Bên trong Tứ Hợp viện.
Hoàn toàn yên bình như trước đây.
Chuyến đi gọi là tuần trăng mật lần này của Lý Niệm Phàm thế nhưng là đi ra ngoài mất nửa tháng.
Có điều, ở nhà có Tiểu Bạch vị đại quản gia này toạ trấn, mọi thứ đều rất ngăn nắp, về phần gà nuôi trong sân, còn có bò sữa và Khổng Tước nuôi ở hậu viện, biểu hiện cũng đều rất tốt.
Điều đó thể hiện ở ... không cần biết là trứng gà hay là sữa bò, sản lượng đều không ít, thậm chí bởi vì nhiều quá vì muốn bảo tồn được lâu, Tiểu Bạch còn làm thành trứng muối, bánh gatô và sữa chua hoa quả các loại.
Đồ ăn vặt cũng tồn kho không ít, đều cất giữ trong tủ lạnh, để Lý Niệm Phàm cảm nhận trọn vẹn sự ấm áp và thoải mái khi ở nhà.
"Quả nhiên, vẫn là về nhà là thoải mái nhất! Du lịch là vì xem phong cảnh lạ, đề cao tầm mắt của mình, nhưng để mà nói thật ra thì cũng không thể xem như hưởng thụ, thay vào đó ở trên đường đi, chặng đường mệt mỏi, xảy ra các loại chuyện vẫn là rất mệt mỏi ..."
Nằm ở trên ghế xích đu, Lý Niệm Phàm vừa uống nước ép trái cây mới ép, vừa ăn lô bánh gatô vừa mới nướng ra, giống như một kỳ nghỉ, thoải mái không thể tả.
Ngoài đó ra, bên tai còn truyền tới tiếng đàn dương cầm kéo dài khiến cho người ta sảng khoái, tâm trạng vui vẻ, cùng với tiếng nước chảy róc rách hỗ trợ lẫn nhau, vô hình chung càng làm tăng thêm bức cách cho Tứ Hợp viện, đây mới là cuộc sống a.
Đánh đàn tự nhiên là Tần Mạn Vân.
Tuy rằng nói có thể may mắn đi theo bên cạnh cao nhân để nàng ta vô cùng kích động, nhưng đồng thời cũng có áp lực vô tận, lại tuyệt không dám lười biếng.
Nếu như biểu hiện của mình không được tốt, hoặc là không cố gắng hết sức mà bị cao nhân ghét bỏ thì như vậy vốn là tạo hoá to lớn sẽ trở thành bùa đòi mạng của chính mình, bởi vậy nàng ta tự nhiên sử dụng hết những gì mình có, dốc hết toàn lực để biểu hiện chính mình.
Ở trước mặt nàng thì trưng bày một cuộn thẻ tre, trên đó khắc lấy khúc phổ, trông không có nhiều màu sắc nhưng ở trong mắt Tần Mạn Vân, từng nốt nhạc trên cuộn thẻ tre này đều có một luồng ánh sáng nhạt, một cỗ khí tức đại đạo lưu chuyển.
Những nốt nhạc này giống như đại đạo biến thành, có được sinh mệnh, nhảy múa ở bên cạnh mình, để cho mình có tiến triển cực nhanh đối với việc chưởng khống Cầm đạo.
Một bên khác, Tư Đồ Thấm đang đứng trước chiếc bàn đá ở trung tâm, cầm bút lông viết với vẻ mặt trang nghiêm.
Theo khi Lý Niệm Phàm trở lại Tứ Hợp viện, dù là Tần Mạn Vân trước kia từng tới nhưng đối mặt với những thay đổi mới, vẫn như cũ nội tâm vẫn là rung động, lại càng không cần phải nói tới Tư Đồ Thấm, nàng ta thiếu chút nữa thì trực tiếp ngất đi.
Mà khi Lý Niệm Phàm từ bên trong phòng chứa đồ linh tinh, lấy ra một cái khúc phổ và một bản tự thiếp trực tiếp ném cho các nàng, để chính các nàng luyện tập thì lập tức các loại cảm xúc kích động, chấn kinh, khó có thể tin vân ... vân đều nhấn chìm các nàng, thiếu chút nữa để cho đầu của các nàng nổ tung ra.
Không cần biết là khúc phổ hay là tự thiếp, trong đó đều ẩn chứa đại đạo chí lý, tương đương với truyền thừa đại đạo!
So với cái gọi là tu luyện công pháp, pháp quyết pháp thuật vân ... vân thì không biết cao cấp hơn gấp bao nhiêu lần!
Trước mắt, Tư Đồ Thấm còn dừng lại ở bản tự thiếp thứ nhất, cẩn thận chép lại nét bút!
Trong mắt của nàng, một bút mạch lạc này là thuận đại đạo chảy xuôi, chính mình vẽ theo giống như là đạt được đại đạo tự mình chỉ điểm, thăng nhanh thật lớn tốc độ tu luyện của mình, quả thực chẳng khác nào là bật hack để mà tu luyện, Thư Pháp chi đạo một ngày ngàn dặm.
Hơn nữa, nàng ta biết cái này mới chỉ là bắt đầu, trước mắt chẳng qua chỉ là nét bút đơn giản mà thôi đã khiến cho mình cảm nhận được sự cao thâm, về sau thế nhưng còn có văn tự hoàn chỉnh, nghe cao nhân nói, về sau thế nhưng còn có câu thơ!
Nếu như mình thật sự có thể vẽ hoàn thành quyển tự thiếp này, vậy cảnh giới của mình ...
Thật là đáng sợ, ta nhất định phải cố gắng, tuyệt đội không thể phụ lòng mong đợi của cao nhân!
Về phần cái tác dụng phụ của Giới Minh kia, ở lúc nàng ta rong chơi trong Thư Pháp chi đạo, trong lòng vô cùng yên tĩnh, không bị áp chế một chút nào.
Lý Niệm Phàm thỉnh thoảng nhìn vào Tần Mạn Vân đánh đàn và Tư Đồ Thấm thể hiện nghiêm túc, không thể không mỉm cười, giống như thấy được cái bóng trước kia của chính mình.
Đúng vào lúc này, Tiểu Bạch vội vàng từ hậu viện đi ra, mở miệng nói: "Chủ nhân, những loại hoa quả mới tới kia đã chín."
"Ồ?"
Lý Niệm Phàm lập tức đứng dậy từ trên ghế xích đu, con ngươi toả ánh sáng, mang theo vẻ kích động và chờ mong, "Đi, ta đi qua xem một chút."
Hắn đi tới hậu viện, nhìn vào cả vườn hoa quả, khi dừng lại ở trên ở từng chùm quả tròn màu nâu đỏ, khoé miệng nhếch lên một nụ cười tươi, sải bước đi tới.
Cây đó cành lá rậm rạp, thân cây cao lớn, thô to.
Vỏ cây thô, không nhắn mà là loại hình hơi rạn nứt, chất gỗ ở thân cây có đường vân nhỏ bé, hiện lên màu nâu đỏ.
Dưới sự bao phủ của nhiều lá xanh, những quả tròn màu nâu đỏ tụ lại một chỗ thành từng chùm, rải rác xung quanh toàn bộ cây, trông khá chói mắt.
"Quả nhiên đã chín."
Lý Niệm Phàm liếm môi một cái, đã là chờ đợi không kịp, lập tức dưới chân nổi lên Công Đức Tường Vân, bay tới trước một chùm quả, đưa tay hái xuống một quả.
Bề ngoài của loại quả này tương đối thô ráp, trên đó phân bố hoa văn phức tạp rắc rối, không thể nghi ngờ chính là cây vải, cũng là một trong những loại hoa quả mà Lý Niệm Phàm thích ăn nhất.
So với cây vải ở kiếp trước, cây vải này mang tới cho Lý Niệm Phàm cảm nhận trực quan nhất đó chính là lớn.
Thật lớn, ít nhất phải gấp hai lần, nhìn qua vô cùng có cảm giác, để cho người ra rất muốn ăn.
Dùng tay ở trên đầu cuỗng bóc nhẹ lớp vỏ cứng màu đỏ như lửa của lớp ngoài cùng, để bảo vệ lớp màng bên trong, bước này không được vội vàng, dần dần sẽ thấy một lớp thịt quả gần như trong suốt, thịt quả màu trắng tuyết đột nhiên hiện ra, toả ra ánh sáng mê người, có một chút nước quả chảy xuống.
Nhìn thấy cảnh tượng như thế này, Lý Niệm Phàm lại càng cẩn thận hơn, thậm chí không dám dùng sức, sợ không cẩn thận sẽ làm vỡ nát thịt quả như ngọc này.
Từ trên xuống dưới chậm rãi một lần lại một lần dần dần bóc vỏ bên ngoài ra, thịt quả nở nang trắng như tuyết hiển thị rõ sâu trong đáy mắt, giống như một viên ngọc hoàn hảo trắng noãn không tì vết, còn có co dãn, để cho người ta yêu thích không buông tay.
Nếu như ngón tay dùng sức không cẩn thận, đâm thủng lớp màng vô hình của thịt quả, nước vải thiên nhiên thuần chính sẽ dọc theo màng khe hở mà tràn ra ngoài.
Đây giống như một món đồ thủ công mỹ nghệ tự nhiên đẹp nhất, toát lên khí chất lôi cuốn.
Quả vải không thẹn là Quả vương, ngay cả những câu thơ liên quan tới nó cũng không ít, có thể thấy được mức độ hoan nghênh.
Lý Niệm Phàm không kịp chờ đợi há miệng ra, bao bọc lấy mảnh thịt quả trắng như tuyết kia, cảm nhận trước hết nhất là mát lạnh, sau đó nhẹ nhàng khẽ cắn một miếng, một miếng thịt quả nhỏ theo nước trái cây rơi vào trong miệng.
Mà theo cắn ra, nước trái cây trong đó như thể là sông lớn vỡ đê, bắt đầu tuôn ra, Lý Niệm Phàm không do dự chút nào nhô đầu lưỡi ra, theo vết cắt kia liếm láp lấy đầy nước vải, nhắm mắt lại, dùng tâm đi cảm nhận mùi thơm cùng vị ngọt của nó.
Khẽ mút vào một cái, không chịu bỏ lỡ nó dù chỉ một chút.
Mùi thơm đặc biệt của quả vải cùng với cảm giác mát mẻ của nước vải trong nháy mắt chiếm lĩnh khoang miệng, để Lý Niệm Phàm có chút hưởng thụ, nhất là thịt quả mềm mềm kia, quay cuồng trong miệng, mùi vị ngon đến mức nổ tung, răng khẽ cắn, độ co dãn cao, nước cốt lại vỡ ra lần nữa.
Hương vị vừa miệng là lựa chọn tuyệt vời nhất khiến người ta không muốn dừng lại.