Thao Thiết, một trong những con thú vô cùng nguy hiểm trong Hỗn Độn, có thể thôn phệ mọi thứ trên đời, lấy đại thiên thế giới trong Hỗn Độn làm thức ăn.
Tung hoành ở bên trong Hỗn Độn, xem như đại năng cảnh giới Thiên Đạo gặp phải cũng tránh không kịp.
Đát Kỷ và Hoả Phượng đương nhiên sẽ không tự đại tới mức chỉ dựa vào các nàng là có thể bắt giữ được Thao Thiết, tuy rằng ở lúc thành hôn, Lý Niệm Phàm làm ra Hỗn Độn Chí bảo cho các nàng, thực lực bây giờ cũng là đột nhiên tăng mạnh, nhưng nhiều lắm thì cũng chỉ ngang ngửa với đại năng cảnh giới Thiên Đạo bình thường, đối phó Thao Thiết thì chắc chắn không làm được gì.
Bởi vậy các nàng mới có thể nghĩ tới tìm đến Đại Hắc, mà Đại Hắc sớm đã liệt Giới Minh vào trong sổ đen của chính mình, đang buồn bực không biết nên báo thù như thế nào, bây giờ vừa nghe được kế hoạch của Giới Minh, lập tức bắt đầu nhe răng trợn mắt, không nói hai lời đã muốn đi lấy lại danh dự.
Ta, Đại Hắc, cho dù toàn thân trọc lông chó này cũng phải có thù tất báo!
Phóng tầm mắt bên trong cảnh giới Thiên Đạo, Đại Hắc đủ để tiêu diệt đại năng cảnh giới Thiên Đạo, có thể thấy thực lực cũng có thể xếp hạng, có nó dẫn đội đi tìm Thao Thiết tự nhiên là ổn hơn rất nhiều.
Mắt thấy mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng, Đát Kỷ và Hoả Phượng cùng nhau nói lời chào từ biệt với Lý Niệm Phàm.
Lý Niệm Phàm nhìn vào các nàng, nghi ngờ hỏi: "Các ngươi chuẩn bị ra ngoài? Ra ngoài làm cái gì?"
Hoả Phượng khẽ gật đầu, môi đỏ hơi nhếch lên, hoạt bát nói: "Giữ bí mật! Chúng ta chuẩn bị cho công tử một niềm vui bất ngờ."
"Yêu hô, còn mướn cho ta niềm vui bất ngờ?"
Lý Niệm Phàm có chút hăng hái nhìn vào các nàng, nói tiếp: "Được, vậy ta xem như rửa mắt mà đợi, tóm lại, đi chú ý an toàn, chuyện quá nguy hiểm thì đừng làm."
Thấy các nàng thận trọng hơn nữa còn thần bí như vậy, Lý Niệm Phàm nở ra nụ cười tươi, cũng không có hỏi nhiều lập tức đồng ý.
Đã nói là niềm vui bất ngờ, vậy thì mình cứ chờ là được rồi, nhìn vào tu vi của bọn họ bây giờ, niềm vui bất ngờ này chắc hẳn sẽ không kém, cho nên rất mong đợi.
Đương nhiên, quan trọng nhất chính là an toàn, hiện nay cuộc sống có thể dùng từ không buồn không lo để hình dung, chỉ cần người không sao thì cuộc sống như vậy vẫn là vô cùng hạnh phúc.
Lý Niệm Phàm đột nhiên nói: "Đúng rồi, đã các ngươi chuẩn bị đi, vậy ta ở lại Vạn Yêu thành một đoạn thời gian ngắn nữa thì cũng chuẩn bị trở về, tới lúc các ngươi trở về thì cứ về thẳng Tứ Hợp viện là được rồi."
Hoả Phượng và Đát Kỷ tự nhiên là không có ý kiến gì, gật đầu nói: "Được, công tử."
Dứt lời, hai nàng đi ra khỏi Vạn Yêu thành, thân hình bay lên không trung, bay thẳng về địa điểm hẹn tập trung, không bao lâu sau đã xuất hiện ở trên một ngọn núi cách Vạn Yêu thành không xa.
Nữ Oa sớm đã chờ đợi ở đây.
Bởi vì Thiên Đình bây giờ có quá nhiều việc, cần cao thủ toạ trấn cho nên thật sự là không cách nào điều động đi toàn bộ, bởi vậy cũng chỉ có Nữ Oa tới, có điều, ngoại trừ nàng ta ra, Tần Trọng Sơn tông chủ Khổ Tình tông và Bạch Thần quán chủ Bạch Vân quán cũng xung phong nhận việc mà tới.
Vì là bắt giữ nguyên liệu để cho cao nhân nấu ăn, như vậy bọn họ đương nhiên sẽ việc đáng làm thì phải làm, bất kể như thế nào cũng phải cố gắng hết sức.
Thậm chí bởi vì có thể làm việc cho cao nhân, mơ hồ mà có chút kích động nhỏ, đây là vinh hạnh a!
Nhìn thấy Đát Kỷ và Hoả Phượng tới, bọn họ đột nhiên lắc người, vội vàng tới chào hỏi.
Đát Kỷ gật đầu chào, sau đó cười nói: "Chờ một chút, hành động lần này không chỉ có mỗi chúng ta."
Nữ Oa cùng Đát Kỷ và Hoả Phượng vẫn là rất quen thuộc, lập tức tò mò hỏi: "Không biết Đát Kỷ tiên tử nói là?"
Đát Kỷ mở miệng nói: "Là Cẩu đại gia."
"Cẩu đại gia!"
Nữ Oa lấy làm kinh hãi, sau đó trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, "Cẩu đại gia cũng tới?"
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần thì hơi nghi hoặc một chút, có thể thấy được Cẩu đại gia này còn có địa vị cao hơn cả Đát Kỷ và Hoả Phượng? Điều này sao có thể?
Hoả Phượng mở miệng nói: "Cẩu đại gia là cái đầu tiên đi theo chủ nhân, hơn nữa đã theo chủ nhân hơn năm năm! Không có nó, chúng ta căn bản không có khả năng đối phó được Thao Thiết."
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần sửng sốt một chút, lập tức sửa sang quần áo lại một phen, hơi có chút căng thẳng.
Cẩu đại gia cái tên này nghe xong đã biết là lợi hại, nghĩ tới là con chó sống bên cạnh cao nhân lâu nhất, hơn nữa Hoả Phượng tiên tử nói như vậy, Cẩu đại gia này chắc chắn chính là đại năng cảnh giới Thiên Đạo.
Tần Trọng Sơn trầm ngâm một lát, lấy lòng nói: "Đát Kỷ tiên tử, Hoả Phượng tiên tử, thật ra thì ... ta có thể đi Khổ Tình tông gọi Thái Thượng trưởng lão của tông môn chúng ta tới, hắn cũng là cảnh giới Thiên Đạo, có thể để cho chuyện này được nắm chắc hơn."
Bạch Thần không cam lòng yếu thế, vội vàng nói: "Bạch Vân quán ta cũng có đại năng cảnh giới Thiên Đạo toạ trấn, ta có thể đi về mời!"
Bọn họ không lo lắng không mời nổi một chút nào, một khi bẩm báo chuyện bên này của cao nhân lên, nghĩ tới xem như lão tổ đang ngồi câu cá thì cũng sẽ vội vàng chạy tới.
Đát Kỷ lắc đầu, "Đa tạ lòng hảo tâm của các ngươi, tuy nhiên không cần, không chờ được nữa."
Trong khi nói chuyện, nơi xa một thân ảnh chậm rãi bước từng bước chân mèo mà tới, không nhanh chẳng chậm.
Vốn nên là một cái hình tượng vô cùng tao nhã, chỉ có điều bởi vì toàn thân trọc lông ... mà có chút cay con mắt.
Tuy nhiên đưa mắt là có thể nhìn ra, đây là một con chó bị rụng lông.
Đôi mắt đẹp của Nữ Oa trợn ngược lên, khó có thể tin nói: "Cẩu ... Cẩu đại gia?"
Nàng ta tuyệt đối không nghĩ tới, một đoạn thời gian không gặp, Đại Hắc thế mà rụng lông, may mắn thay, lần trước nàng ta cũng được chứng kiến Cẩu đại gia rụng lông, cho nên chẳng mấy chốc đã điều chỉnh lại tâm trạng.
Về phần Tần Trọng Sơn và Bạch Thần thì sửng sốt một chút, sau đó không dám thất lễ, nghênh đón sau đó cung kính nói: "Bái kiến Cẩu đại gia."
Trong lòng bọn họ thì sợ hãi thán phục, không hổ là chó bên cạnh cao nhân, có cá tính, dáng vẻ bề ngoài này thoạt nhìn rất bất phàm.
Đại Hắc ngược lại tuyệt không cảm thấy xấu hổ, cao ngạo lạnh lùng gật đầu nói: "Ừm, đi nhanh lên đi, ta đã chờ không nổi muốn phá hỏng kế hoạch của đám oắt con Giới Minh kia!"
Năm người một chó, tuy rằng số lượng không nhiều, nhưng tuyệt đối có thể nói là chiến lực đỉnh cao, cùng nhau bay lên, cất bước tiến vào bên trong Hỗn Độn!
Lúc này, Lý Niệm Phàm thu dọn một phen, mang theo Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm, cũng chuẩn bị rời khỏi Vạn Yêu thành.
Tiểu hồ ly lưu luyến không rời nhìn vào Lý Niệm Phàm, giơ móng vuốt nhỏ trắng như tuyết lên quơ quơ, trong đôi mắt to long lanh nước mắt, "Tỷ phu đi thong thả, tỷ phu hẹn gặp lại."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, cười khua tay nói: "Ừm, bái bai."
Man Ngưu tinh cùng các Yêu Hoàng còn lại thì một mực cung cung kính kính nói: "Cung tiễn Thánh Quân đại nhân."
...
Cùng một thời gian, ở trên viên tinh thần màu đỏ trong Hỗn Độn kia.
Lão giả mặt xanh ngồi xếp bằng, xung quanh hắn có đầy hoả trụ bao quanh, toàn bộ trụ từ trên xuống dưới đều được thiêu đốt lên hoả diễm màu xanh mờ, hoả diễm lập loè, mang tới cho người ta một loại ảo giác có sinh mệnh.
Lửa cháy hừng hực, một cỗ khí tức quỷ dị tràn lan ra, dần dần bao phủ xung quanh toàn bộ tinh thần.
Sắc mặt lão nhân càng thêm nghiêm nghị, giọng nói âm trầm từ bên trong miệng của hắn chậm rãi truyền ra, ẩn chứa thiên đạo pháp tắc không thể chống lại ---
"Vượt qua dòng chảy thời gian, xuyên qua bầu trời vô tận, loạn âm dương, nghịch càn khôn, hàng thần sát sinh! Đến!"
Theo hắn đưa tay một chỉ, một một bức tranh trước mặt hắn chậm rãi treo lơ lửng giữa trời, sau đó, hoả diễm xanh mờ trên các hoả trụ xung quanh phun lên, vờn quanh phía trên bức tranh.
Trên bức tranh này vẽ rõ ràng là dáng vẻ của Lý Niệm Phàm!
Rõ ràng chỉ là bức tranh vô cùng bình thường, nhưng bốc cháy lên lại rất chậm chạp, mà phần bị cháy thì hiển hoá ra một cái hình chiếu.