Man Ngưu tinh cười, tự tin nói: "Các ngươi khả năng không biết, nếu không phải mỗi lần không trùng hợp, đều gặp được tiểu hồ ly đang tắm, bằng không ta sớm đã hẹn ra!"
"Ha ha ha, xem ra là lúc nên nói ra chân tướng cho các ngươi."
Hà Mã tinh cười ha ha một tiếng, cả người chấn động, "Các ngươi biết tiểu hồ ly đánh giá ta như thế nào không? Nàng ta nói ... ta là một yêu tốt! Đây chính là địa vị của ta trong lòng nàng, cái này còn chưa đủ lấy ra để chứng mình nàng ta có cảm tình tốt đối với ta sao?"
"Yêu tốt? Tắm rửa?" Hắc Báo tinh hơi sững sờ, "Lời này làm sao lại quen tai như vậy?"
Nhưng đúng lúc này, trong rừng cây đột nhiên bộc phát ra một cỗ ớn lạnh, quét qua như vũ bão, khiến cả ba con yêu đều khẽ run lên, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Giương mắt nhìn lại, dưới ánh trăng, hai thân ảnh một trắng một đỏ đi ra từ trong bóng tối, lạnh nhạt nhìn vào bọn họ.
Bắt mắt nhất chính là, sau lưng nữ tử váy trắng còn có chín cái đuôi hư ảo nổi lên, lắc lư ở trong không trung, khí tức cuộn trào giống như thuỷ triều phun ra ngoài, lao thẳng về phía ba tên Yêu Hoàng!
"Tạch tạch tạch!"
Những nơi đi qua, cả ngọn núi cũng bắt đầu kết băng, nhiệt độ xung quanh càng là hạ xuống tới điểm đóng băng, đã có bông tuyết nổi lên.
"Cửu ... Cửu Vĩ Thiên Hồ?"
Mắt của ba tên Yêu Hoàng đều trầm xuống, lộ ra vẻ chấn kinh, tại sao lại có một con Cửu Vĩ Thiên Hồ tới.
Đát Kỷ đôi mắt đẹp lạnh lùng, cau mày nói: "Chính là ba người các ngươi một mực quấn lấy muội muội của ta?"
Muội muội?
Ánh mắt của ba con quái vật đều ngưng tụ.
Tuyệt đối không nghĩ tới tiểu hồ ly kia thế mà còn có một vị tỷ tỷ xinh đẹp lại cường đại như thế.
Hắc Báo tinh lập tức thần sắc chấn động, ra dáng hành lễ làm quen, mở miệng nói: "Hoá ra là chị vợ, ta chính là ..."
"Muốn chết!"
Đôi mắt Đát Kỷ đột nhiên nghiêm nghị lại, vẻ sắc bén bùng lên, bàn tay mảnh khảnh giơ lên, đột nhiên đánh về phía Hắc Báo tinh!
"Ào ào ào!"
Một luồng điện lạnh lẽo mạnh mẽ phóng ra, giống như muốn đông kết cả không gian, thoáng cái đã đi tới trước mặt Hắc Báo tinh!
Sắc mặt Hắc Báo tinh hơi trầm xuống, phản ứng cực nhanh, cũng đưa tay ra, quanh thân bốc lên Yêu hoả màu đen, ngăn cản hàn khí.
"Vừa mới gặp mặt đã bá đạo như vậy, chỉ sợ ngươi đã chọn sai đối tượng!"
Hắc Báo tinh mở miệng ngưu bức hống hống, hắn nhìn vào Đát Kỷ, sau đó lại phát ra một tiếng cười khẽ, thân hình loé lên, biến thành khói đen, biến mất ở trước mặt, dung nhập vào trong bóng đêm.
Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ có thể cảm nhận được có hoả diễm màu đen đang toán loạn ở xung quanh, nơi vốn kết băng ở xung quanh đã tan rã hết thảy.
Đồng thời, các lớp lửa tạo thành một vòng xoáy vờn xung quanh Đát Kỷ, từ bên ngoài nhìn vào giống như một con Hoả Long lớn, quấn quanh Đát Kỷ vào trong đó!
"Ha ha ha, biết sự lợi hại của ta đi! Còn không nhanh nhanh cầu xin sự tha thứ?"
Hắc Báo tinh cười ngạo nghễ, thân thể con Hoả Long này bắt đầu thắt lại, và những hoả diễm xung quanh tiến lại gần Đát Kỷ!
Đát Kỷ vẫn đứng nguyên tại chỗ, không chỉ không tránh né, ngược lại chậm rãi đưa tay chộp về phía hoả diễm màu đen.
Ở ngón tay áp út của nàng, chiếc nhẫn tỏa ra một vầng hào quang.
Trong nháy mắt tay ngọc chạm vào hoả diễm kia, một lớp băng sương theo đó mà xuất hiện!
Ngay sao đó ... lan tràn nhanh chóng!
Con Hoả Long vốn đang cháy hừng hực oai phong lẫm liệt kia lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được bắt đầu biến thành tượng băng!
Đông kết hoả diễm?!
"Hoả diễm của ta, cái này ... điều này sao có thể?" Hắc Báo tinh truyền ra giọng nói khó có thể tin, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Tất cả mọi người đều là cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, băng của đối phương thế mà lại nghiền ép hoả diễm của chính mình, chênh lệch trong đó cũng có hơi lớn.
Một cái chớp mắt tiếp theo, con ngươi của hắn đột nhiên co rụt lại, lông tơ toàn thân dựng đứng lên, cảm nhận được nguy cơ ngập trời buông xuống.
Gần như là không nghĩ ngợi chút nào lập tức lui ra đằng sau!
Tốc độ của hắn cũng không chậm, chớp mắt đã biến mất.
Chỉ có điều, một đạo bạch quang đã vượt qua phạm trù tốc độ giống như thiên địa pháp tắc, vận mệnh không thể tránh khỏi.
Vầng sáng đâm thủng bầu trời, lập thức chui vào thân thể của hắn!
"Ô -- "
Miệng Hắc Báo tinh chỉ kịp há ra, cả người lập tức biến thành tượng băng.
"Tê -- "
Man Ngưu tinh và Hà Mã tinh trợn tròn mắt nhìn vào tượng băng kia, đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh.
Giao thủ ngắn ngủi này chẳng qua chỉ là hoàn thành trong một tia chớp, từ góc độ đứng xem tới suy xét, Đát Kỷ thật là không di chuyển chút nào, chỉ đứng nguyên tại chỗ, giơ tay lên hai lần mà thôi, còn Hắc Báo tinh thì nhảy nhót tới nhảy nhót đi, dáng vẻ giống như rất lợi hại.
Sau đó thì ở lúc muốn nhảy nhót trốn đi, rồi biến thành khối băng, không còn nhảy nhót được nữa.
Bốn bỏ làm năm, đây chính là miểu sát.
Bọn họ đều là Yêu Hoàng, tự nhiên tranh đấu với nhau không ít, thực lực cũng không có chênh lệch quá lớn, nói cách khác, Cửu Vĩ Thiên Hồ này cũng có thể biến bọn họ thành khối băng một cách dễ như trở bàn tay!
"Chỉ là ... tại sao có thể như vậy?"
Chúng ta ở bên trong Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cũng không tính là hạng xoàng, Cửu Vĩ Thiên Hồ này mạnh tới cỡ nào?
Tuy nhiên ở sau khi khiếp sợ, trong lòng của bọn hắn lại có chút cười trên nỗi đau của người khác.
Để ngươi oai phong, để ngươi phách lối này, còn là chị dâu, đây là đá chúng tấm sắt đi, thật sự là huynh đệ tốt, hy sinh chính mình để cho chúng ta tránh sét.
Cảm nhận được cái nhìn của Đát Kỷ, Man Ngưu tinh và Hà Mã tinh đều giật mình một cái, vội vàng cung kính nói: "Bái kiến vị đạo hữu này, chúng ta là thật tâm ái mộ muội muội của ngài, hơn nữa tuyệt đối chưa từng làm tổn thương nàng ta, yêu một cười cuối cùng cũng không có sai đi, tất cả mọi người đều là yêu tộc, còn xin không cần phải so đo với chúng ta."
"Các ngươi tạo thành rắc rối rất lớn cho muội muội của ta, ta thích dứt khoát một lần, lập tức cho các ngươi hai lựa chọn."
Đát Kỷ trầm ngâm một lát, lấy Chiêu Yêu Hồ Lô ra, mở miệng nói: "Thứ nhất, thần phục, làm thủ hạ của muội muội ta, thứ hai, đông thành tượng băng, dùng để thưởng thức."
Lúc tới nàng ta đã nghĩ xong.
Bên người tiểu hồ ly bây giờ không có cao thủ, ba con yêu này đều có cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, nếu như tội không đáng chết thì như vậy thu làm thủ hạ.
"Cái này. . ."
Man Ngưu tinh và Hà Mã tinh đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy sự bất lực và vật vã trong mắt nhau.
Bọn họ đi tới đâu đều là Yêu Hoàng xưng bá một phương, bá đạo tuyệt luận, tự do đặt lên hàng đầu, không có thói quen làm thủ hạ cho người khác.
Trong lòng không cam lòng, nhưng mà khí tràng của Đát Kỷ quá mạnh, ép tới bọn họ không thở nổi.
Cảm nhận được xung quanh càng ngày càng có hàn khí kinh người, đôi mắt Man Ngưu tinh loé lên, cắn răng nói: "Đạo hữu muốn ta thần phục cũng được, có điều ta có một cái điều kiện, nếu như ngài đáp ứng vậy ta tuyệt đối thề sống chết hiệu trung!"
Đát Kỷ mở miệng hỏi: "Điều kiện gì?"
Man Ngưu tinh mở miệng nói: "Ta còn có một người đệ đệ, hắn ở năm ngày trước bị người của Giới Minh bắt đi, ta hy vọng ngài có thể cứu đệ đệ của ta ra."
Đát Kỷ khẽ chau mày, "Biết vị trí cụ thể không?"
"Biết!"
Man Ngưu tinh vội vàng gật đầu, mở miệng nói: "Ta và đệ đệ ta có thể cảm nhận được nhau, chỉ có điều Giới Minh thế lớn, nói không chừng tồn tại đại năng cảnh giới Thiên Đạo..."
Hắn càng nói giọng nói càng nhỏ, biết chuyện này quá khó khăn, người bình thường căn bản tránh không kịp.
"Được!"
Đát Kỷ gật đầu, sau đó đưa ánh mắt nhìn về phía Hà Mã tinh.
Hà Mã tinh tê cả da đầu, hoảng sợ không thôi, vội vàng nói: "Giới Minh cũng bắt không ít thủ hạ của ta, nếu như đạo hữu bằng lòng giải cứu ra, ta cũng nguyện ý thần phục!"
Đát Kỷ lại nhìn về phía bức tượng băng Hắc Báo tinh, "Ngươi thì sao?"
Theo giọng nói của nàng rơi xuống, lớp băng chỗ miệng tan chảy ra.
Hàm răng của Hắc Báo tinh đều đang run rẩy, bờ môi phát tím, run giọng nói: "Ta, ta cũng giống vậy, cầu ... cầu giải đông!"