Không thể nào, không thể nào ...
Tâm trạng Tả sứ chìm vào đáy cốc, đường đường đại năng cảnh giới Thiên Đạo, thế mà có thể không nhịn được mà phải cầu nguyện trong lòng.
Tuy nhiên, có một triết nhân đã từng nói, càng không hy vọng có chuyện gì xảy ra thì chuyện sẽ càng sẽ xảy ra.
Thế giới bình thường chính là tàn nhẫn như vậy.
Sau đó ... hắn tới.
Đầu tiên đập vào mi mắt của hắn là một con chó trọc toàn thân không có lông, làn da trắng đỏ lẫn lộn lộ ra, nhưng khuôn mặt đầy vẻ nghiêm nghị, sự kết hợp giữa sự quái đản và nghiêm nghị càng tạo thêm một chút cảm giác vui vẻ.
Tuy nhiên, Tả sứ lại cười không nổi, bởi vì nàng ta cảm nhận được một cỗ uy hiếp to lớn từ trên người con chó này.
"Thế mà có người tới đúng vào lúc này?"
Lão giả mặt xanh và một vị đại năng cảnh giới Thiên Đạo khác tự nhiên cũng phát hiện ra những vị khách không mời mà tới này, cẩn thận nhìn vào người tới.
Có điều, sau khi nhìn thấy rõ tất cả lại là không thể không thở ra một hơi dài.
Chỉ có con chó trọc lông dẫn đầu kia là có hơi khó đối phó, những người khác căn bản chưa tới cảnh giới Thiên Đạo, xem như bản thân bọn họ bây giờ bị trọng thương thì cũng chẳng hề e ngại.
Đại Hắc cất bước, đi lại trong Hỗn Độn, ánh mắt bên trong mắt chó như điện, lập tức khoá chặt vào trên người lão giả mặt xanh, giọng nói cao ngạo lạnh lùng truyền ra, "Ta nhớ được khí tức của ngươi, kẻ cầm đầu đêm hôm đó chính là ngươi!"
Lão giả mặt xanh nhíu mày, cũng không e ngại, cười nói: "Ha ha, không hổ là ngươi, mũi chó vẫn là láu lỉnh."
Đám người Đát Kỷ không nói gì, chỉ yên lặng đánh giá tình huống trước mắt, khi thấy con Thao Thiết bị xích sắt khoá lại treo ở trong Hỗn Độn, ánh mắt đều ngưng tụ lại.
Bởi vì cái gọi là tới sớm không bằng tới đúng lúc, các nàng không nghĩ tới lại trùng hợp tới như vậy.
Vốn muốn đi tới bắt Thao Thiết, lại vừa đúng lúc va chạm với đám người của Giới Minh, nếu như tới chậm một bước thì như vậy Thao Thiết đã bị người của Giới Minh bắt đi rồi, nếu như tới sớm hơn một chút, vậy chỉ sợ sẽ nảy sinh ra biến cố bất ngờ.
Mà bây giờ, Thao Thiết thì bị bắt, người của Giới Minh có vẻ như cũng tổn thất nặng nề, đây không thể nghi ngờ là thời cơ xuất hiện tốt nhất.
Làn sóng mở đầu này vô cùng mộng ảo và sảng khoái.
Nhìn vào sắc mặt của bọn họ, Tả sứ giống như xem thấu suy nghĩ trong lòng bọn hắn, dưới lớp mặt nạ quỷ, đôi mắt hiện ra một chút ba động, thử dò xét nói: "Chẳng lẽ các ngươi cảm thấy ở dưới loại tình huống này, các ngươi còn có thể là đối thủ của chúng ta sao?"
Đát Kỷ sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt mở miệng nói: "Lúc đầu chúng ta tới nơi này là vì Thao Thiết mà tới, tuy nhiên đã trùng hợp gặp phải các ngươi ở đây vậy thì tiêu diệt cả các ngươi đi."
Tu vi của nàng ta chẳng qua chỉ là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, lại nói ra những lời này đối với ba vị đại năng cảnh giới Thiên Đạo, mà lại lấy một loại giọng điệu đương nhiên, cho dù là ai nghe thấy cũng sẽ cảm thấy buồn cười.
Trên thực tế, ba người bên Giới Minh quả thực đều cười.
Tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo kia khinh thường nói: "Chỉ dựa vào các ngươi? Muốn làm chim sẻ vậy cũng phải là chim sẻ có thực lực! Là ai cho các ngươi tự tin?"
"Được rồi, chính là các ngươi phá huỷ cứ điểm Giới Minh ta ở Vạn Yêu thành, từ đó biết được tung tích của Thao Thiết cho nên truy kích tới nơi này."
Lão giả mặt xanh mở miệng, sâu trong đôi mắt, phảng phất như nhìn thấu tất cả, mở miệng nói: "Ta thừa nhận trước đó là do ta chủ quan, bởi vì ta không để ý tới một nhân vật cực kỳ quan trọng, đó chính là cái gọi là Công Đức Thánh Quân!"
"Nếu ta đoán không nhầm, Công Đức Thánh Quân chỉ là một cái vỏ bọc đi."
Lời này vừa nói ra, con ngươi đám người Đát Kỷ đều đột nhiên co rụt lại, lộ ra thần sắc khó có thể tin, tuy rằng chỉ có một cái chớp mắt nhưng vẫn bị lão giả mặt xanh để ý tới.
Đôi mắt hắn nhíu lại, càng tự đắc hơn, nói tiếp: "Tất cả kế hoạch của chúng ta, đều ở lúc quan trọng mà thất bại trong gang tấc, một lần có thể nói là trùng hợp, hai lần ba lần vậy chắc chắn chính là nhằm vào! Công Đức Thánh Quân ... ẩn tàng tới thật sâu a!"
"Xem như lần này, chúng ta cũng thiếu chút nữa bị mắc lừa! Ta dùng thủ đoạn đỉnh cao nhất của Hàng Thần thuật đi đối phó vị Công Đức Thánh Quân kia, chẳng những không thể tạo ra một chút tổn thương nào cho hắn, mà ngược lại chính mình chịu trọng thương, thậm chí chậm trễ việc bố trí trận pháp để bắt Thao Thiết, từ đó tạo thành tổn thất nặng nề trong việc lần này, mà ở vào lúc này, các ngươi vừa đúng chạy tới, nghĩ tới ... chắc cũng là tính toán của Công Đức Thánh Quân a?"
Hắn nói đều là suy đoán, tuy nhiên lại lấy giọng điệu vô cùng chắc chắn để nói ra, phân tích ra đạo lý rõ ràng, có lý có cứ.
Sắc mặt đám người Đát Kỷ hơi động một chút, không nghĩ tới trong đó còn có khúc chiết như vậy, có điều trong lòng cũng nổi lên một chút nghi hoặc.
Hoá ra hành động của đám người mình vẫn luôn nằm trong ván cờ của cao nhân!
Nếu như suy nghĩ một cách cẩn thận thì cảm thấy thực sự là như vậy.
Hơn nữa nghe được lần phân tích này của lão giả mặt xanh, nội tâm của bọn họ còn biểu lộ ra một chút sợ hãi.
Nói cách khác, nếu như không phải bởi vì lão giả mặt xanh sử dụng Hàng Thần thuật gặp phải phản phệ của cao nhân thì như vậy tổn thất của Giới Minh tuyệt đối sẽ không lớn như thế, mà đám người mình tới lần này rất có thể hoàn toàn không phải là đối thủ của người Giới Minh, vậy xem như thật sự là nguy hiểm.
Cao nhân quả nhiên là tính không lộ ra chút sơ hở nào, mặc dù không có tự mình xuất hiện nhưng lại một búa định càn khôn, lại một lần nữa bảo vệ đám người mình a!
Cường đại, vô địch!
Trong lòng đám người Tần Trọng Sơn càng kính nể hơn đối với cao nhân, lạnh lùng mở miệng nói: "Xem như ngươi có chút đầu óc, cao nhân nhân vạt bực này không phải là ngươi có thể tưởng tượng."
"Ha ha ha, đáng tiếc, lần này hắn cuối cùng cũng tính toán sai!"
Lão giả mặt xanh cười lạnh, đánh giá năm người, lạnh như băng nói: "Nhân số các ngươi tuy rằng nhiều hơn so với chúng ta, hơn nữa chúng ta còn bị thương, nhưng ... các ngươi chỉ có một con chó cảnh giới Thiên Đạo mà thôi, chẳng lẽ còn muốn cướp Thao Thiết từ trong tay của chúng ta?"
"Có điều ta có hơi hiếu kỳ, các ngươi muốn bắt giữ Thao Thiết để làm cái gì?"
Quanh thân Hoả Phượng đã bắt đầu bốc lên hoả diễm, khuôn mặt lạnh lẽo nói: "Nói cho ngươi cũng chẳng sao, Thao Thiết là nguyên liệu nấu ăn mà chủ nhân nhà ta chọn, đang chờ chúng ta mang về để nấu ăn a!"
"Nguyên liệu nấu ăn?"
Lão giả mặt xanh sững sờ, sau đó thì sắc mặt càng khó coi hơn, "Các ngươi nhìn ta rất giống người dễ bị lừa sao? Xem ra chỉ có thể bắt các ngươi trước rồi mới hỏi một chút cho thật tốt!"
Đại Hắc đã là chờ đợi không kịp, giơ chân chó lên vỗ thẳng về phía lão giả mặt xanh, "Nói lời vô dụng làm gì? Trực tiếp một bàn tay đập chết!"
Lão giả mặt xanh hừ lạnh một tiếng, mở miệng nói với tên đại năng cảnh giới Thiên Đạo kia: "Ta và Tả sứ hai người hợp lực giải quyết con chó này, những người còn lại giao cho ngươi!"
"Việc này dễ dàng!"
Người kia nhìn chằm chằm vào năm người Đát Kỷ, khoé miệng nở ra nụ cười tàn nhẫn, lập tức hành động mà không do dự chút nào, đưa tay một trảo, một cái bóng mờ rất lớn hình bàn tay hiện ra ở bên trong Hỗn Độn, bao phủ đám người Đát Kỷ lại.
Lòng bàn tay gấp lại giống như Ngũ Chỉ sơn, muốn nắm lấy năm người.
Hắn thế nhưng là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, đừng nhìn đây chẳng qua chỉ là một cái bóng mờ hình bàn tay, hắn thế nhưng đã tạo ra một thế giới nhỏ bé trong lòng bàn tay, ở trong một chưởng này, hắn chính là chúa tể, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên chẳng khác gì con kiến hôi, có thể bóp chết một cách tuỳ ý.
Bản thân ở bên trong lòng bàn tay này, năm người Đát Kỷ cảm nhận được uy áp tới từ thiên địa, giống như phàm nhân gặp phải thiên địa gạt bỏ, không gian đều muốn ép nát đám người các nàng, thiên uy cuồn cuộn, Thiên Phạt hàng thế, chôn vùi tất cả.
Sắc mặt bọn họ đều ngưng trọng, đồng thời gọi pháp bảo phòng ngự ra, ngăn cản áp lực đầy trời, giống như chống đỡ lấy một con thuyền nhỏ ở bên trong cuồng phong sóng dữ vô biên vô tận, gian nan vất vả khăn cản.