Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 719: CHƯƠNG 719: ĐÂY CHÍNH LÀ CỨ ĐIỂM CỦA GIỚI MINH NHƯ LỜI NGƯƠI NÓI?

Lão giả áo bào đen và tráng hán đưa mắt nhìn thật sâu vào Lý Niệm Phàm, không muốn chậm trễ nữa, tuỳ ý nói: "Hôm nay còn có việc gấp, Thánh Quân, tha thứ chúng ta không phụng bồi! Cáo từ."

Dứt lời chuẩn bị rời đi.

Lý Niệm Phàm tự nhiên không thể trơ mắt nhìn Đại Hắc bị người mang đi, đôi mắt hơi trầm xuống, chặn lại nói: "Hai vị đạo hữu xin dừng bước."

Hai người dừng bước, tuy nhiên sắc mặt có hơi không kiên nhẫn.

Bọn họ không dám đối phó Công Đức Thánh Quân, không có nghĩa là sẽ sợ hắn.

Tráng hán lạnh lùng hỏi: "Thánh Quân còn có gì chỉ giáo?"

"Hai vị đạo hữu, ta chuẩn bị cho các ngươi xem một cái bảo bối! Còn xin trợn mắt to nhìn cho kỹ."

Lý Niệm Phàm nói một cách thần bí, vừa dứt lời, hắn chậm rãi đưa tay lên, lập tức, toàn bộ thiên địa giống như nghe được hiệu lệnh, ánh sáng vàng vô tận từ bốn phương tám hướng tập trung tới, không chỉ nhuộm bầu trời ngay cả đại địa cũng được nhuộm thành màu vàng kim.

Lấy Lý Niệm Phàm làm trung tâm, nó giống như một vòng xoáy không đáy, gọi tất cả công đức về, quan trọng nhất là, những công đức này ở dưới sự thao túng của Lý Niệm Phàm, phần lớn đều tập trung tới bên cạnh hai người lão giả áo bào đen.

Ánh sáng vàng sáng chói chiến sáng toàn bộ Cẩu sơn thành màu vàng kim, công đức vô tận, không một chút hồi hộp nào khiến cho lão giả áo bào đen và tráng hán kia cảm thấy hoảng hốt.

Thật ... thật nhiều, thật nhiều công đức a!

Thật sáng, thật chói mắt.

Gần như muốn sáng tới mù con mắt.

"Chính là vào lúc này!"

Lý Niệm Phàm trong lòng quyết tâm, tâm niệm vừa động, Song Phi thạch lập tức phát ra một luồng ánh sáng nhạt, một lớp băng sương mãnh liệt ầm vang bộc phát ra, ở sưới sự yểm hộ của ánh sáng vàng, nhanh chóng lao về phía hai người kia!

Lão giả áo bào đen và tráng hán vốn đang đắm mình bên trong lượng lớn công đức, đột nhiên cảm nhận được một cỗ hàn ý ngập trời, cỗ nguy cơ này khiến cho da đầu của bọn hắn giống như sắp muốn nổ tung, đây là nguy cơ sinh tử!

Tế bào khắp toàn thân bọn họ đều đang run rẩy, đồng loạt phát ra tín hiệu chạy trốn.

Chỉ có điều, lúc này mới phát hiện bọn họ thế mà không thể động đậy! Một cỗ khí tức khủng bố không cách nào hình dung đã trấn áp bọn họ, tất cả thời không đều bị đông kết!

Cái này ... đây là lực lượng đại đạo?

Làm sao có thể? !

Vì sao lại xuất hiện loại lực lượng này? Chẳng lẽ đại năng cảnh giới Đại Đạo? Tuyệt không có khả năng!

Bọn họ muốn hét lớn lên lại phát hiện ngay cả há hồm ra để hét cũng không làm được, vào lúc này, bọn họ cảm nhận được cái gì gọi là đáng thương nhỏ yếu lại bất lực, tử vong tuyệt vọng gần như muốn ép bọn họ tới phát điên.

Cũng may loại cảm giác này cũng không duy trì quá lâu, một cái chớp mắt sau đó đã biến thành hai bức tượng băng.

Ở trước khi chết, ý niệm duy nhất của bọn họ chính là --- tại sao Công Đức Thánh Quân lại có thể phát động được công kích đáng sợ như vậy? Quá mạnh mẽ!

Hắn rõ ràng mạnh mẽ như vậy, tại sao còn phải giả bộ thân thiện đáng yêu, đùa chúng ta sao?

"Xong!"

Lý Niệm Phàm thở phào một hơi nhẹ nhõm, cười.

Một chiêu này xem như là chiêu thức đặc thù do hắn dựa vào bản thân mình mà sáng tạo ra được, cũng chính là ở sau khi có được Song Phi thạch dốc hết tâm huyết mà nghĩ ra được.

Đầu tiên là dùng Công Đức Kim Quang làm cho đối phương chói mù mắt, đồng thời tạo ra chấn kinh, đạt tới hiệu quả đâm mù và choáng váng, sau đó lại dùng Song Phi thạch đánh bất ngờ tới, làm cho đối phủ một kích trí mạng.

Lần này còn là lần đầu tiên thử nghiệm, xem ra hiệu quả rất không tệ.

Hắn vội vàng nhìn về phía Đại Hắc, dùng tay giật dây xích Đại Hắc ra, ân cần nói: "Đại Hắc, ngươi không sao chứ."

Về phần tiểu hồ ly thì vội vàng lao ra từ trong ngực Lý Niệm Phàm, không kịp tránh những xích sắt kia, cảm thấy nguyên thần đang run rẩy, thực sự không dám tới gần.

Nó không thể làm được giống như Lý Niệm Phàm, mở dây xích xem như dây xích bình thường như vậy.

Tự mình nhảy tới trên hai bức tượng băng, diễu võ giương oai dùng móng vuốt nhỏ vỗ vào trên mặt của tượng băng.

"Ô ô ô." Đại Hắc dùng đầu chó cọ cọ vào Lý Niệm Phàm, phát ra tiếng kêu nghẹn ngào, thân thiện mở miệng nói: "Cảm ơn chủ nhân đã cứu ta."

"Ngươi a, tu vi thấp như vậy làm sao được a, nếu không phải gặp được ta, ngươi đoán chừng đã bị bọn trộm chó bắt đi làm thịt chó rồi."

Lý Niệm Phàm lắc đầu, sau đó nói: "May mà ta có thể dựa vào tiểu Đát Kỷ và Hoả Phượng, sau này thế nhưng phải tu luyện cho thật tốt có biết không?"

Đại Hắc len lén đưa mắt, đầu chó gật liên tục, "Hiểu, chủ nhân."

Lý Niệm Phàm nhìn vào Đại Hắc trụi lủi lông, chỉ cảm thấy một luồng không khí xấu xí đột nhiên phả vào mặt mình, nhịn không được nói: "Hai tên trộm chó này cũng kỳ lạ, bắt ngươi xem như xong, thế mà còn cạo sạch lông của ngươi, không nói đạo nghĩa a."

Cùng vào thời gian này.

Nơi khoảng cách Vạn Yêu thành chỉ có trong khoảng vạn dặm, trong một khu rừng.

Đát Kỷ và Hoả Phượng đi theo đằng sau không ít yêu tính, chậm rãi đi ra từ trong một sơn động.

Man Ngưu tinh và hai tên Yêu Hoàng còn lại tự nhiên là đi theo, đi theo đằng sau đám yêu tinh, có bản thân bị trọng thương chảy máu không ngừng, có thân thể đều không trọn vẹn, còn có ánh mắt rã rời, đều là đám yêu quái gần đây bị Giới Minh bắt đi.

Đát Kỷ hoài nghi nhìn vào Man Ngưu tinh, "Đây chính là cứ điểm của Giới Minh như lời ngươi nói?"

Man Ngưu tinh gãi gãi sừng trâu, không xác định nói: "Ách ... cái này ... hình như là đúng."

Đôi mắt trâu của nó chớp chớp vài cái, cũng cảm thấy không thể nào tưởng tượng nổi.

Mọi người đều biết, Giới Minh rất đáng sợ, nơi này làm cứ điểm của Giới Minh, dùng long đàm hổ huyệt để hình dung tuyệt không quá đáng, ban đầu bọn họ đều làm xong chuẩn bị đánh cược liều chết một lần.

Đát Kỷ và Hoả Phượng tự nhiên cũng biết nặng nhẹ, khi đến đều thận trọng, thậm chí liên tục xác nhận tình hình của đối phương, sau đó ... bất tri bất giác tiêu diệt sạch sẽ cái cứ điểm này...

Tuy nói gặp phải ngăn cản không nhỏ, nhưng tổng cộng cũng chỉ có bốn tên đại năng cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên có thực lực tương đương với đám người Man Ngưu tinh mà thôi, Đát Kỷ và Hoả Phượng ở trong thời gian ngắn là đã giải quyết bọn hắn một cách dễ dàng.

Chỉ như vậy?

Không phải nói còn có đại năng cảnh giới Thiên Đạo toạ trấn sao?

Chẳng lẽ đó là cứ điểm giả?

Không đúng, đúng là giải cứu tất cả yêu tinh ra a, hơn nữa còn phát hiện bí mật không nhỏ của Giới Minh.

Man Ngưu tinh cũng không quan tâm tới những chuyện khác, vui lòng phục tùng nói: "Đát Kỷ tiên tử, Hoả Phượng tiên tử, lão Ngưu ta nói lời giữ lời, các ngươi đã cứu được đệ đệ của ta, sau này ta nghe theo các ngươi! Tiểu hồ ly Yêu Hoàng kia ta nhận!"

Hà Mã tinh và Hắc Báo tinh đưa mắt nhìn nhau, cũng nói: "Chúng ta cũng giống vậy."

"Được rồi, tiếp theo các ngươi không cần phản kháng." Đát Kỷ khẽ gật đầu, lấy Chiêu Yêu Hồ Lô màu vàng kim ra, thu nạp một tia nguyên thần của ba yêu vào.

Pháp bảo bình thường tự nhiên không cách nào sinh ra chế ước đối với tồn tại Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, nhưng hồ lô màu vàng kim này thì lại khác, chính là Hỗn Độn Linh bảo, tự nhiên không thể để cho ba yêu tinh này có tâm tư đùa giỡn.

Mắt của ba vị Yêu Hoàng đều bốc lên ánh sáng xanh, đều không ngừng cảm khái sự giàu có của Đát Kỷ, từ giao thủ trước đó đều cảm nhận được manh mối, đây rõ ràng là dùng pháp bảo khiến sức chiến đấu được đề cao lên không biết bao nhiêu lần.

Quả nhiên uy lực khắc kim đặt ở bất kỳ đâu cũng có thể áp dụng, nhóm người mình thua chẳng oan.

Không nói bọn họ chỉ là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, chính là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, có thể có được Hỗn Độn Linh bảo thì xem như cuộc sống sẽ rất tốt.

Lại vào lúc này, trong lòng bọn họ đều có cảm giác, đột nhiên ngẩng đầu.

Đã thấy, từng lớp từng lớp ánh sáng vàng không có dấu hiệu báo trước nào hiển hiện ở trên bầu trời, giống như thuỷ triều, chảy xuôi về một cái phương hướng mà đi ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!