Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 713: CHƯƠNG 713: U MINH QUỶ ĐẾ: TA QUÁ KHÓ KHĂN

U Minh Quỷ Đế nhịn không được trong lòng cảm thấy bối rối.

Quan sát một đám Thiên Cung trước mặt, lại hơi liếc nhìn đám đạo sĩ ở bên trái rồi lại nhìn về phía ba người của Khổ Tình tông ở bên phải, trong lúc nhất thời có hơi trầm mặc.

Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn vào đằng sau, muốn tìm kiếm bóng dáng của Đại Ma Vương thì lại không thể tìm được.

Lập tức càng trở nên nặng nề hơn.

Hắn không thể không nhớ tới Đại Ma Vương, quỷ hoả bên trong hốc mắt lập tức bắt đầu lập loè không ngừng.

Thế này sao lại gọi là không may a, đây rõ ràng chính là gặp xui xẻo!

Ta chỉ tới tiến đánh mỗi một cái Địa Phủ nho nhỏ mà thôi, làm sao lại đột nhiên chọc phải tổ ong vò vẽ, không có dấu hiệu nào đã liên thủ lại diệt chính mình? Chuyện này thích hợp không?

Còn có Đại Ma Vương kia, còn không biết xấu hổ nói thế giới này rất không hữu hảo, tràn đầy nguy hiểm.

Ta thấy không hữu hảo rõ ràng chính là chính hắn đi, hắn mới là nhân vật nguy hiểm lớn nhất a! Cố ý không kể xa vạn dặm chạy tới lừa ta a!

Ta quá khó khăn.

Đám người Quân Quân đạo nhân nhìn vào hai đại viện quân đột nhiên xuất hiện này, cũng không hiểu ra sao cả, đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt hiện vẻ nghi ngờ không thôi.

Lúc đầu bọn họ đã làm xong chuẩn bị quyết một trận tử chiến với U Minh Quỷ Đế, một trận chiến này, nhất định là một trận khổ chiến trước nay chưa từng có.

Dù sao, sự cường đại của U Minh Quỷ Đế tự nhiên không cần phải nói nhiều, thủ hạ còn có ba tên oán linh Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, mà bên phe mình thì cũng chỉ có Quân Quân đạo nhân, Nữ Oa, Vân Thục và Ngọc Đế là bốn tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, một chọi một đều sẽ rất mất sức, khả năng đại bại là vô cùng lớn.

Tuy nhiên, có viên quân thì hoàn toàn khác biệt, ba tên lão giả dẫn đầu của Bạch Vân quán đều có cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, một người trong đó cũng chẳng kém hơn so với U Minh Quỷ Đế bao nhiêu, lại thêm ba người của Khổ Tình tông.

Đừng nhìn nhân số người ta ít, dù sao cũng đều là cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cả a, cứ thêm mỗi một Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, vậy đều có thể mang tới tác dụng có tính chất quyết định đối với trận đấu này, chứ đừng nói lập tức có cả một đám chạy tới, quả thực chính là tới bắt người.

Khí thế trong nháy mắt thay đổi, U Minh Quỷ Đế lập tức từ bên nghiền ép biến thành bên bị nghiền ép.

Ánh mắt Quân Quân đạo nhân lộ ra vẻ suy tư, hắn tự nhiên có thể cảm nhận được thành ý và quyết tâm của Khổ Tình tông và Bạch Vân quán, nhịn không được nổi lên một chút suy đoán, chắp tay nói: "Bần đạo là Quân Quân đạo nhân, hại vị đạo hữu có biết ... vỏ quýt?"

Lập tức, người của Khổ Tình tông và Bạch Vân quán đều nở ra nụ cười thân thiện.

Tần Trọng Sơn chắp tay cười nói: "Các vị chính là Thiên Cung đạo hữu đi, bần đạo là Tần Trọng Sơn của Khổ Tình tông, không chỉ biết vỏ quýt mà còn biết kẹo mút."

Lão đạo Bạch Vân quán cười nói: "Bần đạo biết vỏ chuối!"

Lập tức nhân mã ba phe tất cả đều cười, hoá ra đều là người một nhà.

Quân Quân đạo nhân và Ngọc Đế đưa mắt nhìn nhau, đều từ bên trong đôi mắt của đối phương thấy được sự cảm động và kính nể không gì sánh được.

Cao nhân không hổ là cao nhân a, mặc dù đi ra ngoài hưởng tuần trăng mật, nhưng vẫn như vậy vẫn nghĩ tới Thiên Cung, tuỳ tiện phất tay là có thể bố cục thiên hạ, đùa giỡn U Minh Quỷ Đế trong lòng bàn tay.

Tất cả nguy cơ, chẳng qua chỉ là hắn tâm niệm khẽ động, trong lúc nói cười là có thể thay đổi.

Chỉ có U Minh Quỷ Đế là trầm mặt, hoàn toàn không nghĩ tới đối phương tụ tập ở đây, thế mà còn nói lên những ám hiệu cổ quái này ở trước mặt hắn, một bộ dáng vẻ ăn chắc!

Quỷ hoả trong hốc mắt của hắn lập tức đung đưa trái phải, hít sâu một hơi: "Các vị, đều là hiểu nhầm, cáo từ."

"Muốn chạy? Thế nhưng là đừng có mơ mộng hão huyền!"

Mái tóc bạc và sợi râu trắng của lão đạo dẫn đầu Bạch Vân quán bay lên, một bộ dáng vẻ lúc nào cũng có thể vũ hoá phi thăng, thuận tay bấm pháp quyết, một thanh trường kiếm màu xanh cuốn theo lấy lôi đình vô tận, vạch phá hư không, dọc đường kéo ra cái đuôi lôi đình cuồn cuộn, đâm thẳng về phía U Minh Quỷ Đế!

Kiếm quang còn chưa rơi xuống đã có lôi đình chi lực tràn ra khiến cho vô số oán linh biến thành tro bụi.

Ngay sau đó, người của Thiên Cung và Khổ Tình tông cũng không do dự chút nào, lập tức tham gia chiến trường, pháp lực cuộn trào hình thành một tấm lưới lớn hình thành từ pháp lực, ẩn chứa khí tức huỷ thiên diệt địa bao phủ về phía U Minh Quỷ Đế.

Nơi xa.

Đại Ma Vương dẫn đầu một đám Ma tộc, lòng vẫn còn sợ hãi nhìn về phía phương hướng bên này, cảm nhận được uy áp ngập trời kia thì lại là một trận hãi hùng khiếp vía.

Còn may bọn họ có rất nhiều kinh nghiệm, ở khi liên tục nghe thấy có viện quân tới, lập tức quyết định quay đầu rút lui, cho nên lúc này mới có thể may mắn còn sống sót.

Từ xa nhìn lại, có thể thấy được lôi điện như long, từ cái hướng kia bây lên trên trời, phát ra tiếng gào thét, còn có Liệt Hoả Phần Thiên, pháp thuật vô tận càng là như vạn hoa rơi rụng, giống như bắn pháo hoa, liên tục không ngừng, tiếng nổ nổi lên khắp nơi, chói mắt không thôi, rất hoành tráng.

Ngay sau đó, lại nghe U Minh Quỷ Đế truyền tới một tiếng gào thét tức hổn hển và tuyệt vọng, "Đây là trời muốn diệt ta, không phải tội chiến tranh!"

Trong lời nói ẩn chứa sự không cam lòng, quả nhiên làm người nghe rơi lệ, để cho người khác phải đồng tình.

Đám người Đại Ma Vương càng là trầm mặc lại, mang theo một chút áy náy.

Đám người Ma tộc nhìn vào Đại Ma Vương, mặc dù không mở miệng, nhưng đều không hẹn mà cùng nhau lui về đằng sau một chút, giữ khoảng cách an toàn nhất định đối với Đại Ma Vương.

Sắc mặt Đại Ma Vương trầm xuống, nói ngay: "Có ý tứ gì? Nguyên nhân này chỉ là một mình ta thôi sao? Đừng quên, chúng ta là một đoàn đội!"

Có người khe khẽ mà hỏi: "Ma Vương đại nhân, vậy chúng ta tiếp theo làm sao bây giờ?"

Đại Ma Vương thở dài một tiếng: "Vẫn làm tìm một nơi nào đó, tiếp tục trốn thôi, chúng ta xem như là Ngoạ Long và Phượng Sồ, chỉ đợi người có duyên."

"Ma Vương đại nhân, Ngoạ Long Phượng Sồ là có ý gì?"

"Ngu dốt! Thuận miệng nói bừa mà thôi, đây là trọng điểm sao?"

...

Hôm sau.

Bên trong Vạn Yêu thành.

Lý Niệm Phàm rời giường thật sớm như mọi ngày, dẫn Đát Kỷ đi khắp nơi.

Không thể không nói, nơi này còn là khá ấn tượng, nhiều nơi giống với thành thị của nhân loại, còn có thể tiến hành giao dịch, được xem như là nơi yêu tinh hoạt động tấp nập nhất.

Chỉ có điều, yêu quái đều là rất ít dám vào thành trì của nhân loại, cho nên ở đây cũng có rất ít nhân loại dám vào thành trì của yêu quái.

Côn Bằng và Văn đạo nhân đương nhiên đảm nhận làm hướng dẫn viên du lịch, niềm nở dẫn theo Lý Niệm Phàm đi thăm phong cảnh khắp nơi trong Vạn Yêu thành, đồng thời, còn giới thiệu cho Lý Niệm Phàm tập tính và thực lực của các loại yêu quái.

Điều này đột nhiên khiến cho Lý Niệm Phàm có một loại cảm giác như đang tham quan vườn động vật hoang dã vậy.

Tiểu hồ ly thì đóng vai nhân vật gối ôm, được Lý Niệm Phàm cưng chiều ôm vào trong ngực, yêu thích không buông tay.

Lý Niệm Phàm thi thoảng có thể nhìn thấy từng đội từng đội yêu quái đang đi lại ở trong thành trì, hiếu hỳ hỏi: "Ở trong thành trì này các ngươi còn thiết lập hộ vệ dùng để tuần tra sao?"

Côn Bằng mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân có chỗ không biết, yêu quái có rất nhiều chủng loại, hơn nữa sinh ra đã có sự kiệt ngạo khó thuần, lấy mạnh hiếp yếu, Vạn Yêu thành thiết lập dự tính ban đầu chính là bắt chiếc theo thành trì của nhân loại, tự nhiên không thể cho phép loại tình huống này xảy ra."

Lý Niệm Phàm gật đầu tỏ ra là ta đã hiểu.

Yêu quái và người có sự khác biệt rất lớn, bởi vì yêu quái còn chia ra Lão Hổ tinh, Thỏ Tử tinh, ngư long hỗn tạp, độ khó quản lý tự nhiên muốn khó khăn hơn rất nhiều.

Cho nên thao tác cơ bản của Yêu Hoàng là chiếm núi làm vua, cũng chỉ có tiểu hồ ly là khác biệt, nghĩ tới bắt chiếc theo thành trì của nhân loại.

Đây là một con tiểu hồ ly có mộng tưởng.

Đây là lần chi tiết cặn kẽ nhất mà Lý Niệm Phàm tìm hiểu về các loại yêu quái kể từ khi hắn đến thế giới tu tiên này.

Trong bất tri bất giác, thời gian một ngày đã lặng lẽ mà qua.

Sắc trời còn chưa hoàn toàn tối xuống, Đát Kỷ và Hoả Phượng đã chuẩn bị khởi hành tiến về Hồ sơn, giao hẹn đã gửi đi, mời ba tên Yêu Hoàng còn lại khác đi Hồ sơn, về phần Đát Kỷ và Hoả Phượng chuẩn bị làm cái gì thì đã có thể đoán được.

Một bên khác, Cẩu sơn.

Có bốn đạo thân ảnh ẩn hiện, phân biệt đứng ở bốn cái phương hướng Đông Nam Tây Bắc, khí tức thu thiễm, hoà thành một thể với hoàn cảnh xung quanh, giống như bức tượng, yên lặng mà đứng như thể đang chờ đợi điều gì.

Cuối cùng, mặt trời chiều ngả về tây, bóng đêm bình tĩnh giống như thường ngày, biến thành một cái màn che che lấp mà xuống!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!