì đều trợn to mắt lên, có một loại cảm giác mộng ảo.

Trong bọn chúng có rất nhiều đều không phải là vốn ở Hồng Hoang, đột nhiên gặp được chuyện thần dị như thế này, dọa tới lập tức lật ra tròng trắng, toàn thân nổi lên một lớp da gà.

Tay cầm lấy ly rượu, mắt lộ nước mắt, run rẩy.

Con mẹ nó!

Ngày hôm nay ta giẫm phải vận khí cứt chó gì, thế mà đi theo một vị Yêu Hoàng nghịch thiên như thế?

Lựa chọn ban đầu của ta quả thực chính là bút tích của thần a! Cuộc sống quả nhiên lựa chọn quan trọng hơn so với cố gắng.

Đám yêu trước kia cười nhạo chúng ta, chung quy chỉ là tiểu đệ a.

Cùng vào thời gian này.

Ở bên trong một trong các ngọn yêu sơn bao quanh Vạn Yêu thành.

Yêu khí trùng thiên, vạn yêu tề tụ, phát ra tiếng ồn ào náo động.

Một tên đại hán giống với vịt đứng ở trên tảng đá, bá khí nghiêm nghị, mắt lạnh nhìn đám yêu tụ tập bên dưới.

Đại hán này thật giống với vịt, bởi vì mọc ra một cái miệng vịt, tóc thì là tông màu nâu, đôi mắt nhỏ bé, tuy nhiên khí tức lan tràn ra khiến cho đám yêu xung quanh đều tràn đầy kính nể.

Hắn chính là một trong các vị Yêu Hoàng xung quanh Vạn Yêu thành, tên là Phi Thiên Áp hoàng.

Đôi mắt bình tĩnh, ung dung mở miệng nói: "Chúng tiểu nhân, đây là lần cầu thân lần thứ mười ba của bản Áp hoàng (Vịt), nếu như con tiểu hồ ly kia còn không đáp ứng thì như vậy ... các ngươi nói nên làm như thế nào?"

"Đoạt, đoạt, đoạt!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!