Những người khác của Giới Minh ở xung quanh thi nhau xúm lại, đều kinh ngạc nhìn lão giả mặt xanh, không chớp mắt một cái nào.
"Xuất hiện, Hàng Thần thuật của Hữu sứ! Rốt cuộc có thể tận mắt nhìn thấy"
"Quá mạnh, ta ta cảm thấy hơi chạm vào hoả diễm này một chút là sẽ thân tử đạo tiêu."
"Đây là Trớ Chú chi hỏa, bá đạo nhất, là không cách nào phòng ngự, có tính cưỡng chế!"
"Bị Hữu sứ để mắt tới quả thực quá kinh khủng, chết như thế nào cũng không biết."
Sau khi bức tranh được thiêu đốt toàn bộ, hình chiếu ở trước mặt lão giả mặt xanh đã phản chiếu đi ra vị trí của Lý Niệm Phàm.
Một đám mây màu vàng kim đang chậm rãi bay về phía trước, bên cạnh, một bên là Tần Mạn Vân đang đánh đàn tấu khúc, một bên là Tư Đồ Thấm đang cắm đầu viết thư pháp, vô cùng hài hoà.
"Ha ha, Công Đức Thánh Quân ngược lại là rất biết hưởng thụ cuộc sống a! Có điều ... dừng ở đây rồi!"
Lão giả mặt xanh nở ra nụ cười lạnh tàn khốc, nhất là khi nhìn thấy dưới chân Lý Niệm Phàm giẫm lên Kim Sắc Tường Vân, nụ cười tươi càng trở nên âm trầm hơn.
Công Đức Thánh Quân?
Hôm nay, ta giết chính là Công Đức Thánh Quân!
Hắn khoát tay tuỳ ý, "Hoả tới!"
Lập tức, một đám hoả diễm màu xanh mờ đã tập trung vào trên lòng bàn tay của hắn.
Sau đó hắn vỗ vào đằng sau Lý Niệm Phàm bằng một chưởng!
Hai nơi rõ ràng bị ngăn cách bởi Hỗn Độn vô tận, nhưng là một chưởng này thế mà lập tức chui vào hình chính, đi tới sau lưng Lý Niệm Phàm!
Hoả chưởng màu xanh, vô thanh vô tức, vô cùng đột ngột, không nói Lý Niệm Phàm, xem như đại năng Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên căn bản cũng không phản ứng kịp, không cách nào tránh né.
Cứ như vậy không một chút hồi hộp nào dán về phía Lý Niệm Phàm!
Lão giả mặt xanh khơi gợi lên một nụ cười đắc ý, trong lòng cảm thấy rất có thành tựu.
Nhìn một cái, đây chính là Công Đức Thánh Quân mà người khác tránh cũng không tránh kịp, ngay cả tới chạm vào cũng không dám chạm.
Nhưng là đối với ta mà nói, tiêu diệt hắn chẳng qua chỉ là khẽ nhấc tay mà thôi, cái gì gọi là cường đại, đây chính là cường đại!
Những người vây xem khác cũng đều nín thở, nhìn chằm chằm vào đám mây màu vàng kim chói mắt kia, cảm xúc lên xuống không ngừng.
Có thể tận mắt chứng kiến một tên Công Đức Thánh Quân chết đi, cảnh tượng này đủ để cho ta thổi cả một đời.
Trước mắt bao người, hoả chưởng hung hăng đánh vào sau lưng Lý Niệm Phàm.
"Phốc!"
Thân hình của lão giả mặt xanh như bị một đòn vô hình giáng xuống, như diều đứt dây, "Hưu" một cái bay ngược ra sau, dọc đường phun máu.
Ngã thẳng xuống trước sự chứng kiến của đám người vây xem kia.
Thân thể lão giả mặt xanh run rẩy, không rảnh bận tâm chuyện khác, con mắt nhìn chòng chọc vào hình chiếu kia.
Bên trong hình chiếu, thân thể Lý Niệm Phàm hơi chấn động một cái, sau đó thì sờ vào lưng của mình, hoài nghi tới chậm rãi xoay người.
Tần Mạn Vân hỏi: "Lý công tử, sao vậy?"
Lý Niệm Phàm lắc đầu, "Không sao, ta còn tưởng rằng vừa rồi có thứ gì vỗ vào sau lưng của ta một cái."
Mọi người im lặng, đều đưa ánh mắt rơi vào trên người lão giả mặt xanh, vẻ mặt phức tạp.
Lão giả mặt xanh thì trợn tròn mắt, cả khuôn mặt đều là vẻ khó có thể tin, muốn rách cả mí mắt.
"Chuyện này không có khả năng!"
Hắn hét lên những suy nghĩ sâu kín nhất trông nội tâm của mình, nhìn vào hai tay của mình một chút, thậm chí có hơi hoài nghi cuộc sống.
Một bên, có người nuốt xuống ngụm nước miếng, nhỏ giọng nói: "Hữu sứ đại nhân, Công Đức Thánh Quân này hình như có chút tà môn, làm sao bây giờ?"
"Không sao cả! Vừa rồi là do ta chủ quan."
Lão giả mặt xanh khôi phục tỉnh táo, lau lau vết máu trên khoé miệng của mình một chút, mở miệng nói: "Đã là Công Đức Thánh Quân, trên người chắc chắn sẽ có loại pháp bảo hộ thân nào đó, ta nhất thời không quan sát, lúc này mới gặp phải phản phệ."
Hắn chậm rãi đi tới trước hình chiếu kia, lại ngồi xuống, oán hận nói: "Tiếp theo, ta sẽ liên kết mệnh mạch, cho dù hắn có chí bảo phòng thân tốt cỡ nào cũng vô dụng!"
Vào lúc này, oán niệm hắn dành cho Công Đức Thánh Quân đã đột phá tới một đỉnh cao mới, đây đã không biết là lần thứ mấy hắn bị thua thiệt lớn như vậy!
Người này không diệt trừ, tâm ma ta khó diệt! Phải chết!
"Mệnh Mạch chi thuật?!"
Bên trong đám người Giới Minh, có người hét lên một tiếng kinh hô, bên trong tiếng hét mang theo sợ hãi nồng đậm.
Người không biết thì vội vàng hỏi, "Là sao?"
"Mệnh Mạch chi thuật, đây chính là chớ chú không giải được!"
Người kia hít sâu một hơi, run rẩy mở miệng, "Liên kết mệnh mạch của người thi thuật với mục tiêu, nỗi thống khổ mà người thi thuật gặp phải đồng dạng sẽ tác dụng tới trên người của mục tiêu! Các ngươi nhìn lưng còng và một mắt của Hữu sứ kìa, đây không phải là sinh ra đã thế!"
"Con mắt kia, chính là Hữu sứ thi triển Mệnh Mạch chi thuật, huỷ đi một đôi mắt của một tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo nắm giữ thần thông thị lực!"
Mọi người không thể không sợ hãi hít vào một ngụm khí lạnh, "Tê --- quả nhiên bá đạo."
Mới nghe thôi đã thấy rợn người rồi, thật giống như bị gai đâm vào sau lưng, cứ nghĩ đến là da đầu tê tái.
"Những gì ngươi biết chỉ là một mặt."
Lão giả mặt xanh nở nụ cười nhàn nhạt, "Chỗ thực sự bá đạo nhất của Mệnh Mạch chi thuật chính là ... cái giá lớn!"
"Dưới cùng một cảnh giới, cái giá ta phải trả thường nhỏ hơn nhiều so với mục tiêu, giống như con mắt này, ta chỉ phá hỏng một con, nhưng lại phá hỏng đi cả đôi mắt của đối phương có cùng cảnh giới! Hơn nữa còn là một đôi thần nhãn!"
Đây là vinh quang của hắn, lại không bởi vì chỉ còn một mắt mà cảm thấy tự ti một chút nào, ngược lại còn cảm thấy đắc chí.
Ngay khi những lời này nói ra, tất cả mọi người đều rụt cổ lại, gây nên một làn sóng kính nể và sợ hãi thán phục.
"Công Đức Thánh Quân, tu vi chẳng qua chỉ là con kiến hôi, công đức thì không đếm xuể."
Lão giả mặt xanh nở ra nụ cười khinh thường, cười nhạo nói: "Ta đâm thủng da hắn, đoán chừng có thể đổi lấy một cái mạng của hắn!"
Đôi mắt hắn trầm xuống, đưa tay lên kết ấn một lần nữa.
"Thiên Đạo mênh mông, nghe ta hiệu lệnh, mệnh số bất định, liên kết mạch!"
Ngọn lửa xanh nhạt trên những cột trụ xung quanh gần như lao thẳng lên trời, nhưng lại không hề cảm thấy sức nóng, thay vào đó là những luồng khí lạnh tràn ra, khiến người ta run sợ!
Cổ tay lão giả mặt xanh khẽ đảo, trong tay đã xuất hiện một thanh đoản đao, cười nhìn vào Lý Niệm Phàm, cứ như vậy chậm rãi đâm vào trên ngực của mình.
Đầu tiên là da bị thủng một chút, chỉ xuất hiện một chút máu.
Hắn nhìn vào cảnh tượng trong hình chiếu, thấy Lý Niệm Phàm như thể không cảm nhận được gì cả, vẫn đang nói chuyện vui vẻ với Tần Mạn Vân.
Lông mày của hắn khẽ nhăn lại, hắn không thể không tăng thêm một chút sức lực, đâm vào một tấc, có một dòng máu lăn dài.
Lý Niệm Phàm vẫn không có phản ứng, vẫn đang trò chuyện vui vẻ.
Lão giả mặt xanh dứt khoát quyết tâm liều mạng, Phốc một tiếng, toàn bộ đoản đao đâm vào, khiến cho một đám máu bay tung toé!
Lý Niệm Phàm vẫn còn đang trò chuyện vui vẻ ...
Trong lúc nhất thời, toàn bộ thế giới quanh đây rơi vào im lặng.
Người của Giới Minh thì trợn to đôi mắt lên mà nhìn, ngây ngốc nhìn vào lão giả mặt xanh đang tự bạo ngược thân thể mình.
"Điều này sao có thể? !"
Giọng nói của lão giả mặt xanh đã có hơi sắc bén một chút, một đao này trông bình thường, nhưng đây chính là ở bên trong chớ chú (nguyền rủa), hắn thực sự rõ ràng đã bị thương không nhẹ, tuy nhiên, đôi phương thế mà chẳng bị làm sao cả?
Nhìn vào nụ cười của Lý Niệm Phàm ở bên trong hình chiếu, hắn cảm thấy mình đang bị châm chọc! Châm chọc một cách rất thô thiển!
Đây tuyệt đối không có khả năng!
Chắc chắn xuất hiện sai lầm ở chỗ nào đó!
Chẳng lẽ cách thức tự mình hại mình của ta sai sao?
"Chờ đó cho ta! Ta nhất định phải làm cho ngươi cảm nhận được cái gì gọi là thống khổ!"
Lão giả mặt xanh có chút điên cuồng, sắc mặt vặn vẹo, đưa tay một chiêu, hoả diễm màu xanh mờ ở xung quanh lập tức cuốn tới nhấn chìm hắn bắt đầu thiêu đốt lấy thân thể của hắn.
Mà hắn lại giống như không nhận ra điều đó, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lý Niệm Phàm với một mắt mở to, cố gắng nhìn thấy nỗi đau nhỏ nhất trên khuôn mặt Lý Niệm Phàm.
Tuy nhiên ... hắn chắc chắn phải thất vọng.
Người của Giới Minh đứng ở xung quanh đều thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh, nhịn không được nhắc nhở: "Hữu sứ đại nhân, hay là chúng ta từ từ đã? Ngài hình như có hơi ..."