Bốn mắt nó đều biến thành màu đỏ, như là đạn pháo bắn thẳng về phía mọi người!
Thân thể như núi cao cắt ngang qua Hỗn Độn, dọc đường lưu lại một vết nứt không gian thâm thuý, va chạm này giống như có thể huỷ diệt mọi thứ ở trước mặt!
Dưới lớp mặt nạ, đôi mắt Tả sứ cũng ngưng trọng lên, trong tay nàng cầm một cái cối xay màu trắng, đưa tay vung về phía Thao Thiết.
Cối xay đón gió phồng lớn lên, đồng dạng cũng biến lớn hơn mấy chục trượng, trấn áp về phía Thao Thiết!
"Ầm ầm!"
Cối xay rơi đập vào trên người Thao Thiết, lập tức sinh ra một trận run rẩy kịch liệt, tuy nhiên lại để cho thân hình Thao Thiết dừng lại trong khoảng thời gian ngắn ngủi!
Những người khác của Giới Minh cũng lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu, cất bước lao nhanh về phía Thao Thiết, cùng nhau bấm pháp quyết, một loạt xiềng xích đột nhiên từ phía sau dâng lên.
"Đinh đinh đang đang!"
Tiếng xích sắt đan vào nào, toả ra uy áp làm người ta sợ hãi, như là kiếm sắc, từ bốn phương tám hướng, "Phốc phốc phốc" đâm vào trên người Thao Thiết!
Thân thể Thao Thiết hơi lắc một cái, há to miệng, đột nhiên hút một cái.
Một dây xiềng xích trong đó giống như là sợi mì, tính cả người Giới Minh điều khiển xiềng xích này đều bị hút vào trong bụng của Thao Thiết, đảo mắt cái đã bai bai với thế giới này.
"Tê -- "
Những người khác trợn tròn mắt kinh hãi, việc làm đầu tiên là thu xiềng xích trong tay về.
Thao Thiết gào thét một tiếng, lực hút cường đại lại nổi lên, biến thành lỗ đen, thôn tính Hỗn Độn vô tận!
Đứng mũi chịu sào chính là cái cối xay vốn đang trấn áp nó kia, trong nháy mắt ánh sáng trở nên mờ nhạt, tuy rằng đang dốc sức chống cự, nhưng là chẳng được bao lâu thì đã bị Thao Thiết nuốt vào trong bụng!
Cái gọi là pháp bảo, đối với Thao Thiết mà nói thì cũng chỉ là đồ ăn mà thôi.
Tả sứ hơi biến sắc, vội vàng cách không tung ra một chỉ vào cái lỗ đen kia!
Ngón tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, ấn thẳng vào lỗ đen, khiến cho việc thôn phệ của lỗ đen ngừng lại trong nháy mắt, nàng ta nhân lúc này triệu hồi cối xay, cảm nhận được nó đã bị thôn phệ linh vận, trong mắt loé lên một chút nhức nhối.
Lục hút kinh khủng lại nổi lên, làm cho tất cả mọi người đều không thể không dùng toàn lực ngăn cản.
"Thời khắc quan trọng, vẫn phải dựa vào ta!"
Lão giả mặt xanh cười ha ha một tiếng, đoản đảo trong tay hắn toả ra ánh sáng, không do dự một chút nào đưa tay lên, lại vạch vào trên người mình!
"Ta cắt, ta cắt, ta cắt!"
Trong nháy mắt, đã cắt đi ba miếng thịt trên người mình, không chỉ không cảm thấy đau nhức, ngược lại còn có chút hưng phấn mà nhìn chằm chằm vào Thao Thiết, ánh mắt biến thái.
"Rống!"
Thao Thiết gặp đau đớn lại kêu lên, hiện ra nguyên hình, thân thể giãy dụa, trên người bắn ra đầy máu tươi.
Tính hung hăng của nó trở nên quá độ, uy áp vô tận không giữ lại chút nào phóng lên tận trời, khiến cho không gian nơi này đều đọng lại, thân hình xông ra một cách bạo ngược, lắc mình một cái lại nuốt một tên thành viên của Giới Minh vào trong bụng!
Giới Minh lần này, ngoại trừ Tả Hữu sứ ra còn có một tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo khác cùng với năm tên đại năng cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên.
Bây giờ, lại trực tiếp tổn thất đi một tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên.
"Yêu hô, còn dám ăn người?"
Lão giả mặt xanh càng trở nên hung ác, hắn dùng sắc cầm đoản đao, hướng về phía đùi của mình, chậm rãi mạnh mẽ rạch ra một đường dài.
Vừa nghiến răng nghiến lợi, còn vừa mang theo nụ cười biến thái.
Hắn rất hưởng thụ thời khắc sử dụng Hàng Thật thuật này, tuy rằng phải lấy thương tổn của mình tới để đánh đổi, nhưng hắn lại có một loại cảm giác thoải mái là chưởng khống sinh mệnh của người khác.
Lúc này, sinh mệnh của người khác nằm ở trong tay mình, nhìn vào cảnh người khác tuyệt vọng bất đắc dĩ, đây chính là chỗ bá đạo của Hàng Thần thuật a!
Đặc biệt khi nhìn thấy dáng vẻ thống khổ của Thao Thiết, ý cười trên mặt lão giả mặt xanh càng sâu, "Ha ha ha, không dễ chịu phải không!"
Những người khác của Giới Minh nhìn vào lão giả mặt xanh, trong lòng không thể không phát lên một chút kính ý.
Thật sự không ngờ da thịt trên người lão giả mặt xanh đã cháy xém, lại có thể lấy ra để cắt, ngay cả con mắt cũng không chớp một cái.
Cắt xong giống như còn rất hăng hái.
Hung ác, quá độc ác.
Quả thực tàn nhẫn đối với chính mình.
Thương thế trên người Thao Thiết không nhẹ, tuy nhiên cũng kích thích lên hung tính của nó, từng lớp từng lớp pháp tắc cuộn trào vờn quanh người, ngưng tụ ra ánh sáng năm màu, xung quanh giống như có núi non sông ngòi, hiển hoá đại thiên thế giới.
Nó đã từng thôn phệ bản nguyên thế giới, lực lượng sớm đã vượt qua tuyệt đại đa số đại năng cảnh giới Thiên Đạo, xem như chỉ cần chạm một cái cũng đủ để chôn vùi bất kỳ một tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên nào.
Mọi người của Giới Minh đều cảnh giác duy trì khoảng cách nhất định với Thao Thiết, xiềng xích giống như vô số con rắn khổng lồ, ý đồ hạn chế hành động của Thao Thiết, tuy nhiên mang tới tác dụng cực kỳ bé nhỏ.
Ban đầu, nếu việc chuẩn bị được thực hiện sớm, dụ Thao Thiết vào, như vậy năm tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên ở trong trận pháp vẫn là có tác dụng không nhỏ.
Bây giờ không có trận pháp che chở, năm tên này so với pháo hôi thì căn bản chẳng khác nhau là mấy, chẳng mấy chốc lại có hai tên chết đi.
Về phần Tả sứ và một tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo khác cũng không chịu nổi.
Thao Thiết sinh ra đã có thể thôn phệ vạn vật trong thiên địa, hơn nữa da dày thịt béo, lực lượng cường đại, tốc độ kinh người, hoàn toàn không có nhược điểm.
Sử dụng pháp bảo thì rất có thể sẽ bị nó thôn phệ, về phần công kích rơi vào trên người nó thì cũng khó có thể tạo thành tổn thương, bởi vậy xem như Giới Minh muốn bắt lấy vậy cũng phải làm ra kế hoạch chuẩn bị một cách tỉ mỉ.
Đáng tiếc, kế hoạch ban đầu không có sơ hở nào thế mà lại xuất hiện biến cố to lớn ...
Bây giờ, cũng chỉ có lão giả mặt xanh có thể thông qua phương thức tự cắt thịt mình tạo thành tổn thương đối với Thao Thiết.
Lực lượng cường đại va chạm vào nhau, vầng hào quang nở rộ, tiếng gầm rú cuồng bạo phát ra trong Hỗn Độn, pháp lực cuồn cuộn như vô tận trong khu vực rộng mở, xem như tinh thần trong phạm vi vạn vạn cây số cũng theo đó mà chôn vùi, hoá thành bột mịn.
Ảnh hưởng kinh khủng, khiến cho Hỗn Độn cũng xuất hiện vặn vẹo.
Từ đó, năm tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên toàn quân bị diệt, mà ngay cả tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo kia, nửa người cũng đã bị thôn phệ đi mấy lần, nếu không phải hắn có thể bất tử bất diệt thì cũng sớm đã thân tử đạo tiêu.
"Tả sứ, ngươi còn định lưu thủ tới khi nào?!"
Lão giả mặt xanh quát chói tai một tiếng, bên trong tiếng quát lại lộ ra vẻ mỏi mệt không nói ra được, bờ môi đều trắng, thê thảm nói: "Ta đã sắp không còn thịt để mà cắt nữa rồi!"
"Ta biết rồi!"
Tả sứ chỉ nhàn nhạt lên tiếng, hai tay giơ lên, trước mặt lại xuất hiện một thanh trường kiếm loé ra ánh đỏ.
Nói là kiếm, thật ra thì có thể nói là ánh sáng màu đỏ tạo thành hình kiếm!
Chứa đựng một màu đỏ của sự hủy diệt tột cùng, thậm chí còn có cả tiếng sấm sét chói tai, khí tức kinh khủng khiến cho người ta tê cả da đầu.
Tả sứ đưa tay chỉ về phía Thao Thiết, ánh đỏ vèo một cái biến thành dài chừng mười trượng, đâm xuyên thẳng vào Thao Thiết, như là đóng đinh ở bên trong Hỗn Độn!
Từ xa nhìn vào, trong Hỗn Độn vô tận, một con hung thú khổng lồ bị một một đường ánh đỏ thật dài đâm xuyên qua, sự huỷ diệt được hình thành ở xung quanh, hoành tráng.
"Rầm rầm!"
Một tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo khác cũng là rèn sét khi còn nóng, lớp lớp xích sắt bay ra, quấn quanh vào trên người Thao Thiết, trói chặt nó lại.
Chiến đấu chật vật đã dừng lại ở đây.
Thao Thiết giãy dụa cường độ không lớn, đã không đủ gây sợ.
"Ha ha ha, mọi chuyện đã ổn, ta biết mà, mọi chuyện vẫn còn nằm trong lòng bàn tay của ta."
Lão giả mặt xanh mỉm cười, hắn đã rất suy yếu, thương thế trên người đó là nhìn một cái mà cảm thấy giật mình, quả thực khó mà hình dung.
Nếu không phải cảnh giới Thiên Đạo có lực lượng sinh mệnh cường đại để chống đỡ thì sớm đã chết trăm tám mươi lần.
Tả sứ vừa mới thở phào nhẹ nhõm xong thì nghe thấy câu nói này của hắn, không thể không nhấc sự cảnh giác lên cao, cảm thấy không chắc chắn.
Ổn, biết gì mà biết, nằm lòng bàn tay cái gì mà nằm lòng bàn tay?
Ngay sau đó, quả tim của nàng bắt đầu đập thình thịch và loạn xạ, nàng ta nhìn lên với cảm giác mơ hồ, mơ hồ có thể thấy được có mấy đạo thân ảnh đang nhanh chóng tới gần nơi này ...