Trong lúc bất tri bất giác, một quả vải đã vào trong bụng, chỉ để lại một hột vải to bằng móng tay, thật có thể nói là thịt nhiều mà hạt nhỏ, chắc chắn chính là cực phẩm trong các loại cây vải.
Lý Niệm Phàm liếm liếm bờ môi của mình, dư vị vô cùng, cưỡng ép nhẫn nhịn không tiếp tục đi ăn quả thứ hai, mà là bắt đầu nhanh chóng hái.
Đây chính là ma lực của quả vải, để cho người ta ăn vào một quả sau đó sẽ không nhịn được mà muốn ăn quả thứ hai, quả thứ ba ... thẳng tới bụng không còn cách nào chứa nổi mới thôi.
Tuy nhiên thật ra thì, vừa hái vừa ăn cũng không phải là cách ăn tốt nhất, tốt nhất là nên ngâm quả vải vào trong nước, khiến cho vải trở nên mát, lúc đó hương vị mới là đỉnh cao.
Sau khi hái không ít quả vải, Lý Niệm Phàm lại đưa ánh mắt rơi vào trên cây anh đào và cây nhãn cách đó không xa, mặt lộ ra vẻ vui mừng, cũng bắt đầu hái.
Hắn lúc này hắn giống như một người trồng trái cây đang thu hoạch trái cây, tràn đầy cảm giác thành tựu.
Vừa hái, Lý Niệm Phàm không thể không cảm khái, "Không uổng công ta nuôi Đại Hắc lớn tới như vậy, thật sự là có tác dụng."
Những loại hoa quả mới này chính là lần trước Đại Hắc mang tới, cũng không biết là tìm được ở đâu, tóm lại Lý Niệm Phàm rất hài lòng.
Ở lúc Lý Niệm Phàm đang thu hoạch trái cây, một đám tường vân từ nơi chân trời xa xa nhanh chóng mà tới, chính là đám người Đát Kỷ.
Đi cùng còn có Tần Trọng Sơn và Bạch Thần đang khiêng Thao Thiết, một mặt căng thẳng, dù sao tiếp theo bái phỏng thế nhưng là nơi ở của cao nhân a!
Khi Lạc Tiên sơn mạch rơi vào trong tầm mắt của bọn họ, không hiểu, một cỗ uy áp cuồn cuộn giáng vào trên người của bọn hắn, để bọn hắn không dám nhìn thẳng vào dãy núi này.
Liếc nhìn Lạc Tiên sơn mạch, trong mây và sương mù bao quanh ngọn núi dường như có đạo vận lưu chuyển, bố cục và cấu tạo của ngọn núi mới nhìn thì rất bình thường, nhưng để mà cảm ngộ một cách tinh tế thì lại giống như ẩn chứa vận luật trong thiên địa, tràn đầy sắc thái kỳ lạ.
Không hổ là nơi ở của cao nhân, có thể dùng bốn từ cao thâm khó dò để hình dung.
Bọn họ hạ xuống dưới chân núi, sau đó bắt đầu đi bộ leo lên.
Dọc đường, cây cối cao lớn, cỏ cây um tùm, giữa bãi đất bằng phẳng, thỉnh thoảng có vòi phun linh khí tràn ra, phóng tầm mắt toàn bộ Thần Vực đều có thể xem như là động thiên phúc địa số một số hai.
Nơi này là dải đất trung tâm lúc Hồng Hoang biến thành Thần Vực, mức độ đậm đặc của linh khí tự nhiên không cần phải nhiều lời, đủ để dùng dị tượng xuất hiện nhiều lần, linh khí hoá thuỷ triều để hình dung.
Đương nhiên, Tần Trọng Sơn và Bạch Thần hiển nhiên là không có tâm tình đi thưởng thức, lúc này trong lòng tràn đầy chỉ là sự thấp thỏm, bước từng bước một, bước chân có hơi nặng nề, như là triều thánh, đi về phía trên núi.
Ngay vào lúc vô cùng căng thẳng, một toà Tứ Hợp viện đập vào mi mắt.
Đát Kỷ khẽ nói: "Đến rồi."
Chỉ hai chữ đơn giản lại khiến quả tim của Tần Trọng Sơn và Bạch Thần bắt đầu đập lên phình phịch, hít sâu không ngừng để phục hồi.
"Kẹt kẹt."
Theo Đát Kỷ và Hoả Phượng mở cửa Tứ Hợp viện ra, Đại Hắc bước đầu tiên xông vào, những người khác cũng lần lượt tiến vào.
Mọi người cũng không nhìn thấy Lý Niệm Phàm, chỉ có Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm, các nàng dừng lại việc đang làm, nhìn về phía người tới.
Ánh mắt Tiểu Bạch rơi vào trên người Đại Hắc, mở miệng nói: "Đại Hắc, ngươi không có lông, ta cảm thấy ngươi nên đổi cái tên, còn có ... hoanh nghênh về nhà, sau này thức ăn chó của ngươi lại có thể có thêm mấy loại mùi vị."
Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm thì tranh thủ thời gian hành lễ với Đát Kỷ và Hoả Phượng, "Bái kiến Đát Kỷ tiên tử, Hoả Phượng tiên tử."
Đát Kỷ và Hoả Phượng khẽ gật đầu, hiếu kỳ hỏi: "Chủ nhân đâu?"
Tư Đồ Thấm cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân đang hái quả ở hậu viện."
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần thì ngay giây phút tiến vào Tứ Hợp viện, toàn thân run rẩy kịch liệt, lập tức bất động, biến thành bức tượng.
Nói thật, bọn họ tự cho rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ tâm lý, dù sao, bọn họ kiến thức qua sự hào phóng của cao nhân, tuy nhiên ... khi tới nơi ở của cao nhân thì vẫn như cũ đại não vang lên ông ông, thiếu chút lập tức vỡ vụn.
Đây cũng không phải là vấn đề có làm chuẩn bị hay không, cái này căn bản là nằm ngoài sức tưởng tượng của bọn hắn a!
Lúc đầu, trong đầu của bọn hắn có thể tưởng tượng cực hạn cũng chỉ có ở tầng thứ mười, tuy nhiên tới nơi này mới phát hiện, cao nhân thế mà ở tầng thứ một trăm, cái này lập tức nghiền nát thế giới quan của bọn hắn, không có thét lên đã xem như khắc chế.
Hỗn Độn Linh khí, nơi này lại là một thế giới tràn đầy Hỗn Độn Linh khí!
Hơn nữa, nước chảy róc rách kia thế mà lấy Hỗn Độn Linh tuyền làm thành hồ, sau đó còn có mọi thứ được trưng bày ở trong viện, đống củi ở một xó kia lại toả ra không sai chắc là Hỗn Độn Linh căn, còn có những thứ linh tinh ở đầy sân, rồi tới bàn ghế, ngay cả tủ lạnh và hòn non bộ, không thể nghi ngờ đều không ngoại lệ, ít nhất đều là cấp bậc Hỗn Độn Linh bảo!
Hỗn Độn Linh bảo là khái niệm như thế nào, đủ để vô địch cùng cấp, thậm chí là thứ có khả năng làm tới giết người vượt cấp!
Cứ lấy Đát Kỷ và Hoả Phượng tới mà nói, các nàng chỉ có cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên nhưng lại có thể mượn nhờ Hỗn Độn Chí bảo tiêu diệt đại năng cảnh giới Thiên Đạo, đủ để chứng minh tầm quan trọng của pháp bảo.
Bờ môi Tần Trọng Sơn run rẩy, nhịn không được run giọng lẩm bẩm, "Nơi này là quốc gia lý tưởng sao?"
Giống như giấc mơ của một đứa trẻ, muốn có một mái nhà làm bằng kẹo, nước trái cây như một dòng sông, xà nhà là sô cô la, há mồm là có đồ ăn vặt để ăn ...
Mỗi một người tu tiên, không đúng, là mỗi một đại năng tu tiên đều có một cái mơ ước, đó chính là có được một cái Tứ Hợp viện như thế này ...
Lúc này, Bạch Thần và Tần Trọng Sơn giống như gặp được giấc mơ thời còn nhỏ của chính mình, nghĩ thôi mà đã rơi lệ ...
Thậm chí bọn họ còn sinh ra loại ý nghĩ này, đời này có thể nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng như thế này, đời này không còn gì mà phải tiếc nuối!
Hai mắt Bạch Thần mơ mơ màng màng, lẩm bẩm tự nói: "Nơi này ... là phần cuối của đạo sao?"
Thật lâu, bọn họ mới hơi khôi phục lại một chút suy nghĩ, ánh mắt nhìn về phía Tần Mạn Vân và Tư Đồ Thấm hai tiểu nữ oa này.
Nhất là ở sau khi nhìn vào trên người Tư Đồ Thấm trong chốc lát, chủ yếu là do dáng vẻ bề ngoài của Tư Đồ Thấm thật sự có chút đặc biệt.
Nửa người nửa Bạch Hổ, ánh mắt thông tuệ.
Tư Đồ Thấm hành lễ nói: "Tư Đồ Thấm Ngự Thú tông bái kiến hai vị tiền bối."
"Ngự Thú tông?"
"Ngươi chính là Tư Đồ Thấm?"
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần cùng lúc mở miệng, trong giọng nói tràn đầy sự kinh ngạc.
Đoạn thời gian trước, Tư Đồ Thấm công chúa của Ngự Thú tông bị Giới Minh bắt đi, Ngự Thú tông dốc lực lượng toàn tông để tìm kiếm, chuyện này còn náo ra rất lớn, chấn động một thời gian, không nghĩ tới thế mà gặp được ở chỗ này.
Tư Đồ Thấm mở miệng nói: "Vãn bối may mắn được cao nhân cứu cho nên lúc này mới có thể thoát khỏi khổ hải."
"Thì ra là như thế."
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần cùng gật đầu, trong lúc lơ đãng, ánh mắt thoáng nhìn vào bút lông trong tay Tư Đồ Thấm.
Ánh mắt lập tức đăm đăm, hô hấp dồn dập.
Một cỗ hơi nóng bay thẳng lên trán, khiến cho đầu lưỡi của Bạch Thần bắt đầu thắt lại, "Ngươi, ngươi, cái bút này của ngươi ..."
Tư Đồ Thấm mở miệng nói: "Vãn bối mặt dày đi theo cao nhân học tập thư pháp, đây là cao nhân ban cho."
Đi theo cao nhân học tập thư pháp?!
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần hít vào một ngụm khí lạnh, con mắt hâm mộ tới tím tái, toàn thân run rẩy.
Lại để ý tới bức tự thiếp trước mặt Tư Đồ Thấm, đại não càng là nổ ầm ầm một tiếng, tóc đều dựng ngược lên.
Moá nó!
Thật thật hâm mộ a!