Vạn Yêu thành dưới màn đêm vẫn còn đang sôi động, chúng yêu đang vui đùa.
Mà ẩn giấu ở bên trong một góc nào đó trong khung cảnh vui đùa này, trong một căn phòng bí mật tối tăm, lão giả mặt xanh ngồi xếp bằng, đôi mắt mang theo tia sáng ảm đạm, khóe miệng gợi lên một nụ cười khát máu, ở tám hướng xung quanh thì mỗi nơi có một cái cán dài đứng đó, vờn quanh thân, trên đó thiêu đốt lên hoả diễm quỷ dị màu xanh, giống như có sinh mệnh đang nhảy lên.
Hắn đưa tay kết động lấy pháp quyết, lập tức, hoả diễm màu xanh nhảy lên càng lợi hại hơn, làm nổi lên khuôn mặt của hắn, lộ ra vẻ càng làm cho người ta sợ hãi hơn.
Miệng hắn khẽ nhếch, giọng nói khàn khàn mà lạnh lùng truyền ra từ trong miệng của hắn, "Bắt đầu đi, Hàng Thần thuật!"
Lời nói rơi xuống, hắn nhắm con mắt duy nhất của hắn lại, trong chốc lát, một cỗ khí tức vô cùng quỷ dị tràn lan ra xung quanh thân hắn, khiến cho không gian xung quanh hiện ra biến dạng, mắt thường giống như đang nhìn lão nhân qua một loại kính đặc biệt, cả người đều vặn vẹo, giống như một ảo ảnh không chân thật.
Chỉ có một nụ cười lạnh không thể tránh khổi chậm rãi truyền ra.
"Ta cũng sẽ không chủ quan giống như Tả sứ, bây giờ ta tự mình ra tay, như vậy thì sẽ không xảy ra biến cố gì!"
Bên trong Hỗn Độn, đại đạo ngàn vạn, bởi vì Thần Vực sinh ra khiến cho tu sĩ khắp nơi tập trung về, mà đạo của lão giả mặt xanh này hay dùng có thể quy về Vu Thuật!
Loại thuật pháp này mạnh ở chỗ là để cho người ta khó lòng phòng bị, có thể không cần chân bước ra khỏi nhà, là có thể lấy tính mạng người ta, thậm chí đối phương cũng không biết chính mình vì sao mà chết, có thể nói là du lịch tại gia, một phương pháp tốt nhất định phải có để giết người, bá đạo tới làm cho người kinh hãi.
Thật ra thì, Hồng Hoang trước kia cũng có loại Vu Cổ chi thuật tương tự như này, ở bên trong chuyện thần thoại xưa cũng là vang danh, để cho người ta nghe thấy như sấm bên tai.
Đó chính là cuốn sánh Đinh Đầu Thất Tiễn!
Ám khí này thuộc sở hữu của Lục Áp, trải qua hai mươi mốt ngày tế bái cuối cùng Triệu Công Minh bị nguyền rủa và bị giết chết bởi ba mũi tên!
Thực lực của Triệu Công Minh là không thể nghi ngờ, nhưng hắn vẫn chết một cách thê thảm không hồi hộp, điều đó đủ chứng tỏ sự quái gở và bá đạo của Vu thuật, tuy nhiên cuốn sách Đinh Đầu Thất Tiễn này chỉ xuất hiện qua một lần cũng đã đủ để cho thấy Vu thuật bá đạo làm thiên địa oán giận như thế nào, không phải có thể lạm dụng.
Sự thật chính là như vậy, thực lực lão giả này tuy rằng thông thiên, để cho người ta sợ hãi, nhưng là mặt xanh, độc nhãn, lưng còng, chính là gặp phải Vu thuật phản phệ mà tạo thành, xem như lấy cảnh giới của hắn cũng vô pháp nghịch chuyển.
Có điều, hắn cũng không cảm thấy mình xấu tới như vậy, ngược lại còn lấy làm tự hào về điều đó, đây là biểu tượng vinh dự, dựa vào chiêu Vu Thuật chi đạo này, hắn ở bên trong Giới Minh có địa vị tự nhiên là không thấp, hơn nữa còn để cho người ta kính nể.
Cẩu sơn.
Yên tĩnh vắng lắng, thi thoảng mới có thể nhìn thấy bóng dáng của mấy con chó, đang đi tuần tra trong núi.
Mà dưới Cẩu sơn, có bốn bóng người đứng lần lượt ở bốn góc đông nam tây bắc, giống như hoà nhập làm một thể vào trong bóng đêm, rất khó phát hiện ra.
"Ông!"
Đột nhiên, một cỗ ba động kỳ dị bắt đầu lan tràn ra trên Cẩu sơn, trên bầu trời bắt đầu có khói đen lưu động, khiến cho bóng đêm nơi này trở nên càng dày đặc hơn.
Bên trong Cẩu sơn, càng là bắt đầu hiện ra từng lớp từng lớp vòng xoáy, bao phủ trọn cả ngọn núi.
"Hữu sứ bắt đầu, chúng ta cũng tranh thủ thời gian hành động!"
"Ha ha, đây là lần đầu tiên bắt một con chó mất nhiều thời gian như vậy."
Bốn người cùng hành động, bấm pháp quyết, lập tức có lớp lớp gợn sóng bắt đầu dập dờn, phối hợp với vòng xoáy ở trên không trung kia, hình thành bình chướng, ngăn cách toàn bộ Cẩu sơn với bên ngoài ra.
Đây là vì phòng ngừa nơi này có động tĩnh quá lớn, tạo ra biến cố gì đó.
Thời gian dần trôi qua, theo gợn sóng vờn quanh trong Cẩu sơn, tất cả Cẩu yêu bên trong Cẩu sơn ánh mắt dần dần tan rã, vô thanh vô tức, không có dấu hiệu nào rơi vào mê man.
...
Cùng thời gian này.
Ở bên trong Hồ sơn.
Một vị đại hán vạm vỡ mang theo nụ cười trên môi, khẽ hát, đang cưỡi trên tường vân chậm rãi hạ xuống, vừa hạ xuống đất, hắn lập tức đưa tay, cẩn thận chạm vào hai cái sừng lớn cuồng dã trên đầu hắn, sau khi lau sạch sừng một phen, lúc này mới yên tâm.
Sau đó thì hào hứng đi thẳng về phía trước, nhìn thấy khóm hoa hồng lớn dọc đường, con ngươi đảo một vòng rồi thuận tay hái đi một đoá, vui vẻ mà đi
Ở sau khi nhận được lời mời của tiểu hồ ly, nó tự nhiên là trong bụng nở hoa, không nói hai lời vội vàng chạy tới, mặt trâu đỏ bừng vì hưng phấn.
Bởi vì cái gọi là trăng treo đầu ngọn liễu, người hẹn sau hoàng hôn, đây là lần đầu tiên hẹn hò với tiểu hồ ly, hắn thậm chí còn trang điểm thật tốt một phen, sừng trâu cũng sáng loáng.
Từ khi gặp được tiểu hồ ly, hắn cảm thấy ... chính mình như trở về thời thanh xuân.
Lúc đầu hắn đi tới Thần Vực là muốn thử xem có thể gặp được cơ duyên gì hay không, không nghĩ tới lại thu hoạch được tình yêu của mình ngoài ý muốn, đúng là lão thiên chiếu cố a.
Man Ngưu tinh cảm thấy rằng toàn bộ thế giới của mình được tô màu, với nhiều bong bóng màu hồng đang bốc lên xung quanh hắn ta.
"Tới, chính là chỗ này! Ta cảm thấy hình như người đã tới ..."
Sau khi tới gần địa điểm hẹn hò, quả tim của nó bắt đầu đập lên phình phịch, hít một hơi thật sâu rồi ngậm cành hoa vào trong miệng, bày ra một cái tư thế tự nhận là đẹp trai, ưu nhã cất bước mà ra, thâm trầm nói: "Không có ý tứ, để người đẹp chờ lâu ..."
Nó còn chưa kịp nói xong, đôi mắt trâu của nó đột nhiên trợn lớn lên, sững sờ nhìn vào cảnh tượng trước mặt, chưa kịp nói xong đã mắc kẹt trong cổ họng không thể phun ra.
Đối diện, hai người đều nhìn chằm chằm vào Man Ngưu tinh, trong tay đều cầm một đoá hoa hồng giống như đúc, hình ảnh trong lúc này lập tức như ngừng lại.
Ba người cứ như vậy mắt lớn trừng mắt nhỏ, mặt mũi đầy vẻ giật mình choáng váng.
Hai người này, một người thì gầy, dáng vẻ thư sinh, một người thì có cái đầu rất lớn, đặc biệt là lỗ mũi chìa ra, rất lớn, giống như hai khẩu súng thần công, hướng về phía Man Ngưu, thở ra hai luồng hơi nóng, quan sát cẩn thận thì nghĩ tới một loại động vật --- Hà Mã.
Không hẹn mà cùng, trong con ngươi của bọn họ đều lộ ra một chút kinh ngạc hoài nghi.
Hả?
Làm sao mà hai con Yêu Hoàng khác cũng ở đây?
Ở lúc ba vị Yêu Hoàng này tới, trong đầu họ đã tưởng tượng ra vô số khả năng, đã nghĩ ra sách lược để đối phó với từng khả năng trước, thậm chí còn mô phỏng ra loại cảnh tượng lãng mạn, lời nói tâm tình mang đậm phong khách đều đã chuẩn bị một đống, chỉ đợi tới lúc là thi triển ra.
Không có một chút phòng bị nào, đột nhiên lại có hai tên tình địch tới làm bóng đèn, tâm trạng tốt tự nhiên là không còn.
"Ngươi ... tại sao các ngươi lại ở chỗ này? Giấu tiểu hồ ly của ta đi chỗ nào rồi?"
Sắc mặt Man Ngưu tinh thay đổi lớn chỉ vào hai người, lập tức bạo phát, lạnh lùng nói: "Được, các ngươi chắc chắn là nghe thấy tiểu hồ ly hẹn gặp nhau với ta ở chỗ này, trong lòng ghen ghét, muốn ngăn ta ở đây để phá hỏng, còn không cút cho ta!"
Hà Mã tinh cười lạnh, giọng nói như sấm, "Ghen ghét cái rắm, tiểu hồ ly rõ ràng là hẹn ta!"
Một vị thư sinh khác chính là Hắc Báo tinh, cười một tiếng ngạo nghễ, "Hai tên to xác ngốc nghếch, nhìn vào dáng vẻ không người không yêu của các ngươi, lại là sừng trâu lại là mũi lỗ to, xấu đến ta cũng không đành lòng nhìn thẳng, tiểu hồ ly làm sao có thể để ý các ngươi?"
"Ta thấy, tiểu hồ ly hẹn chúng ta ở đây, chắc là chuẩn bị ngả bài, chọn một người trong chúng ta, mà người này, không thể nghi ngờ chính là ta! Các ngươi có thể cút được rồi!"
"Quả thực là trò cười."