Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 721: CHƯƠNG 721: CÔNG ĐỨC THÁNH QUÂN NGƯƠI ĐƯỢC LẮM!

Tả sứ nhìn vào lão giả mặt xanh kia, sắc mặt hắn đã âm trầm như nước, mở miệng nói: "Xem ra là có biến cố xảy ra."

"Không có khả năng!"

Lão giả mặt xanh vẫn không tin, hắn lạnh lùng nói: "Ta thế nhưng là tự mình động thủ, con chó kia cũng là bắt được ở dưới mắt ta, làm sao có thể còn có biến có gì?"

"Chẳng lẽ lúc bọn họ mang con chó đó trở về thì có chuyện gì xảy ra?"

Trên miệng hắn tuy rằng nói như vậy, nhưng là ở sâu trong nội tâm thì không thể không thừa nhận, có khả năng là có biến cố gì đó.

Hai nhiều lời nữa, hai người cùng nhau bay lên không, bay về phía Cẩu sơn mà đi.

Ở lúc đi qua nơi xảy ra biến cố, hai người tự nhiên cảm nhận được trong không trung còn lưu lại ba động của đại đạo, sắc mặt lập tức trầm xuống, ngừng lại.

"Nơi này có dấu vết đánh nhau!"

Lão giả mặt xanh mở miệng nói ra lời khàn khàn, sau đó bắt đầu bấm pháp quyết, một tầng khí lưu màu xanh bay lên, bắt đầu tụ tập lại ở nơi này.

"Ta từng trồng vu thuật vào trên người của bọn hắn, có thể cảm ứng được ý nghĩ mãnh liệt nhất của bọn họ ở chỗ này."

Lão giả mặt xanh mở miệng giải thích một câu, sau đó khuôn mặt nghiêm túc, khẽ đọc một chữ Ngưng!

Một cỗ khí tức kỳ lạ biến thành ba động truyền vào trong tai, hội tụ thành sáu chữ, "Công Đức Thánh Quân ... rất mạnh!"

Lông mày của lão giả mặt xanh và Tả sứ đều nhíu một cái.

Tả sứ kinh ngạc nói: "Lại là Công Đức Thánh Quân?"

"Làm sao mà bọn họ lại gặp phải Công Đức Thánh Quân? Hơn nữa chẳng lẽ còn ra tay đối với Công Đức Thánh Quân?"

Mặt mo của lão giả mặt xanh càng xanh hơn, oán hận nói: "Chuyện này cần phải ngu tới mức tình trạng như thế nào?"

Dừng một chút, trong mắt của hắn hiện lên đầy vẻ lạnh lùng, tức giận tới toàn thân run rẩy, "Ta biết mà Công Đức Thánh Quân này không thể giữ lại! Chỉ cần hắn còn tồn tại một ngày thì sẽ tồn tại biến số, khiến cho chúng ta làm việc bó tay bó chân, ta muốn đi chuẩn bị một chút, ta không chờ được nữa! Ta muốn để cho hắn lập tức biến mất trên đời này!"

Đợt tổn thất lần này của hắn thế nhưng còn lớn hơn so với Tả sứ, trọn vẹn hai tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo, chết một tên thì mất đi một tên a! Cứ như vậy không hiểu không có, thật sự là làm cho lòng người phải đau đớn.

"Ngươi nói không sai." Tả sứ gật đầu rất tán thành, nàng ta cũng bị Công Đức Thánh Quân làm tổn thất không nhẹ, nghĩ lại cũng cảm thấy bất đắc dĩ.

Năm lần bảy lượt thất bại trong gang tấc, Công Đức Thánh Quân này quản nhiên không đàng hoàng, cứ đi tới nơi nào là nơi đó gặp chuyện không may.

Nàng ta không thể không nhìn về phía lão giả mặt xanh, mở miệng nói: "Có điều ngươi muốn đối phó Công Đức Thánh Quân như thế nào đây? Ta cũng không có cách nào giúp ngươi."

Đối phó Công Đức Thánh Thể, nhân quả luyện lụy vào trong đó quá lớn, nàng ta không phải con điên, tự biết lúc này mình nhúng tay vào chắc chắn sẽ nhận trừng phạt.

"Ngươi? Ta cũng không có trông cậy vào việc ngươi xuất thủ."

Lão giả mặt xanh hoàn toàn ngưu bức hống hống như trước đây, mang trên mặt một cỗ vẻ mặt tự tin, lời thề son sắt nói: "Ngươi và ta từ sau khi gia nhập Giới Minh, phân biệt là Tử Hữu sứ giả, làm việc với nhau vô số năm qua, chẳng lẽ còn không biết thủ đoạn của ta? Hàng Thần thuật của ta thế nhưng là có thể không để ý tới khoảng cách, có thể nói là nguyền rủa trốn không thoát!"

Bên trong đôi mắt Tả sứ nhưng lại lộ ra vẻ đăm chiêu, "Ý của ngươi là ..."

Lão giả mặt xanh cười ha ha nói: "Nếu như hắn là Công Đức Thánh Quân của Thần Vực thì sẽ được Thần Vực che chở, vậy dĩ nhiên ở bên trong Thần Vực sẽ không cách nào đối phó hắn! Nhưng nếu như ta thi triển Hàng Thuần thuật ở xa bên ngoài Hỗn Độn, như vậy ... Thiên Phạt của Thần Vực tự nhiên không rơi vào trên đầu của ta!"

"Thực lực của vị Công Đức Thánh Quân này không khác gì con kiến hôi, ta chỉ cần hơi phí một chút sức lực là đủ để nguyền rủa giết hắn rồi!"

Tả sứ mở miệng nói: "Vậy đơn giản là không thể tốt hơn."

Không thể không thừa nhận, Vu thuật quả thực thần dị.

Nàng ta thuận miệng hỏi: "Bên cứ điểm kia như thế nào?"

"Tất cả đều bình thường, gần Vạn Yêu thành này khắp nơi đều là con mồi, vừa bắt vừa dùng cũng rất thuận tiện."

Lão giả mặt xanh mở miệng nở nụ cười nhàn nhạt nói: "Ta làm việc trước nay đều không có sơ hở nào, sẽ không dễ dàng để cho chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra."

Tả sứ nhịn không được lông mày nhíu lại, lắc đầu, "Loại lời này của ngươi nói ra làm cho người nghe thật sự cảm thấy bất an ..."

Nếu như ta không nhớ nhầm, vừa rồi ngươi cũng nói như vậy, sau đó thì lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bây giờ lại nghe loại lời này, lại là có một loại cảm giác hãi hùng khiếp vía.

Lão giả mặt xanh không thể không phát ra một tiếng hừ lạnh, "Hừ, không ngại nói cho ngươi biết trước, lần này không chỉ thí nghiệm có tiến triển, sinh ra không ít thành quả thí nghiệm thú vị, ta còn dò xét được nơi hạ lạc của Thao Thiết!"

Hắn vừa mới mất mặt ở trước mặt Tả sứ, chuẩn bị tạo dựng nên hình ảnh của mình một lần nữa.

"Thao Thiết? !" Tả sứ giật nảy cả mình.

"Không sai, chính là Thao Thiết!"

Lão giả mặt xanh lộ ra nụ cười đắc ý, "Thao Thiết là hung thú Hỗn Độn, có thể thôn phệ mọi thứ trên thế gian, năng lực thôn phệ mạnh mẽ này có thể nói là hoàn toàn phù hợp với thí nghiệm của chúng ta, một khi bắt được Thao Thiết, như vậy nhiệm vụ mà Minh chủ giao cho chúng ta tuyệt đối có thể tiến thêm một bước!"

Tả sứ khẽ gật đầu, ngưng trọng nói: "Thao Thiết cũng không dễ đối phó, nếu như tin tức này là thật thì như vậy phải chuẩn bị thật tốt một phen!"

Trong khi nói chuyện, hai người đã đi tới cứ điểm.

Sau đó ... nhìn vào đống bừa bộn trước mặt, nụ cười trên mặt lão giả mặt xanh dần dần biến mất, sắc mặt Tả sứ cũng có hơi cổ quái.

Nàng ta tuyệt đối không nghĩ tới, cái loại cảm giác bất an kia của chính mình thế mà thành sự thật, đây chính là làm việc không có sơ hở nào sao?

Nàng ta lập tức âm thầm khuyên bảo chính mình: "Đây thực sự không phải là thói quen tốt."

Lão giả mặt xanh choáng váng, thật lâu còn chưa tỉnh hồn lại, lật qua lật lại cũng chỉ có một suy nghĩ: "Nhà ta không còn?"

Hắn "Oa" một tiếng lập tức phun ra một ngụm máu, bên trong đôi mắt đều xuất hiện tơ máu, quát ầm lên: "Là ai làm? Tại sao có thể như vậy? Thật to gan!"

Đường đường là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, thế mà bị tức giận tới nỗi phun ra máu, có thể thấy được cảm xúc bị dao động lớn tới mức nào.

Hắn thậm chí đều không nhớ rõ, đây là lần thứ mấy mình nổi giận gần đây.

Giống như, sau khi biết tới Công Đức Thánh Quân thì những việc hắn làm đều không được thuận lợi.

Đầu tiên là kế hoạch đối với Vạn Yêu thành, hắn lao tâm khổ tứ sắp xếp cẩn thận thì đột nhiên phải gác lại, sau đó, hắn lại dốc hết tinh thần thậm chí chịu đựng bị phản phệ để bắt lấy Đại Hắc thì lại bị người cứu đi mà không hiểu ra sao cả, còn tổn thất đi mất bốn tên thủ hạ đắc lực, nhà còn bị phá tan!

Để hắn đột nhiên cảm thấy tâm trạng suy sụp.

Còn có thiên lý sao? Còn có vương pháp sao?!

Một đợt lại một đợt, cho dù là hắn cũng gánh không nổi a!

Tả sứ nhìn vào lão giả mặt xanh một chút, không thể không lộ ra một chút vẻ đồng tình.

Nàng ta lúc đầu cảm thấy mình đã đủ thảm rồi, trước đó không lâu còn bị lão giả mặt xanh này chế giễu, không nghĩ tới đảo mắt một cái lại tới lượt lão giả mặt xanh, hơn nữa còn gặp phải cảnh tượng thê thảm hơn so với chính mình nhiều, thảm tới nàng cũng không có ý tứ để giễu cợt lại...

Thiên đạo được luân hồi, thương thiên bỏ qua ai.

"Công Đức Thánh Quân, Công Đức Thánh Quân ngươi được lắm!"

Lão giả mặt xanh bởi vì tức giận, giọng nói cũng có chút run rẩy, khuôn mặt vặn vẹo, bên trong con mắt duy nhất lóe lên vẻ hung ác, sát khi bắn thẳng lên trời, khiến cho sắc trời trở nên âm trầm!

Hắn tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng hắn có một loại dự cảm, tất cả những chuyện này đều không thoát khỏi liên quan tới Công Đức Thánh Quân kia!

"Ta không chờ được! Ta bây giờ bắt đầu đi chuẩn bị, những chuyện khác tạm thời trước tiên cứ gác lại đã, Công Đức Thánh Quân phải chết."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!