"Đây là... Công đức?"
"Lượng lớn công đức a!"
Chúng yêu ngửa đầu, tất cả đều ngơ ngác nhìn vào trời xanh, trong lúc nhất thời có chút thất thần, càng là có tiếng nuốt nước miếng ừng ực ừng ực truyền tới.
"Là chủ nhân!"
Sắc mặt của Đát Kỷ và Hỏa Phượng đột nhiên thay đổi hoàn toàn, gần như không nghĩ ngợi chút nào, thân hình lóe lên, bằng vào tốc độ nhanh nhất tiến về nơi công đức hội tụ.
Các nàng lòng nóng như lửa đốt, không biết tại sao chủ nhân phải tạo ra ánh sáng công đức lớn tới như vậy.
Khoảng cách vạn dặm, tuy nhiên đảo mắt cái là tới, chẳng mấy chốc đã xuất hiện ở trước mặt Thẩm Tường.
Đát Kỷ hỏi vô cùng cân cần: "Công tử, ngươi không có việc gì chứ?"
"Không có việc gì, có thể có việc gì?"
Lý Niệm Phàm mỉm cười khoát khoát tay áo, cảm nhận được sự lo lắng của Đát Kỷ và Hỏa Phượng, trong lòng cảm thấy ấm áp, mở miệng nói: "Có điều chỉ gặp hai kẻ trộm chó mà thôi, chúng đang tiến hành bắt Đại Hắc, cũng may ta chạy tới kịp thời, cũng may là có Song Phi thạch chế trụ bọn hắn."
Kẻ trộm chó?
Kẻ trộm chó?
Đát Kỷ và Hỏa Phượng nhìn vào Đại Hắc đã trọc một chút, đồng thời trong lòng kinh hoàng, kẻ trộm chó cần phải có cảnh giới gì mới có thể trộm được Đại Hắc a!
Lại nhìn vào hai bức tượng băng kia một chút, cảm nhận được lực lượng lan tràn ra, bên trong đôi mắt lộ ra một chút phức tạp.
Không ngoài sở liệu, hai tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo, cứ như vậy biến thành tượng băng có tính thưởng thức, rất sống động ...
Song Phi thạch vào tay của chủ nhân, công kích phát ra quả nhiên không thể dùng lẽ thường tới để cân nhắc, Đát Kỷ và Hỏa Phượng hoài nghi, các nàng cho rằng chỉ cất giữ một loại pháp thuật yếu nhất vào bên trong, do chủ nhân phóng xuất ra cũng có thể diệt được đại năng cảnh giới Thiên Đạo.
Các nàng là có tâm lý năng lực chịu đựng, nhưng đám yêu tinh chạy theo sau lưng các nàng tới, khi nhìn thấy hai bức tượng băng tỏa sáng này thì không hẹn mà cùng hít vào một ngụm khí lạnh, mắt trợn tròn, còn tưởng rằng chính mình xuất hiện ảo giác, bắt đầu nghi ngờ vào cuộc sống.
Nếu như mình không cảm nhận sai, hai cái kia là ... đại năng cảnh giới Thiên Đạo?
Lạnh?
"Cái này, cái này, cái này. . ."
Trong lỗ mũi của Hà Mã tinh đang phun hơi nóng điên cuồng, thậm chí bởi vì rung động quá mức, lộ ra một tia hỏa diễm nhỏ, chỉ vào hai bức tượng băng kia, bờ môi run rẩy, một bộ vẻ mặt như gặp quỷ, "Là..."
Đát Kỷ ở bên cạnh, sắc mặt tỉnh bơ vung tay lên.
"Tạch tạch tạch!"
Hiện trường lập tức có thêm một tác phẩm điêu khắc bằng băng về Hà Mã tiên sinh với cái miệng đang há to.
"Công tử, bọn họ chính là một đám yêu quái mà chúng ta vừa mới thu phục được, kiêu căng khó thuần có chút còn chưa hiểu chuyện."
Đát Kỷ dịu dàng mở miệng, trong mắt lại lộ ra một chút lạnh lùng, nghiêm túc nói: "Không bảo các ngươi nói chuyện thì cũng không cần mở miệng tùy tiện, có biết hay không?!"
Vừa rồi nàng ta cũng kinh động tới toát mồ hôi lạnh cả người, chính mình chủ quan, nguy hiểm thật, cái tên trẻ trâu kia thiếu chút nữa xem như làm hỏng tâm tình của chủ nhân!
Đám yêu quái kia lập tức như ve sầu ở vào mùa đông, quan trọng chính là còn không biết chính mình sai ở chỗ nào, từng tên ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Lý Niệm Phàm kinh ngạc nhìn vào Đát Kỷ, lúc ở trước mặt hắn, Đát Kỷ dịu dàng động lòng người, hiền lành đáng yêu như nước, mọi chuyện đều như vậy, tuyệt đối không nghĩ tới còn có một mặt nữ vương như vậy, tỏa sáng ở trước mặt hắn.
"Được rồi, cũng không phải chuyện lớn gì, đều là bằng hữu, không nên quá khắc nghiệt." Lý Niệm Phàm làm cái giảng hòa giúp nàng, sau đó nói: "Mọi chuyện đều có kinh nhưng không nguy hiểm, chỉ là hai kẻ trộm chó mà thôi, Đại Hắc khả năng nhận lấy kinh hãi, cần nghỉ ngơi thật tốt một chút, có chuyện gì thì để ngày mai rồi nói sau."
Chỉ là kẻ trộm chó?
Chúng yêu lại là không chịu được toàn thân rùng mình một cái, động cũng không dám động.
Bọn chúng lại ngu xuẩn hơn nữa cũng có thể ý thức được nam nhân trước mắt này không tầm thường, hơn nữa ... vô cùng kinh khủng!
Đồng thời, bọn chúng không thể không nghĩ tới cứ điểm kia của Giới Minh, chẳng trách lúc đám người mình đi qua, lực lượng bảo vệ rất yếu, hóa ra chiến lực chủ yếu bị thất bại ở nơi này.
Nghĩ tới đây, không thể không hoảng sợ một trận, may mắn không thôi.
Nếu không phải có nam nhân này, vậy đám người mình quả thực chính là không biết sống chết a, đi cứ điểm của Giới Minh không thể nghi ngờ chính là lấy trứng chọi vào đá, chết tới mức không thể chết thêm.
Cùng vào thời gian này.
Bên trong một mật thất ở Vạn Yêu thành.
Lão giả mặt xanh mỉm cười, chậm rãi rút con dao găm cắm ở trước ngực ra, sau đó giơ tay gạt một cái, vết thương lập tức tự động khép lại, tuy rằng vẫn như cũ mang cho hắn tác dụng phụ không nhẹ, nhưng là hắn cũng không thèm để ý.
So với thu hoạch, mọi thứ đều đáng giá.
Hắn đi ra mật thất, không chậm trễ, thân hình lóe lên, đã xuất hiện ở trên bầu trời của một ngọn núi cao, bình tĩnh chờ đợi thủ hạ chiến thắng trở về đưa con chó lớn không tầm thường kia tới.
Đúng vào lúc này, thần sắc hắn hơi động một chút, hướng về một nơi nào đó trong rừng cây nói: "Đã tới, trốn tránh là chuẩn bị xem trò cười của ta sao?"
Tả sứ từ sâu trong một khu rừng đi ra, dáng người xinh đẹp ở dưới ánh trăng lộ ra vẻ rất yêu mị, mở miệng nói: "Nhìn dáng vẻ của ngươi, lần hành động này dường như cũng không dễ dàng a."
"Quả thực không dễ dàng."
Lão giả mặt xanh gật đầu, sau đó mang theo vẻ kiêu ngạo nói: "Có điều ... ta với ngươi thế nhưng là khác nhau, từ trước tới nay đều lấy thận trọng làm chủ, con Thổ cẩu kia quả thực rất bất phàm, may mà ta tự mình xuất thủ, bằng không ... lần này chỉ sợ lại là thất bại tan tác mà quay trở về!"
Tả sứ hơi có chút ngạc nhiên, "Xem ra thật không tầm thường như vậy?"
"Ha ha ha, lần này có thể tính được là một lần thu hoạch lớn."
Lão giả mặt xanh vuốt vuốt chòm râu của mình, mở miệng yếu ớt, "Con chó này rất đặc thù, chỉ sợ đủ để so sánh với kỳ thú được dụng dực trong Hỗn Độn! Ta có một loại dự cảm, chỉ sợ trên người con chó này ẩn giấu đi bí mật lớn nào đó mà chúng ta khó có thể tưởng tượng!"
"Ngươi cứ rửa mắt mà đợi đi!"
Ánh mắt Tả sứ lóe lên, không mở miệng.
Nàng ta và lão giả mặt xanh tuy rằng đều là người của Giới Minh, nhưng ít nhiều gì thì cũng sẽ có tâm tư so sánh ganh đua nhau, nghĩ tới mọi việc của mình không thuận lợi, thất bại chính là thất bại, nhìn vào thành quả mà lão giả mặt xanh lấy được, không thể không có chút tâm tắc.
Dưới ánh trăng, một thiếu nữ trẻ tuổi với vóc người nóng bỏng trên mặt đeo mặt nạ và một tên lão giả lưng còng mặt xanh một mắt xấu xí đứng chung cùng một chỗ, cũng không tiếp tục nói chuyện mà chỉ yên tĩnh chờ đợi.
Chỉ có uy nghiêm, gió thổi nhẹ nhàng.
Theo thời gian trôi qua, vẫn như cũ chỉ có gió đang thổi.
Trên đầu lão giả mặt xanh giống như có một đám quạ đen, cạc cạc cạc bay qua...
Tả sứ mặt không thay đổi mở miệng nói: "Hữu sứ, người của ngươi đi bao xa để bắt con Thổ cẩu kia?"
"Một đám không biết nặng nhẹ, vậy mà dừng lại giữa đường!"
Sắc mặt lão giả mặt xanh không được tốt, thầm mắng một tiếng, chỉ cảm thấy thủ hạ của mình chắc chắn là đang trên đường về rồi bị cái gì đó hấp dẫn, mới trì hoãn chuyến đi, đây là không có để ta vào mắt a!
Hắn trầm mặt, lạnh lùng nói: "Chờ ta thả cái tín hiêu, trong ba hơi, bọn họ chắc chắn sẽ tới!"
Dứt lời, hắn tùy ý đưa tay lên, chỉ lên bầu trời một chỉ.
Trong chốc lát, có một vệt sáng bắn lên trời, đồng thời ở trên bầu trời tràn lan ra, hình thành một cái hình mặt quỷ.
Sau đó, hắn lại cúi người, trên mặt mang theo nụ cười, thần thái tự tin như đã tính trước, nhẹ như mây gió lại cao thâm khó giò im lặng chờ đợi.
Một chỉ Xuyên Vân tiễn, thiên quân chạy tới gặp.
Một hơi, hai hơi, ba hơi...
Sau nửa nén hương.
Vẫn như cũ chỉ có tiếng gió tiếp tục thổi.
"Không có phản hồi."