Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 729: CHƯƠNG 729: GIA NHẬP VÀO NGỰ THÚ TÔNG CỦA CÁC NGƯƠI?

Không bao lâu, Dã Trư tinh đã mang theo Tư Đồ Thấm đi ra.

Tư Đồ Thấm nhìn thấy người thân của mình, hai mắt lập tức rưng rưng, nước mắt rơi xuống như diều đứt dây, kích động nói: "Chu gia gia, Từ gia gia."

"Thấm nhi."

Chu lão và Từ lão tuy rằng kích động, nhưng khi nhận thấy trạng thái của Tư Đồ Thấm lúc này, trong nháy mắt nước mắt tuôn đầy mặt, đau lòng tới không thể nào thở nổi, run giọng nói: "Ngươi, ngươi ..."

Tư Đồ Thấm nhìn vào đôi tay Hổ của chính mình một chút, thấp giọng nói: "A Bạch không còn ..."

Không cần nhiều lời, hai người đã có thể đoán ra tình huống như thế nào, tâm trạng thương xót.

Chu lão khàn khàn nói: "Đứa bé ngoan, ngươi chịu khổ rồi, đều do gia gia không thể bảo vệ tốt được ngươi."

Từ lão thì tính tình nóng nảy, tức giận tới mặt đỏ bừng bừng, tóc dựng ngược, tức giận quát lớn: "Đám súc sinh chó chết Giới Minh kia! Từ Tử Kiêu ta chắc chắn không chết không thôi đối với bọn hắn, thấy một tên thì làm thịt một tên! Thấm nhi, ngươi theo chúng ta trở về, chắc chắn sẽ có biện pháp có thể trị hết cho ngươi!"

Chu lão gật đầu nói: "Đúng vậy a, Thấm nhi, mọi chuyện đã qua rồi, trở về tông môn cùng chúng ta đi, sẽ có biện pháp."

Trong con ngươi của bọn họ đều lộ ra vẻ không đành lòng và thương tiếc, chính là biết rõ tình cảm giữa Tư Đồ Thấm và A Bạch, cho nên mới càng không biết phải nên an ủi như thế nào.

Tư Đồ Thấm lắc đầu, vỗ nhẹ đôi chân hổ của chính mình, khẽ nói: "Chu gia gia, Từ gia gia, ta đã thông suốt rồi."

"Thông suốt là tốt, thông suốt là tốt rồi."

Hai lão đầu vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe thấy Tư Đồ Thấm nói tiếp: "Ta không trở về với các ngươi, ta đã quyết định học tập thư pháp!"

"Thư ... Thư pháp?"

Hai người đều sững sờ, trong lúc nhất thời có chút mộng, Từ lão càng là trợn tròn mắt, nói thẳng: "Thấm nhi, thư pháp có gì tốt mà học? Ngươi đây không phải uổng phí hết thiên phú của mình sao? Về tông môn, ta cam đoan có thể tìm được một con linh thú bản mệnh hiếm thấy trên đời cho ngươi!"

"Ngươi nói láo!"

Dã Trư tinh ở một bên vốn chỉ đảm nhiệm làm quần chúng, lúc này nghe thấy lão nhân này thế mà dám can đảm chửi bới thư pháp của cao nhân, lập tức không nhịn nổi, quát lớn nói: "Chỉ là tiểu lão đầu, thế mà dám can đảm xem thường thư pháp, buồn cười buồn cười."

Tư Đồ Thấm có thể đi theo cao nhân học tập thư pháp, phóng tầm mắt toàn bộ Hỗn Độn, vậy chính là thiên tuyển chi tử (trời chọn con), cho dù là ai ngủ cũng sẽ mỉm cười mà tỉnh giấc, làm fan cuồng của Lý Niệm Phàm, Dã Trư tinh tự nhiên liều mình ủng hộ.

Từ lão đầu cũng có chút tức giận, giống như bị vũ nhục vậy, "Yêu hô, một con Trư yêu nho nhỏ thế mà nói năng ngông cuồng, thư pháp làm sao có thể so sánh với công pháp của Ngự Thú tông ta? Đây là không có kiến thức cỡ nào!"

Dã Trư tinh cao ngạo khinh thường, "Một tiểu lão đầu ngay cả thư pháp là cái gì cũng không biết, không xứng tranh luận với bổn trư!"

Nó nói điều này tự nhiên không phải tinh tướng không phải là giả, từng được chứng kiến thư pháp của Lý Niệm Phàm, cho nên lời nói ra này rất có lực lượng.

Từ lão đầu cảm thấy chính mình đang đàn gảy tai trâu, đám ngực giẫm chân hô to, "Đồ ngu dốt, thật là một con lợn ngu dốt a!"

Hắn còn muốn nói tiếp, lại đột nhiên bị Chu lão ở bên cạnh đột nhiên kéo một cái, quát khẽ nói: "Ngươi câm miệng cho ta!"

Chu lão lại nhìn về phía Tư Đồ Thấm, than nhẹ một tiếng nói: "Thấm nhi, ngươi thật chuẩn bị học tập thư pháp?"

Tư Đồ Thấm gật đầu, bái một bái thật sâu đối với hai lão, mở miệng nói: "Đa tạ sự mong chớ của hai gia gia, còn xin về tông môn trở về báo cái bình an với cha ta, sau này ta sẽ chỉ nghiên cứu thư pháp, còn xin chớ có phái người tới quấy rầy, cảm ơn."

"Thấm nhi, với chúng ta mà ngươi còn nói ra lời cảm ơn để làm gì, có phải là đang xem thường Chu gia gia của ngươi rồi hay không?"

Chu lão cảm thấy cái mũi của mình có hơi cay cay, năm đó lúc Thấm nhi còn chưa trưởng thành, luôn đi theo bên cạnh mình nũng nịu với mình mà không khách khí chút nào, mới đó thôi vậy mà đã trở nên trưởng thành hơn rất nhiều a.

Nếu như có thể, thật sự rất hy vọng nàng ta không trưởng thành một mực không buồn không lo như trước đây...

"Yên tâm đi, ngươi làm cái gì Chu gia gia đều sẽ ủng hộ ngươi, học thư pháp cho thật tốt vào, trở về ta sẽ nói với cha ngươi!"

"Ta phải đi trở về để luyện thư pháp đây, cáo từ."

Tư Đồ Thấm tự nhiên muốn tranh thủ thời gian tập luyện thư pháp, sau khi đáp cái bình an thì lập tức trở về.

Nhìn vào bóng lưng rời đi của nàng, bên trong đôi mắt của Chu lão và Từ lão đều tràn đầy sự thổn thức và sầu não, còn có cả không nỡ.

Từ lão không nhịn được khẽ nói: "Chu lão đầu, ngươi làm cái gì vậy? Tại sao lại đồng ý?"

Chu lão đưa mắt nhìn về phía Từ lão đầu, "Ngươi bình tĩnh lại đi! Thấm nhi vừa mới gặp đả kích rất lớn, có thể chịu đựng được đã rất không dễ dàng, thư pháp có thể tu tâm dưỡng tính, có thể đây là nguyên nhân mà nàng ta muốn học thư pháp đi, hiện tại không thể ép buộc nàng, có thể bình an là được rồi."

"Ai."

Từ lão thở dài, cuối cùng lại thầm mắng một tiếng nữa, "Đám Giới Minh súc sinh chó chết cặn bã kia, ta sẽ không bỏ qua cho bọn chúng!"

Đúng vào lúc này, Chu lão đầu lại đưa ánh mắt rơi vào trên người Dã Trư tinh, đôi mắt hơi sáng lên, mở miệng nói: "Đúng rồi, vị Trư đạo hữu này, ta thấy ngươi cốt cách kinh kỳ, chắc là kỳ tài ngút trời bên trong yêu, hay là gia nhập Ngư Thú tông ta đi cảm thấy thế nào?"

"Gia nhập vào Ngự Thú tông của các ngươi?"

Dã Trư tinh cười ra tiếng heo kêu, "Chỉ là Ngự Thú tông mà thôi, nhanh từ nơi nào tới thì trở về nơi đó đi đi thôi chứ trừ khi đầu óc ta không bình thường thì ta mới gia nhập vào Ngự Thú tông các ngươi."

"Chẳng lẽ ngươi không cảm thấy đầu óc của ngươi thật không bình thường sao?"

Từ lão đầu không nhịn được nữa, bạo phát, "Ngự Thú tông ta truyền thừa lâu dài, vô số đại năng, càng là có công pháp thích hợp cho yêu thú, ngoài ra còn cùng tu sĩ hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau trưởng thành, chẳng phải là có lợi hơn gấp trăm lần, nghìn lần so với việc ngươi thủ vệ ở Vạn Yêu thành này sao? Ngươi vậy mà cũng không chọn?"

"Ha ha, người không biết gì một mực rất tự cho mình là đúng tự cao tự đại."

Đôi mắt Dã Trư tinh trở nên thâm thuý, đột nhiên cho thấy chiều sâu, "Chớ nói ta chỉ là tiểu đội trưởng tiểu đội thủ vệ, xem như chỉ làm một con yêu nho nhỏ ở xung quanh đây thì cũng tốt hơn so với việc gia nhập Ngự Thú tông kia của ngươi!"

"Trư tướng quân nói đúng, Ngự Thú tông mời chúng ta chúng ta đều không đi!"

"Ở lại Vạn Yêu thành, ai ở đều biết."

"Thà làm một con lợn ở Vạn Yêu thành, còn hơn xưng vương ở Ngự Thú tông."

Đám tiểu yêu sau lưng Dã Trư tinh mạnh mẽ hùa theo, niềm tự hào biểu lộ rõ ra ở trên mặt.

Từ lão đầu đều giận tới nổi điên, thế giới quan nhận lấy xung kích, run rẩy chỉ vào đám yêu, "Đến cùng là ai không biết gì? Một đám ếch ngồi đáy giếng, quả thực không còn thuốc nào có thể cứu được, không thể nói lý!"

"Từ lão đầu, tỉnh táo lại!"

Chu lão lại kéo Từ lão đầu lại một lần nữa, dùng bí pháp truyền âm để nhắc nhở: "Được rồi, so đo tranh luận với một đám tiểu yêu có kiến thức nông cạn này thì có gì hay, nhớ kỹ, không nên tranh luận với những kẻ không biết gì."

"Hô ----"

Từ lão đầu hít thở thật sâu làm bình tĩnh nội tâm của mình, "Cũng đúng, ta và bọn chúng hoàn toàn không ở cùng một phương diện, tầm nhìn tự nhiên cũng khác nhau, tại sao ta phải cãi nhau với kẻ ngu ngốc?"

"Hừ hừ, bỏ lỡ cơ duyên lần này, sau này ngươi sẽ hối hận đi!"

Từ lão đầu hừ lạnh một tiếng, trước khi đi còn không quên nói ra một câu nói mang tính ưu việt: "Với cái hoàn cảnh này của ngươi, cả một đời cũng chỉ có thể làm một con Trư thủ vệ!"

"Ngươi thì biết cái gì! Nếu như thật sự có thể có tư cách làm thủ vệ cả một đời, ta nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh, ta kiêu ngạo!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!