Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 716: CHƯƠNG 716: CHO NGƯƠI TRANG BỨC NÀY, NÀY THÌ THÍCH TRANG BỨC NÀY!

Dưới bóng đêm.

Hắc Báo tinh bị đông cứng tới độ hiện ra nguyên hình, nằm rạp trên mặt đất, run lẩy bẩy, bên trong đôi mắt tràn đầy sợ hãi, nó không nghi ngờ một chút nào, nếu như còn bị đông lạnh thêm một lúc nữa thì chính mình cũng nên nói lời tạp biệt với thế giới này.

Vừa rồi lực lượng này sao có thể mạnh như vậy, dường như ẩn chứa lực lượng của Đại Đạo?

Đát Kỷ mở miệng hỏi: "Giới Minh ở chỗ nào? Mang ta tới."

"Được."

Man Ngưu tinh gật đầu, sau đó thì do dự một chút, còn là chột dạ mà nói: "Tuy nhiên chúng ta thế nhưng là phải tuyệt đối cẩn thận, nếu như không được thì chúng ta có thể bàn bạc kỹ hơn."

Cùng một thời gian.

Bên trong Cẩu sơn.

Không gian nơi này hơi vặn vẹo, lấy mắt thường nhìn lại, giống như không xảy ra biến hoá gì, nhưng thật ra đã ngăn cách với không gian bên ngoài tạo thành bình chướng.

Đồng thời, một cỗ khí tức kỳ lạ giống như khói xanh, bốc lên quấn quanh lấy Cẩu sơn, tất cả Cẩu yêu ở bên trong Cẩu sơn thân thể đều khẽ run lên, một cỗ cảm giác mệt mỏi mãnh liệt trong nháy mắt vọt khắp toàn thân, mí mắt nặng nề để bọn chúng lần lượt ngã xuống.

Đỉnh cao nhất của Cẩu sơn, Đại Hắc vốn đang nằm ngáy o o thì chậm rãi đứng dậy, ở bên cạnh nó, Cẩu yêu phụ trách đấm bóp và quạt gió cho nó đều đã bất tỉnh nhân sự, miệng con chó há ra và ngậm lại, người thì ngất đi.

Đại Hắc chậm rãi tiến lên hai bước, lấy ánh trăng làm bối cảnh, mắt chó hiện vẻ thâm trầm nghiêm túc và tức giận, răng hơi lộ ra nhìn chằm chằm vào bóng tối đằng trước

"Đây chính là con chó cảnh giới Thiên Đạo kia sao? Quả nhiên rất béo tốt a!"

Theo lấy những lời nói trêu tức, bốn bóng người bước vào màn đêm và bước ra khỏi khoảng không, đôi mắt không có chút tình cảm nào nhìn chằm chằm vào Đại Hắc, giống như thợ săn đang nhìn con mồi.

Khí tức quanh thân Đại Hắc khoá chặt bốn người này lại, bầu trời giống như trầm xuống mấy phần, lạnh lùng nói: "Ai đã thay đổi đầu óc heo cho các ngươi, cũng dám tới giương oai ở Cẩu sơn ta?"

Bốn người này, hai người là cảnh giới Thiên Đạo, còn có hai người thì là cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, ở trong mắt Đại Hắc, hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên kia hoàn toàn chính là người trong suốt (vô hình), về phần hai tên cảnh giới Thiên Đạo còn lại kia thì cũng chẳng qua chỉ là như thế, nó sẽ từng bước từng bước một trảo chụp chết!

Trong bốn người, tên tráng hán kia không để ý tới Đại Hắc, tấm tắc lấy làm kỳ lạ nói: "Hỗn Độn rộng lớn, quả nhiên không thiếu cái lạ, thế mà có thể dựng dục ra một con Thổ cẩu như thế này, quả thực thần kỳ."

"Đại Hắc cẩu, ngươi dường như còn rất chảnh chứ."

Một lão giả khác mặc áo đen mở miệng nói với giọng nói khàn khàn: "Dị thú mà Giới Minh ta bắt lấy từ trước tới nay có rất ít lần thất thủ, lần trước ngươi làm hại chúng ta tổn thất mất ba tên thành viên cao cấp, hy vọng giá trị của ngươi có thể đền bù vào phần tổn thất này!"

"Thật sự là đáng ghét, tranh thủ thời gian giết các ngươi, ta còn phải đi ngủ."

Đại Hắc chán ghét lắc lắc chân chó, giống như thể đang đuổi ruồi, sau đó giơ chân chó lên, dẫn động thương khung, khiến cho trên không trung hiện ra một cái chân chó to lớn che khuất bầu trời, giống như thiên thạch rơi vào mặt đất.

Đối mặt với cái chân lớn này, tráng hán kia nở ra nụ cười lạnh, sau đó thì cất bước mà ra, trên người áo choàng theo gió mà bay phất phới, trên người khí tức không hiện, nhìn thẳng vào cái chân chó lớn hơn vô số lần so với hắn, chỉ đưa tay nắm tay, đột nhiên vung ra một quyền!

"Ầm!"

Quyền kình cường đại giống như núi lửa bộc phát, dâng lên mà ra phóng lên tận trời, trong nháy mắt bao phủ chân chó lại, sau đó, uy thế không hề suy giảm, hình thành nộ long, gầm thét lao về phía trước, đủ để hủy diệt mọi thứ trước mặt!

"Muốn chết!"

Đại Hắc bỗng nhiên giẫm mạnh xuống đất, một cái bồn chó màu vàng kim theo đó mà bay ra, dài ra theo gió hoá thành một tấm chắn, và trong khi quay, một vòng xoáy sâu được hình thành, hấp thụ tất cả các quyền phong vào.

Nó tự nhiên không sợ đồn công kích này, nhưng là ở bên trong Cẩu sơn, Cẩu yêu khắp nơi trên đất, nếu để cho nắm đấm này tàn phá thì toàn bộ Cẩu sơn đều sẽ đổ sụp, tất cả Cẩu yêu đều phải chết.

Một cái chớp mắt tiếp theo, trong mắt Đại Hắc loé lên một tia tàn nhẫn, bốn chân một bước, thân hình đã lao tới trước mặt tráng hán, lại là một cái chân chó đánh ra mà tới!

"Ha ha ha, Thiết Tác Phong Thiên!"

Tráng hán cười ha ha, không lùi mà tiến tới, giơ nắm đấm lên, oanh kích về phía chân chó của Đại Hắc mà đi!

Đồng thời từ đằng sau hắn, từng cái xiềng xích như là tám cái xúc tu của Bạch Tuộc, nhanh chóng mà ra, giương nanh múa vuốt lao về phía Đại Hắc.

"Ầm!"

"Xoạt xoạt!"

Lập tức, cả người hắn như là đạn pháo bay ngược ra ngoài, không chỉ là xương tay mà ngay cả nửa người đều lập tức bị đánh tan, huyết nhục bắn tung toé.

Tuy nhiên chẳng mấy chốc thì thương thế của hắn đã khôi phục lại như lúc ban đầu, bên trong đôi mắt mang theo ý cười nhìn vào Đại Hắc.

Trọn vẹn bốn cái xiềng xích, quán xuyên thân thể Đại Hắc, từng giọt máu tươi theo dây sắt chảy xuôi.

Sắc mặt Đại Hắc bình tĩnh, chân chó tuỳ ý vung lên, những xích sắt kia lập tức đứt gãy hết.

Tuy nhiên ... thương thế trên người đó cũng không chưa khôi phục được, dữ tợn mà kinh khủng.

Lông mày Đại Hắc không thể không nhíu một cái, ý thức được có gì đó không đúng.

Từ vừa mới bắt đầu, lấy lực lượng của nó, công kích không phải chỉ có yếu như vậy mới đúng, không phải là đối thủ quá cường đại, mà là chính mình ... yếu đi!

Đồng thời, những thương thế trên người này đối với cảnh giới Thiên Đạo mà nói, tuỳ ý là có thể khôi phục lại, tuy nhiên, thế mà lại chưa thể khôi phục như cũ, đây càng có thể nói rõ là có vấn đề.

"Hàng Thần thuật, phong linh!"

Một giọng nói quỷ dị không biết tới từ nơi nào, uy nghiêm mà quỷ dị.

Trên không trung, không biết từ lúc nào, thế mà ngưng tụ ra một cái mặt quỷ màu xám rất lớn, đang hướng về phía đỉnh đầu của Đại Hắc.

Mà ở quanh thân Đại Hắc, thế mà cũng được bao bọc trong một lớp luồng không khí màu xám, ở trong có một cái dây dài màu xám nối với khuôn mặt quỷ kia.

Trông giống như ống hút, hấp thụ lấy lực lượng của Đại Hắc, khiến nó bị hạn chế rất nhiều.

"Đại Hắc cẩu, hôm nay ngươi chính là cá nằm trong chậu, còn không ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói?"

Lão giả áo bào đen nở ra nụ cười lạnh lùng, mặt mũi đầy vẻ ngạo nghễ, nắm chắc thắng lợi trong tay, thân hình tới gần nhanh như điện.

Bấm ngón tay thành trảo giống như đi bắt một con chó hoang bình thường, nhắm thẳng về cổ của Đại Hắc!

Đại Hắc nhe răng, trong ánh mắt bao hàm lấy sát ý, "Ta ghét nhất có người trang bức ở trước mặt ta, ngươi phải chết!"

Lão giả áo bào đen cười mỉa mai, "Ồ? Chẳng lẽ còn muốn phản kháng? Thử một chút xem?"

Giọng nói của hắn vừa mới rơi xuống, thân thể Đại Hắc hơi ngồi xổm một chút, một cái chớp mắt tiếp theo đã biến mất ở trước mặt hắn.

"Điều này sao có thể? !"

Trong lòng lão giả áo bào đen phát lạnh, cảm thấy khó có thể tin, vừa mới chuẩn bị nhanh chóng né tránh, thế nhưng lại là một trận trời đất quay cuồng, đầu của hắn vậy mà đã tách khỏi thân thể!

Đại Hắc đứng ở sau lưng của hắn, trong mắt chó không có một chút tình cảm nào, hai chân trước liều mạng vung vẩy, "Cho ngươi trang bức này, cho ngươi trang bức này, này thì thích trang bức này!"

"Bá bá bá!"

Hoa mắt.

Thân ảnh lão giả áo bào đen kia đã biến mất, biến thành bột phấn dưới chân chó của Đại Hắc, mà Đại Hắc vẫn như cũ không ngừng lại, chân chó bay múa, mỗi một kích đều ẩn chứa thiên đạo pháp tắc khiến cho không gian trước mặt theo đó mà vặn vẹo, bao vây lấy bột phấn đầy trời kia tiến hành luyện hoá.

"Khoá ... cho ta!"

Sắc mặt tráng hán ngưng trọng lại, không dám chậm trễ, bấm pháp quyết một cái, mấy cái xích sắt giống như mãng xà đột nhiên xuất hiện buộc Đại Hắc lại cực kỳ chặt chẽ.

Pháp lực toàn thân Đại Hắc dâng trào, thân thể chấn động, nhanh chóng chấn vỡ xích sắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!