"Khanh khanh khanh ~ "
Vào sáng sớm, đã có từng tiếng đàn du dương vang lên từ bên trong Vạn Yêu thành, dẫn tới mây trôi cuộn trên trời, linh khí vô tận giống như thuỷ triều hội tụ về, sau đó lại như mưa mà rơi xuống.
Tất cả yêu quái trong thành đều thận trọng xúm lại ở xung quanh cung điện, giống như bé ngoan nghe nhạc, đều an phận ở bên trong địa bàn của mình, nhắm mắt thưởng thức khúc đàn này.
Trên người của bọn nó, thi thoảng hiện lên một cỗ uy áp kèm theo nhịp thở ba động, đồng thời bản thân tự hình thành một cái vòng xoáy linh khí, thu nạp linh khí từ trên trời rơi xuống.
Nếu như không biết cấm kỵ của cao nhân, nếu như không phải sớm nhận được cảnh cáo từ Đát Kỷ và Hoả Phượng, bọn chúng vào lúc này chắc chắn sẽ khống chế không nổi huyết dịch sôi trào của chính mình mà rơi vào trạng thái sung sướng như điên, chắc chắn vạn thú sẽ cùng nhau rống lên, phi thiên độn địa dẫn tới thiên địa thay đổi lớn.
Đây là một làn sóng đột phá.
Toàn bộ Vạn Yêu thành, yêu lực của chúng yêu ở bên trong tiếng đàn này, thế mà trở nên vô cùng sinh động, mỗi lần tiếng đàn vang lên một cái, yêu lực cũng sẽ theo đó mà nhảy lên một chút, bình cảnh vốn kiên cố, lại vào lúc này lộ ra trông vô cùng buồn cười, giòn giống như một tờ giấy trắng.
Tỉnh lại sau giấc ngủ thì nhận được điều bất ngờ lớn trong ngày, quả thực để vạn yêu vui vẻ.
Tiếng đàn dần dần tán đi, bên trong đôi mắt của chúng yêu còn có thần sắc chưa thoả mãn, nhìn về phương hướng cung điện, bên trong đôi mắt càng đầy vẻ kính nể.
Cao nhân đây là đang chỉ điểm cho thư đồng và cầm đồng mới nhận lấy ngày hôm qua phải không? Chơi một bản nhạc theo ý muốn giống như đang phát cơ duyên, đi theo bên cạnh cao nhân sẽ là một chuyện hạnh phúc tới dường nào a.
Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm muốn sung sướng chết đi được!
Tuy nhiên bọn chúng cũng chỉ thầm nghĩ trong lòng, hâm mộ vô cùng, cũng không dám hiện ra vẻ mặt đố kỵ, người ta thế nhưng đã là người bên cạnh cao nhân, đó đã không phải chính mình có tư cách đi ghen tỵ.
Thậm chí, sau này chính là một cái đùi, đừng nói đố kỵ mà phải nghĩ biện pháp đi liếm.
Bên trong cung điện, Lý Niệm Phàm dừng tay, vuốt ve thân đàn, nhìn về phía Tần Mạn Vân, "Trước hết làm mẫu một lần cho ngươi, từ khúc này tên là 'Quảng Lăng Tán', nghe có thể tĩnh tâm dưỡng tính, hơn nữa còn rất đơn giản."
Đơn giản chỗ nào?
Tần Mạn Vân mím môi một cái, đôi mắt đẹp khẽ run lên, kiên định mở miệng nói: "Lý công tử yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng!"
Lúc nào có thể đạt tới loại tiêu chuẩn Cầm đạo này của cao nhân thì nàng ta chỉ đơn giản là ...
Nghĩ thôi cũng cảm thấy cả người nổi lên da gà, tâm can loạn chiến.
Lý Niệm Phàm mỉm cười, đối với Tần Mạn Vân thì hắn vẫn rất yên tâm, dù sao trước đó đã có cơ sở nhất định đối với việc chơi đàn, hơn nữa có sự đam mê phát ra từ nội tâm đối với đàn, có thể sẽ có tiến bộ rất nhanh, còn có thể đành đàn giải sầu cho mình.
Còn về phần Tư Đồ Thấm...
Lý Niệm Phàm nhìn sang, đại khái là có quan hệ đối với tay của nàng, tay của nàng bây giờ là hình thái chân hổ, thật sự không thích hợp để cầm bút, viết chữ một lời khó nói hết, không đành lòng nhìn thẳng.
Có đôi khi, nó chỉ là một nét vẽ rất đơn giản, thực hiện được lại phí mất một tờ giấy, khiến cho Lý Niệm Phàm cảm thấy vô cùng lo sợ, đã có chút hối hận khi nhận lấy nàng.
Cùng vào thời gian này.
Bên ngoài Vạn Yêu thành có hai lão giả lái tường vân nhanh chóng mà tới, từ trên không trung hạ xuống nơi cách thành trì không xa.
Bên cạnh bọn hắn, đều có hai con yêu tinh chưa hoá hình đi theo, một con bề ngoài thoạt nhìn có ngoại hình là gấu nhưng lông toàn thân lại có màu đỏ như lửa, hơn nữa ở cổ mọc ra vảy màu vàng kim, có chút kỳ lạ, một con còn lại thì có ngoại hình là sói, trên trán mọc ra một chiếc sừng, lập loè ánh điện.
Độc Giác Lang gục đầu xuống, mũi run run ngửi vài cái, đôi mắt đột nhiên sáng lên, mở miệng nói: "Thiếu tông chủ cách nơi này không xa, chắc là ở ngay bên trong Vạn Yêu thành!"
Ánh mắt hai lão giả đều sáng lên, sau đó, một người trong đó lại mang theo hoài nghi nói: "Thấm nhi không phải bị người của Giới Minh bắt đi rồi sao? Làm sao lại xuất hiện ở đây?"
Một người khác thì sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng nói: "Bất kể như thế nào, trước hết xác định Thấm nhi không có chuyện gì, có biến lại động thủ!"
Hai người hít sâu một hơi, tốc độ tăng lên, đều đi về phía Vạn Yêu thành.
Khi tới gần Vạn Yêu thành, nội tâm của bọn hắn càng kinh ngạc hơn, đồng thời càng trở nên thận trọng hơn.
Bọn họ có thể cảm nhận được, có lượng lớn yêu lực tập trung ở bên trong Vạn Yêu thành, cái này không chỉ đại biểu cho số lượng yêu quái đông đảo, hơn nữa cũng có rất nhiều cường giả của Yêu tộc, trong đó thậm chí có không ít đủ để cho bọn họ cảm thấy uy hiếp.
Làm cho bọn họ khiếp sợ nhất là, không biết có phải là ảo giác hay không, trên khoảng không của Vạn Yêu thành này thế mà mơ hồ có dấu vết đạo vận lưu chuyển, thật sự là vô cùng kỳ lạ!
"Chu lão đầu, Vạn Yêu thành này có biến a, trong thời gian ngắn như vậy làm sao lại xảy ra biến hoá lớn như thế này?"
"Đúng vậy a, lần trước thế nhưng là phái đệ tử cố ý tới điều tra, làm sao bậy giờ lại phát triển thành loại quy mô này mà không có một tiếng động một dấu hiệu nào? Yêu Hoàng này chỉ sợ không tầm thường!"
Ngự Thú tông tự nhiên có quan hệ chặt chẽ với yêu quái, quan hệ tới đặc thù, cả hai tự nhiên cũng không phải ở trong trạng thái đối địch, ngược lại muốn chung sống hoà bình với yêu quái, cũng tốt cho việc tông môn có thể tìm kiếm được yêu quái thích hợp, bởi vậy tới tìm hiểu tình huống của Vạn yêu thành đúng là bình thường.
Chỉ có điều, ... tình huống bây giờ hình như có sự thay đổi rất lớn.
Bọn họ bày tỏ ra thiện ý của mình, ở tới lúc đến gần cửa Vạn Yêu thành, Dã Trư tinh đang tuần tra chú ý tới hai người, lập tức mang theo một đội tiểu yêu đi tới.
Mặt lộ vẻ nghiêm nghị hỏi: "Không biết hai vị tới đây là có chuyện gì không?"
Lúc này, cao nhân đang ở ngay bên trong Vạn Yêu thành, không cần Yêu Hoàng đại nhân hạ lệnh, tất cả yêu tinh sẽ không chủ động đi sinh sự, đồng thời còn phải duy trì sự ổn định cho Vạn Yêu thành, tự phát tuần tra, tuyệt đối không thể quấy nhiễu tới cao nhân, đây đã là nhận thức chung!
Chu lão đầu chắp tay cười nói: "Đạo hữu, hai người bần đạo là trưởng lão của Ngự Thú tông, tới đây là muốn nghe ngóng một người."
Dã Trư tinh đã có chỗ suy đoán, ngoài miệng ồm ồm hỏi: "Người nào?"
"Là đệ tử của Ngự Thú tông ta, Tư Đồ Thấm!"
Chu lão đầu không dám khinh thường, vô cùng khách khí nói: "Nói ra thật xấu hổ, nàng ta bị người của Giới Minh bắt đi, bây giờ tung tích không rõ, chúng ta chính là đi theo khí tức mới truy tung tới đây."
"Hoá ra là nàng ta."
Dã Trư tinh lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế, sau đó thì cười nói: "Nàng ta đúng là ở Vạn Yêu thành chúng ta, là được Yêu Hoàng đại nhân chúng ta cứu."
"Thì ra là như vậy."
Hai lão giả hết sức vui mừng, mặt mo đều nở thành hoa cúc, vội vàng nói: "Thật sự rất cảm ơn Yêu Hoàng đại nhân của các ngươi, còn xin thông báo một tiếng, chúng ta muốn tiếp kiến một chút, ở trước mặt nói lời cảm ơn."
Tư Đồ Thấm không chỉ là công chúa của Ngự Thú tông bọn họ, thiên phú tu luyện càng là hiếm thấy từ trước tới nay, ngay cả yêu quái bản mệnh cũng là dị chủng cực kỳ hiếm ở bên trong Yêu tộc, Thiên Dực Bạch Hổ, tương lai chắc chắn chính là lão đại của Ngự Thú tông, tiền đồ vô lượng.
Mà Giới Minh thì là cái loại gì, mọi người đều biết, Tư Đồ Thấm bị bắt đi đối với Ngự Thú tông mà nói, không thể nghi ngờ là một tiếng sét giữa trời quang, bây giờ biết được được người cứu ra, tự nhiên là vui vẻ tới cực điểm.
"Tiếp kiến?" Dã Trư Tinh lắc đầu không do dự chút nào, "Chuyện này không được."
Cao nhân ở đây, há lại có thể tiếp kiến tuỳ tiện như vậy?
Không đợi người của Ngự Thú tông mở miệng, Dã Trư tinh lẩm bẩm nói: "Có điều ta có thể gọi Tư Đồ Thấm tiên tử đi ra giúp các ngươi."
Hai lão giả không kịp chờ đợi nói: "Vậy làm phiền đạo hữu."