Râu ria Bạch Thần đều tung bay lên, nói với giọng nói khàn khàn: "Đại đạo mạch lạc, đây tuyệt đối là đại đạo mạch lạc!"
Hắn nhìn chằm chằm vào nét bút trên tự thiếp kia, hận không thể dán mặt mình vào trên đó, con mắt đều sắp rơi ra khỏi hốc mắt.
Tần Trọng Sơn thì cũng không tốt hơn chỗ nào, toàn thân run rẩy kịch liệt, vẻ mặt thay đổi không ngừng, các loại cảm xúc ở trong lòng dâng lên giống như thuỷ triều, thở hổn hà hổn hển.
Loại vật này là quá trân quý, cái gọi là công pháp trấn phái khi ở trước mặt tự thiếp này chính là cẩu thí!
Có thể tưởng tượng được, nếu như lưu lạc ra bên ngoài, không hề nghi ngờ, trong nháy mắt sẽ phát động gió tanh mưa máu không ngừng, xem như đại năng cảnh giới Thiên Đạo cũng muốn ra tay cướp đoạt, tạo thành cảnh tượng gió tanh mưa máu đó chỉ là nhẹ, chỉ sợ toàn bộ Hỗn Độn đều sẽ vì thế mà rơi vào hỗn loạn đi.
Nhìn vào nét chữ in lên tờ giấy, Bạch Thần cảm thấy đau khổ, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt đầm đìa, méo cả mồm, dường như ngay sau đó hắn ta sẽ khóc.
Hắn lại nhìn vào bút lông mà Tư Đồ Thấm đang cầm trong tay, cuối cùng chỉ có thể thở một hơi thật dài, "Ai, phung phí của trời a!"
Ở bên cạnh, Nữ Oa nhìn vào Tư Đồ Thấm, trên mặt cũng hiện ra thần sắc hâm mộ, phúc phận của tiểu nữ oa này thực sự là thâm hậu, có thể đi theo bên cạnh cao nhân học tập, đã có thể đoán được tương lai sẽ đáng sợ tới mức nào.
Bạch Thần nhìn tới nhập thần, chỉ cảm thấy từng nét, từng nét vẽ trong tự thiếp đều thật đẹp, thật có lực, khiến người ta đắm chìm, hận không thể đưa cả thể xác lẫn tinh thần vào đó, nỗ lực hết thảy.
Sớm đã sáng tỏ thì buổi chiều chết cũng được.
Hắn bất giác đưa tay lên, hướng về phía tự thiếp và chạm vào trên một nét bút.
Tuy nhiên, không đợi hắn chạm vào tự thiếp, một cỗ khí tức kinh khủng vang dội bộc phát ra từ bên trong tự thiếp, mọi người chỉ cảm thấy thời không như ngừng lại, tâm thần run rẩy, sau đó thì nghe thấy một tiếng xuỳ, một đạo công kích kinh khủng bắn ra từ trên nét bút kia, lập tức xuyên qua cổ họng của Bạch Thần!
Uy áp cường đại nổ tung như là một quả đạn đại bác, thổi bay Bạch Thần ra ngoài.
"Phanh" một tiếng, đụng dính vào trên vách tường của Tứ Hợp viện, hình thành một cái chữ 'Đại' to lớn, sau đó thì từ từ trượt từ trên vách tường xuống.
Đạo bào mặc trên người đều xộc xệch.
Tình cảnh lập tức rơi vào yên tĩnh.
Một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán Bạch Thần chảy xuôi mà xuống, nơi cổ, vết thương trên cổ kia còn có một vệt máu đỏ tươi tràn ra, gần như khiến hắn ngạt thở.
Tử vong chưa bao giờ cách hắn gần đến thế.
Nếu như không phải tự thiếp kia hạ thủ lưu tình thì như vậy ... lúc này hắn sớm đã bị lực lượng đại đạo lan tràn ra xoắn giết rồi!
"Ngô!"
Hắn chỉ cảm thấy khí huyết cuộn trào, cổ họng ngòn ngọt, có huyết dịch muốn từ trong cơ thể phun ra ngoài.
Đột nhiên, Đát Kỷ bên cạnh truyền tới giọng nói lạnh lùng, uy nghiêm nói: "Nuốt trở về!"
Bạch Thần không dám chậm trễ, gần như không nghĩ ngợi chút nào, ngậm chặt miệng lại, cưỡng ép cổ họng khẽ động, "Ừng ực" một tiếng, huyết dịch được nuốt xuống một lần nữa.
Hắn cũng không dám có một chút tỏ ra không vui nào, cười theo, lo lắng nói: "Không có ý tứ, thiếu chút nữa thì làm bẩn nơi này của cao nhân."
Hoả Phượng lắc đầu, mở miệng nói: "Không đạt được sự cho phép của chủ nhân, những thứ đó đều không phải các ngươi là có thể chạm vào!"
"Bần đạo nhất thời thất thần, thật sự là thất lễ, tạ ơn ân không giết."
Hắn cúi đầu thật sâu đối với bộ tự thiếp kia, bái ba bái.
Những người khác vào lúc này mới lấy lại tinh thần, đều nhìn về phía bộ tự thiếp kia, cảm xúc lên xuống, nhất là Tư Đồ Thấm, giật mình dùng móng vuốt Bạch Hổ che miệng của mình lại, mắt mở thật to, không thể tin được chuyện vừa xảy ra trước mắt.
Nàng ta biết bộ tự thiếp này đặc biệt trân quý, nhưng nàng ta không thể ngờ rằng những nét vẽ mẫu mà nàng phải vẽ theo này lại có thể bùng nổ ra sức mạnh khủng khiếp như vậy.
Nếu như không phải đạt được sự cho phép của cao nhân, vậy mình đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Quá đáng sợ.
Tần Trọng Sơn hít sâu một hơi, sợ hãi thán phục tới cực điểm mở miệng nói: "Chí bảo như thế này đã tự thành đại đạo, quả nhiên không phải người thường là có thể chạm vào."
Không nói Hỗn Độn Chí bảo, chính là Tiên Thiên Chí bảo cũng đã có linh tính của mình, người bình thường đạt được không chỉ không chưởng khống được mà sẽ còn gặp phải phản phệ, mà bộ tự thiếp này tự nhiên càng là như vậy.
Đầu tiên có thể gặp được đã là tạo hoá vô cùng to lớn, mà muốn có được sự tán thành của tồn tại bực này, vậy đã tiếp cận vô cùng gần với chuyện nghìn lẻ một đêm, một khi hơi không cẩn thận, chọc giận chí bảo, không chừng sẽ còn bị tiêu diệt!
Bạch Thần khẽ gật đầu tỏ ra rất tán thành, "Là bần đạo không biết tự lượng sức mình"
Chính là bởi vì như thế mới càng khiến cho bọn hắn càng hâm mộ Tư Đồ Thấm hơn, nếu không phải đạt được sự ưu ái của cao nhân, nàng ta làm sao có thể có tư cách cầm một cái bút cao cấp và vẽ theo nét bút trong một bộ tự thiếp cao cấp như vậy?
Khoảng cách giữa người và người thật sự là quá lớn, lớn tới ta mẹ nó muốn khóc...
Quả nhiên, đúng như lời nói của một vị triết nhân --- đằng sau một một vị đại lão cường đại, bình thường đều sẽ có một trận tạo hoá to lớn tới nỗi người khác khó có thể tin nổi ...
Đây mới là chỗ một chốt để nới rộng khoảng cách về thực lực ...
Tư Đồ Thấm thận trọng nhìn vào bộ tự thiếp của mình một chút, khe khẽ nói: "Tiền bối ..."
Bạch Thần lập tức lộ ra nụ cười hoà ái, trịnh trọng nói: "Gọi tiền bối cái gì, xa lạ a! Ta là Bạch gia gia của ngươi! Sau này bị uỷ khuất gì cứ tới tìm Bạch gia gia của ngươi!"
"Còn có Tần gia gia của ngươi!"
Tần Trọng Sơn việc nhân đức không nhường ai mở miệng, nghiêm mặt nói: "Khổ Tình tông ta thế nhưng là hảo hữu chí giao với Ngự Thú tông các ngươi, như anh em họ hàng, công chúa của Ngự Thú tông chính là công chúa của Khổ Tình tông chúng ta!"
Tư Đồ Thấm bị lời nói của hai lão giả này khiến khoé miệng giật giật, nhỏ giọng nói: "Bạch gia gia, Tần gia gia ..."
"Ai, đứa bé ngoan!"
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần cười tới híp cả mắt, còn vui vẻ hơn khi nghe thấy cháu trai ruột nhà mình gọi.
"Thấm a, ngay lần đầu tiên ta nhìn thấy người thì đã nhìn ra ngươi không phải người bình thường, tương lai tiền đồ không thể đo lường a!"
"Tướng thiên nhân, tướng thiên nhân a!"
Nữ Oa yên lặng ăn dưa đảo mắt nhìn, không nói nên lời.
Hai lão giả vô sỉ!
Nếu như ta không có nhớ nhầm, trước đó các ngươi còn đang cảm khái phung phí của trời a? Sao bây giờ đã bắt đầu lấy lòng người ta rồi?
Là nhìn ra tiểu nha đầu người ta quật khởi thế không thể đỡ, lúc này mới tranh thủ thời gian thể hiện sự ưu ái của mình sao?
"Kẹt kẹt."
Ngay vào lúc này, một tiếng mở cửa vang lên, làm cho tất cả mọi người đều giật mình một cái, nhất là hai kẻ dở hơi đang đùa nghịch Bạch Thần và Tần Trọng Sơn càng là giật mình nhảy nhót lên một cái, ngồi nghiêm chỉnh, thở mạnh cũng không dám.
Tới, cao nhân tới rồi!
Một tay của Lý Niệm Phàm xách một cái thùng gỗ, tay kia thì ôm lấy quần áo, vận chuyển một đống hoa quả, lắc lắc ung dung đi tới, nhìn thấy người tới thì hai mắt lập tức sáng lên, cười nói: "Nha, ta nói làm sao tiếng đàn lại ngừng, còn cảm thấy trong viện rất náo nhiệt, hoá ra là tiểu Đát Kỷ trở về, còn có khách tới chơi, Nữ Oa nương nương, đã lâu không gặp."
Nữ Oa được sủng ái mà lo sợ, vội vàng trả lời: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Tần Trọng Sơn cũng vội nói: "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Bạch Thần thì chỉnh ngay ngắn vạt áo, lo lắng mà kính nể, run giọng nói: "Bần đạo Bạch Thần quán chủ Bạch Vân quán, bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Khác với những người khác, hắn là lần đầu tiên bái phỏng cao nhân, không chỉ biết cao nhân cường đại, càng là còn bị bộ tự thiếp kia dạy dỗ một phen, phần kính nể trong lòng kia cũng không nhắc lại, nếu như không phải đang cố gắng khắc chế, hắn hận không thể quỳ xuống dập đầu ...