Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 730: CHƯƠNG 730: CHO MẤY LẦN ĐỀU GIỐNG NHAU, TA KHÔNG ĐỒNG Ý!

Thế giới Vân Hoang.

So với sự huy hoàng của thế giới trước đây, thế giới Vân Hoang ngày nay đã trở nên quá thê thảm.

Đầu tiên là trải qua việc Đại Hắc cắt đất bồi thường, bản nguyên của thế giới này bị lấy đi một phần ba, linh khí mỏng manh, đại đạo không hoàn chỉnh, thậm chí ngay cả Thánh Nhân chính quả cũng đã mất đi hai, chứng đạo Hỗn Nguyên thì đã khó lại càng thêm khó.

Tiếp theo, một đám người lại không biết trời cao đất rộng, tự cho là gọi được Phụ thần là có thể oai phong bố nguy hiểm, xếp hàng chạy tới Hồng Hoang để hưng sư vấn tội.

Ai ngờ lại là tới đưa đồ ăn.

Tất cả những người đi đều không có một ai trở lại, ngay cả Phụ thần cũng lạnh.

Đắc tội đại lão, một đợn này lập tức xong, vốn là có đại năng cảnh giới Thiên Đạo làm hậu thuẫn, còn có mười lăm tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, tám tên Thánh Nhân, hiện nay, chỉ còn lại sáu tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, ba tên Thánh Nhân.

Có điều, bọn họ cũng không dám oán hận chút nào, báo thù thì ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới, trong khoảng thời gian này, toàn bộ thế giới đều yên lặng, chỉ mong rằng đại lão đừng tới tìm phiền phức là tốt rồi.

Cũng may là mọi chuyện không quá tệ, đại lão người ta cũng không phải là kẻ thích giết người, lâu như vậy rồi còn chưa có người tìm tới, để bọn họ thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.

Loại tình huống này, không chỉ không được mắng kẻ thù, còn phải khen đối phương đại nhân đại lượng.

Lúc này, sáu tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên và ba tên Thánh Nhân tập trung lại, đại biểu cho lực lượng đỉnh phong nhất của Vân Hoang bây giờ, ánh mắt phức tạp đánh giá tình huống một phương thế giới này.

Lão giả áo trắng mở miệng nói: "Còn may, ở dưới sự đồng tâm hiệp lực, một phương thế giới này cuối cùng là tạm thời ổn định."

Nam tử Hắc Bào bên cạnh mở miệng nói: "Chỉ là ... Thiên đạo như hôm nay không hoàn chỉnh, chúng ta ở lại chỗ này, trừ khi có hoàn cảnh đặc biệt ra thì chỉ sợ khó có thể tiến thêm bước nữa."

Một tiên tử mặc áo tím khác trong mắt loé lên một chút kinh ngạc, "Thiên Mục đạo hữu chuẩn bị tiến về Hỗn Độn du ngoạn sao?"

Lão giả áo bào đen trầm mặc một lát, "Ta muốn đi tới Thần Vực một chuyến."

"Thần Vực?"

Những người khác đều sững sờ, sau đó bên trong đôi mắt đều lộ ra một chút vẻ mặt nghĩ mà sợ.

Chỗ của Thần Vực bọn họ đều biết rõ hơn so với ai khác, chính là Hồng Hoang mà năm đó bọn họ không để vào mắt tiến hoá thành.

Về phần vì sao Hồng Hoang lại biến thành Thần Vực, bọn họ đều không biết, tuy nhiên vừa nghĩ tới Phụ thần nhà mình cũng đã chết, càng cảm thấy sự quỷ dị và kinh khủng của Hồng Hoang, bởi vậy sâu trong nội tâm đã liệt Thần Vực vào cấm địa!

Một khi đi tới Thần Vực mà để cho người ta biết bọn họ tới từ thế giới Vân Hoang, không chừng lập tức thân tử đạo tiêu, quan trọng nhất là, Thần Vực chắc chắn có sự tồn tại của đại khủng bố!

Tóm lại, rất quỷ dị là được rồi.

"Ta biết các ngươi đang lo lắng cái gì."

Thiên Mục đạo nhân mặt lộ vẻ lạnh nhạt, ngừng một chút nói: "Có điều, từ đó về sau, bên Hồng Hoang kia không có tu sĩ tới đây nữa, nói rõ đối phương chắc hẳn không có để chúng ta vào trong lòng, hơn nữa ở bên trong Thần Vực mới có được điều kiện tu luyện tốt hơn, tu sĩ chúng ta vốn chính là nghịch thiên cầu đạo, sao có thể bởi vì một chút e ngại trong lòng mà dừng lại không tiến?"

Trong mắt những người khác đều lộ ra vẻ tán thành, vừa mới chuẩn bị mở miệng lại đột ngột bị một giọng nói làm cắt ngang ---

"Ha ha, nói hay lắm! Có điều bây giờ các ngươi không cần đi Thần Vực cũng có thể có cơ duyên càng lớn hơn!"

Lời nói rơi xuống, một lão giả một mắt mặt xanh lưng còng đột nhiên xuất hiện ở trên khoảng không của mọi người.

Lão giả này xuất hiện đến cực kỳ quỷ dị, không có một chút dấu hiệu báo trước nào, ngay cả Thiên đạo dường như cũng không để ý tới sự tồn tại của hắn, tuy rằng đang cười, nhưng khí tức lan tràn ra từ trên người hắn lại để hô hấp của mọi người đều bị kiếm hãm, tê cả da đầu một lúc.

Cỗ khí tức này ... còn cường đại hơn so với Phụ thần!

Đại năng cảnh giới Thiên Đạo?!

Trong lòng lão giả áo trắng cuồng loạn, vô cùng cung kính nói: "Xin hỏi tiền bối là?"

Lão giả mặt xanh mở miệng nói: "Ta là Hữu sứ của Giới Minh, Phụ thần các ngươi vốn là làm việc dưới trướng của ta."

Giới Minh?

Dưới trướng?

Tâm trạng đám người lão giả áo trắng dần dần chìm vào đáy cốc, tin tức có liên quan tới Giới Minh bọn họ tự nhiên đã được nghe nói, không nghĩ tới Phụ thần vậy mà gia nhập Giới Minh, hiện nay bị Giới Minh tìm tới cửa, cũng không biết là hoạ hay là phúc.

Hắn thấp thỏm nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, thử dò xét nói: "Không biết tiền bối tới đây là có chuyện gì?"

"Ta a." Lão giả mặt xanh nở ra nụ cười quái dị, khoan thai nói: "Chẳng lẽ các ngươi không muốn báo thù sao? Không ngại nói cho các ngươi biết, ở ngay tại ba ngày trước, ta đã đánh con Đại Hắc Cẩu kia tới cho gần chết, nếu không phải vào thời khắc cuối cùng xảy ra biến số không thể phản kháng thì bây giờ đã bắt sống rồi!"

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thi nhau lộ ra vẻ mặt chấn kinh, sau đó ánh mắt biến hoá không ngừng, bọn họ đều không phải là kẻ ngu, tự nhiên có thể nhìn ra được ý tứ trong câu nói của lão giả mặt xanh.

Tiên tử áo tím thận trọng nói: "Tiền bối muốn chúng ta làm cái gì?"

"Chuyện ta muốn các ngươi làm rất đơn giản."

Lão giả mặt xanh mỉm cười, "Thế giới này đã không còn hoàn chỉnh nửa, giữ này cũng chỉ là lãng phí, sử dụng cũng không tốt, làm nơi thí nghiệm của Giới Minh, chỗ tốt tự nhiên không thể thiếu các ngươi!"

Sắc mặt của mọi người đều thay đổi lớn, mím môi một cái, trong lòng nổi lên tức giận.

Một khi nơi này thật biến thành nơi thí nghiệm, như vậy tất cả sinh linh trong thế giới này, không thể nghi ngờ rằng sẽ trở thành vật thí nghiệm, không cần biết là nhân loại cũng được, yêu quái cũng được, nơi này lập tức biến thành Luyện Ngục.

Mà vô số sinh linh này thế nhưng đều coi bọn họ làm thần thủ hộ, tin tưởng vào bọn họ, trong đó càng có đệ tử và đạo thống của bọn hắn!

Nếu như không phải kiêng kỵ sự cường đại của lão giả mặt xanh, chỉ dựa vào những lời này, bọn họ sớm đã không chết không thôi rồi!

Lão giả áo trắng miến cưỡng gạt ra nụ cười tươi, "Tiền bối nói đùa, Phụ thần của chúng ta nếu như là người của Giới Minh thì như vậy cũng không có đạo lý đối phó người một nhà đi."

Lão giả mặt xanh mặt không biểu tình, lạnh lùng nói: "Không sai, Phụ thần các ngươi đã gia nhập Giới Minh, như vậy thế giới này tự nhiên cũng nên do Giới Minh tới quản, không nói hắn đã chết, xem như còn sống, cũng không dám chất vấn quyết định này của ta! Ta cũng là xem ở trên thể diện của hắn cho nên mới không động vào các ngươi!"

"Không có khả năng!"

Thiên Mục đạo nhân lạnh lùng quát lên tiếng quát chói tai, trong giọng nói mang theo vẻ kiên định, "Muốn để cho thế giới Vân Hoang của ta biến thành nơi thí nghiệm của Giới Minh các ngươi, Thiên Mục ta là người đầu tiên không đồng ý!"

"Ta khâm phục dũng khí của ngươi, nhưng hiện tại ngươi dùng sai chỗ." Lão giả mặt xanh lưng còng vẻ uy nghiêm không đủ, thản nhiên nói: "Ta có thể cho ngươi thêm một cơ hội."

"Cho mấy lần đều giống nhau, ta không đồng ý!"

Thiên Mục đạo nhân trầm mặt, "Phụ thần bởi vì Giới Minh các ngươi mà bỏ mình, bây giờ các ngươi lại lấy oán trả ơn, hành động điên cuồng, khó trách ở trong Hỗn Độn người người kêu đánh, quả thực chính là bọn chuột nhắt diệt tuyệt nhân gian! Cho dù ta có chết cũng tuyệt đối không có khả năng thông đồng làm bậy với các ngươi!"

"Ha ha."

Lão giả mặt xanh cười lạnh một tiếng, chỉ khoát tay, lập tức thiên địa thay đổi lớn, toàn bộ trời xanh vào lúc này đều dừng lại, một cỗ pháp tắc to lớn từ đầu ngón tay của lão giả lưu chuyển mà ra, đã trấn áp được pháp tắc của phương thế giới này, trấn áp thẳng tới Thiên Mục đạo nhân!

"Ông!"

Thiên địa ầm vang, gợn sóng dập dờn.

Thiên đạo của thế giới Vân Hoang muốn ngăn cản, nhưng không thể kéo dài trong chốc lát cũng bị trấn áp, không gian xung quanh lập tức bị giam cầm!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!