Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 741: CHƯƠNG 741: KHẨN CẦU ĐẾ CHỦ XÁC NHẬN LẠI MỘT LẦN NỮA.

Lý Niệm Phàm gật đầu, thuận miệng nói: "Hoá ra là Bạch đạo hữu, chào ngươi."

Hắn chậm rãi đi tới bên cạnh hồ nước trong sân và đổ tất cả những quả vải trên tay vào đó.

Bên trong ao nước này có hiệu quả của tủ lạnh, quả thực chính là nơi có điều kiện tốt nhất để ngâm quả vải, cảm nhận được sự lạnh buốt trong nước, lại nhìn vào quả vải được ngâm trong nước kia, Lý Niệm Phàm cảm thấy nước miếng của mình giống như muốn chảy ra.

Sau đó, lại thả thùng chứa quả nhãn và quả anh đào đang xách trong tay xuống, có thể lấy ăn bất cứ lúc nào.

Tần Trọng Sơn và Bạch Thần nhìn vào quả vải đang trôi nổi ở bên trong dòng nước, còn có hai loại hoa quả trong thùng kia, đầu óc lập tức tiến vào trạng thái đứng máy.

Thật tội nghiệp bọn hắn khi ăn một múi quýt thôi mà đã cảm thấy tự mãn, mà tới được nơi ở của cao nhân mới biết được, hoá ra Hỗn Độn Linh quả là có thể dựa theo bán buôn mà cân nhắc, thậm chí ... còn có rất nhiều loại.

Hơn nữa còn ngâm ở bên trong Hỗn Độn Linh tuyền, không nói giỡn, cảnh này ta nằm mơ cũng không dám làm như thế.

Kết hợp với hoàn cảnh xung quanh, trong nháy mắt bọn họ đã có một loại cảm giác người dân bình thường sống ở bên trong xóm nghèo đi bái phỏng nhà rất giàu có.

"Mọi người ngồi đi, nhanh nhanh ngồi xuống."

Lý Niệm Phàm đi tới mời gọi, nhiệt tình nói: "Các ngươi tới thật là khéo, vừa đúng loại hoa quả mới nhất mà ta trồng đã chín, có thể cho các ngươi nếm thử hoa quả tươi."

Đám người Bạch Thần vội vàng chân thành nói: "Tạ ơn Thánh Quân đại nhân."

Lý Niệm Phàm rất dễ dàng là có thể nhìn ra con Thao Thiết to lớn đã rơi vào trạng thái an tường kia, hiếu kỳ hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, chẳng lẽ kia chính là niềm vui bất ngờ mà các ngươi muốn cho ta?"

"Đúng vậy a, công tử." Đát Kỷ mỉm cười, "Đây chính là Thao Thiết."

"Thao Thiết?"

Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, sau đó cảm thấy một trận kinh hỉ, thịt rừng này thật là rất đặc thù, quả thực là niềm vui bất ngờ.

Đây chính là một con thú vô cùng hung dữ, danh xưng có thể thôn thiên phệ địa, mà bây giờ sắp bị ta ăn?

Lợi hại.

Hắn vội vàng đi tới, đi một vòng quan sát cẩn thận, nhịn không được mở miệng nói: "Bắt con này bỏ đi không ít tâm tư phải không?"

Đát Kỷ mở miệng nói: "Còn may, Nữ Oa nương nương, Bạch đạo hữu và Tần đạo hữu cũng đều bỏ ra khá nhiều công sức."

Lời này vừa nói ra, ba người Bạch Thần lầm tức rơi vào trạng thái ngượng ngùng, liên tục nói không dám.

Nói ra thật sự là xấu hổ, Bạch Thần và Tần Trọng Sơn chẳng qua chỉ là làm một tên công nhân bốc vác, về phần Nữ Oa, thuần tuý chỉ là đi theo góp vui mà thôi ...

Lý Niệm Phàm chắp tay, "Các vị thật sự là có lòng."

Bề ngoài của Thao Thiết tương đối kỳ lạ, trên đầu mọc ra hai cái sừng, trên khuôn mặt đen có bốn cái mắt, miệng chiếm lấy nửa người, bên dưới còn có bốn chân, chỉ nhìn vào tướng mạo đã mang tới cho người ta một loại cảm giác hung ác.

Để Lý Niệm Phàm cảm thấy khó khăn nhất chính là thứ này nên ăn như thế nào?

Đầu tiên, phải cắt bỏ cái miệng đi, kể từ đó thân thể lập tức giảm đi một nửa ...

"Sừng trên đầu, ngược lại có hơi giống với sừng hươu, có thể làm lộc nhung tới dùng, nói không chừng còn là đại bổ."

"Về phần thịt trên người, có hai cách ăn phổ biến nhất, không thể sai được, thứ nhất là làm thành sủi cảo, phần lớn thịt đều thích hợp làm sủi cảo, cách thứ hai chính là nướng! Gần như tất cả các loại thịt đều thích hợp để nướng, hơn nữa mùi vị đều không tệ."

Lý Niệm Phàm cũng lười đi nghiên cứu cách ăn, lập tức xác định, "Bốn chân dùng để nướng, phần còn lại băm nhỏ để làm sủi cảo nhân cải trắng thịt Thao Thiết!"

Nói tới, ngược lại là đã có một đoạn thời gian rất dài không ăn sủi cảo, nghĩ lại cũng muốn chảy nước miếng.

Lý Niệm Phàm nói với Tiểu Bạch: "Tiểu Bạch, mang Thao Thiết xuống xử lý đi, trước tiên hãy làm một chiếc chân và chế biến nó thành món nướng để ta chiêu đãi khách."

"Được rồi, chủ nhân tôn quý của ta."

Tiểu Bạch gật đầu một cái sau đó kéo lấy Thao Thiết đi xuống để chuẩn bị.

Lý Niệm Phàm lại để cho Đát Kỷ lấy hoa quả và một số bánh gatô tới, kêu gọi mọi người vừa ăn vừa nói chuyện.

Cùng vào thời gian này.

Ở bên trong Hỗn Độn, một chiếc linh chu to lớn toàn thân hoa lệ đang bay tới một cách ổn định, hướng thẳng Thần Vực mà tới.

Ở trên boong tàu.

Một tên thanh niên đang ngồi xếp bằng, trước mặt đặt một cây cổ cầm màu xanh lục, không chơi đàn mà là nhẹ nhàng vuốt ve.

Ở đằng sau hắn, một lão giả râu bạc tóc trắng đứng ngồi không yên, mím môi, với vẻ lo lắng.

Đôi mắt lão giả nhìn vào một cái phương hướng trong Hỗn Độn, ánh mắt lập loè không ngừng, trong lòng bối rối ngổn ngang, tiến hành thiên nhân giao chiến.

Lần trước khi nhìn thấy vị trí cụ thể của Thần Vực hiển thị trên tinh đồ, hắn cảm thấy quen thuộc, sau khi suy nghĩ kỹ càng, suýt chút nữa kêu lên, đây không phải là quê hương của hắn sao?

Quê hương của ta làm sao có thể là Thần Vực? Chắc chắn là tinh đồ xuất hiện sai lầm!

Nhầm phương vị thì nhầm phương vị, nhưng hết lần này tới lần khác còn đánh dấu lên quê hương của chính mình, có cần thiết phải xui xẻo như vậy không?

Hắn nhìn vào người thanh niên kia một chút, nội tâm vô cùng bối rối, nếu như thật sự để Đế Chủ đi Hồng Hoang, phát hiện đây chẳng qua chỉ là một cái thế giới không trọn vẹn, cũng không phải là Thần Vực, dưới cơn nóng giận, thuận tay cái cũng đã đủ để cho Hồng Hoang rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục!

Cuối cùng, lão giả quyết tâm liều mạng, cắn răng nói: "Đế Chủ, thuộc hạ cho rằng ... vị trí mà tinh đồ biểu hiện ra không phải là Thần Vực, khẩn cầu Đế Chủ xác nhận lại một lần nữa."

Chỉ có đi theo Đế Chủ mới có thể cảm nhận được sự kinh khủng.

Chiếc linh chu này một mực phiêu bạt ở bên trong Hỗn Độn, tìm kiếm lấy cơ duyên trong Hỗn Độn đồng thời nếu như phát hiện tiểu thế giới nào đó, Đế Chủ đương nhiên phải vào xem một lúc.

Trong mắt hắn, căn bản không cần biết thế giới này là mạnh hay là yếu, chỉ là đi lấy các loại đạo khác nhau, đi xác minh đạo của chính mình, tương đương với tìm kiếm đối thủ ở khắp nơi trong Hỗn Độn.

Mỗi lần gặp được đối thủ mà hắn cảm thấy hứng thú hắn sẽ áp chế cảnh giới của mình lại, lấy thực lực ngang hàng đi luận đạo với đối phương, muốn dùng cách này để lấy được sự tiến bộ.

Nhưng trên thực tế, tất cả những ai nhìn thấu cách tiếp cận này đều biết rằng hắn ta muốn giẫm lên vô số đạo khác nhau của mọi người đến hoàn thành đạo của mình, tuy nói hắn đã áp chế lại cảnh giới của mình, nhưng vẫn như cũ không có khả năng thua.

Điều này giống như một sinh viên đại học thách đố học sinh tiểu học, nói là chỉ là tranh tài làm bài kiểm tra mức độ tiểu học với học sinh tiểu học.

Thật ra thì thắng bại đã được quyết định từ lâu.

Và sinh viên đại học không chỉ chiến thắng, mà còn học được nhiều phương pháp giải quyết vấn đề khác nhau từ những học sinh tiểu học tới hoàn thiện bản thân.

Trên thực tế, luận đạo thế nhưng còn muốn tàn nhẫn hơn nhiều so với làm bài kiểm tra!

Lão giả tự nhiên không hy vọng thế giới của mình bị lộ ra, càng không muốn nhìn thấy thế giới của mình bị tàn phá, mắt thấy khoảng cách quên hương của mình càng ngày càng gần, lúc này mới cố nén sự sợ hãi trong lòng, kiên trì mở miệng.

"Ngươi qua đây tìm ta chính là vì nói chuyện này?"

Vẻ mặt thanh niên này không có một chút biến hoá nào, xem ra hắn chỉ bình tĩnh chất vấn.

Tuy nhiên ngay sau đó, ngón tay của hắn lại gảy nhẹ vào trên dây đàn.

"Khanh!"

Tiếng đàn rất nhẹ nhàng, nhưng lão giả kia lại như gặp phải sét đánh, thân thể bay ra ngoài không thể giải thích được, nặng nền rơi vào trên linh chu, toàn thân co giật.

Sóng âm dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến cho linh hồn của hắn run lên, linh hồn gần như ở bên giới bị diệt vong.

"Ngoan ngoãn luyện đan cho tốt, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng, ngươi có tư cách nói chuyện ở trước mặt ta sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!