Lão giả giãy giụa trên mặt đất một lúc, trên mặt hiện ra vẻ thống khổ, một lát sau mới chật vật đứng lên, hoảng sợ nhìn vào thanh niên.
Thanh niên dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn lão giả, ánh mắt như hồng, giống như có thể đâm xuyên người, mở miệng nói: "Thế nào, ngươi có biết nơi này là nơi nào không?"
"Vâng ... vâng biết một chút."
Lão giả xoắn xuýt một lúc, cuối cùng chỉ có thể cắn răng gật đầu, mở miệng nói: "Trước kia lão giả lang thang trong Hỗn Độn, đã từng đi ngang qua nơi đó, phát hiện đó là một cái thế giới rất tồi tàn, rất không đáng để ý tới, cũng không có bảo bối hiếm có gì cho nên nghi nhớ trong lòng, bởi vậy khi vừa mới nhìn thấy vị trí của Thần Vực, mới có thể sinh lòng nghi ngờ cho nên mới báo cho Đế Chủ biết."
Hắn tự biết suy nghĩ của mình không lừa được Đế Chủ, cố tình che giấu nó sẽ phản tác dụng, bởi vậy nói chỉ là một nửa sự thật, đồng thời nhấn mạnh tới việc thế giới này chẳng có gì tốt đẹp, chính là muốn giảm đi lòng hiếu kỳ đối với Đế Chủ, để hắn đừng đi quản.
Trong lòng hắn tràn đầy chua xót, cầu mong Đế Chủ không đi tới, dù sao ... nhân vật lớn bực này buông xuống Hồng Hoang, vậy đối với quê hương của mình mà nói thì đây thật sự là một chuyện rất đáng sợ.
Không cần biết có thể thành công hay không, tốt xấu gì cũng phải cố gắng hết sức.
Đế Chủ nhìn vào lão giả, bên trong đôi mắt mang theo thâm ý không hiểu, "Dù sao ta cũng nhàn rỗi, Thần Vực cũng được, thế giới tồi tàn cũng vậy, đi xem một chút cũng chẳng sao."
Trong lòng lão giả run lên, lộ ra vẻ bất lực tột cùng.
Hắn có thể làm bây giờ chính là hy vọng Đế Chủ đi tới nơi sẽ không có hứng thú đối với Hồng Hoang, nếu như thật sự không thể, chính mình lại khẩn cầu một phen, bảo hắn giơ cao đánh khẽ, cho Hồng Hoang một con đường sống.
Linh chu tiếp tục đi về phía trước, trong Hỗn Độn vô tận, cảm giác giống như không thấy thời gian trôi qua.
Đảo mắt, lại là ba ngày sau.
Trong tinh bàn biểu hiện địa điểm của Thần Vực đã gần trong gang tấc, lão giả đứng ở trên boong tàu, khẽ mím bờ môi, cảm xúc lên xuống không ngừng, phức tạp tới cực điểm.
Nhìn vào thế giới như ẩn như hiện ở nơi xa, hắn giống như có thể cảm nhận được từng cơn gió quen thuộc thổi tới, mang theo mùi vị quen thuộc, nhẹ nhàng lại ấm áp.
Các loại cảm xúc thấp thỏm, kích động, sợ hãi, bất an, lo lắng ... xuất hiện liên tục không ngừng, khiến cho trong con ngươi của hắn cũng đã tràn ra nước mắt, nếu không phải cố gắng khắc chế bởi sợ bị người nhìn thấy thì sớm đã nước mắt tuôn đầy mặt.
Kia là gió của cố hương, kia là mây của cố hương.
Trở về, ta thế mà lại trở về một lần nữa!
Ta đã từng rất tự hào, trở về lại chẳng mang được thứ gì.
Thật xin lỗi, ta lấy loại phương thức này để trở về, mất mặt còn chưa tính, còn mang theo một vị khách không mời mà tới.
Tới gần, càng ngày càng tới gần.
Một vệt sáng ngời chậm rãi đập vào mi mắt, khiến cho lão giả không thể không nheo mắt lại.
Không phải bởi vì quá sáng, mà là bởi vì ... thấp thỏm.
Nỗi nhớ nhà càng rụt rè hơn, không dám hỏi thăm mọi người.
Hắn từng nghĩ qua vô số lần về việc quê hương của mình đã biến thành bộ dáng gì, cũng vô số lần nghĩ tới việc trở về, nhưng là, đều chỉ là suy nghĩ một chút, bây giờ quê hương đã ở gần ngay trước mắt, nhưng đột nhiên hắn lại không dám nhìn.
Thay đổi đoán chừng sẽ rất lớn đi, dù sao ... tất cả chúng ta đều đã lần lượt rời đi, đổ nát chắc rất nhiều.
Tuyệt Địa Thiên Thông đã hoàn thành đi, con đường tu tiên đoán chừng đã tuyệt tích, tiên đồ mịt mờ, mọi chuyện trước đây đều chỉ còn là truyền thuyết rồi đi.
Lão giả nhắm mắt lại, trong lòng cảm khái một lúc, sau đó lông mi mới run rẩy, từ từ mở ra.
Đập vào mắt, là một cái thế giới vô cùng to lớn.
Ánh sáng vô tận giống như thuỷ triều bắn vọt về phía hắn, tinh thần trên trời vờn quanh, thậm chí còn có linh khí mênh mông cuồn cuộn bay lên trời, dường như đã hóa thành một cột trụ cực lớn ngút trời, tạo thành một bức tranh khó có thể tưởng tượng.
Mỗi một hơi thở, mỗi một lần nhìn thấy điều gì đó đều không thể không hiển lộ ra rõ ràng thế giới này không tầm thường.
Ánh mắt lão giả, từ thương cảm lại tới rung động, sau đó là mộng bức.
Hồng Hoang biến thành như thế này từ lúc nào rồi?
Chẳng lẽ ta ngay cả địa chỉ quê hương cũng nhớ nhầm rồi?
Chẳng lẽ ... Hồng Hoang cải tiến rồi? Phát triển cao tốc?
Lão giả ngây ngốc nhìn vào mọi thứ ở đây, hốc mắt đỏ bừng, chỉ cảm thấy mọi thứ đều lạ lẫm mà quen thuộc.
"Không hổ là Thần Vực, khí tức mênh mông, pháp tắc chí cao, trong thiên địa mênh mông xem như ta cũng nhìn không thấu, đủ để dựng dục ra vô số khả năng!"
Đế Chủ như quân vương quan sát kỹ phương thế giới này, bên trong đôi mắt bắn ra hào quang, bá khí nói: "Hy vọng đừng để ta thất vọng."
Sau đó, hắn lại đưa mắt nhìn vào lão giả mất hồn mất vía, mở miệng nói: "Không phải ngươi nói nơi này chỉ là một thế giới tồi tàn thôi sao?"
Lão giả vội vàng run giọng nói: "Là lão hủ nhớ nhầm."
Đế Chủ lại đột nhiên nói: "Ngươi nhớ không nhầm, nơi này trước kia đúng là một thế giới tồi tài, tên là Hồng Hoang."
Ánh mắt sắc bén của hắn nhìn vào lão giả, miệng hơi cười, "Sẽ không phải chính là thế giới trước kia của ngươi chứ?"
Lão giả giật mình trong lòng, hít thở cũng bị kiềm hãm, vừa mừng vừa sợ.
Quả nhiên là Hồng Hoang!
Hồng Hoang thế mà biến thành Thần Vực, vậy những lão bằng hữu trước kia ở Hồng Hoang đâu? Bọn họ sao rồi?
Tuy nhiên Đế Chủ lại không nhiều lời thêm, từ bầu trời ngoài bầu trời Thần Vực, lao thẳng về phía mặt đất mà xuống.
Phía trên bầu trời, tinh thần treo lơ lửng giữa trời, còn có trăng sáng treo cao.
Đột nhiên, một tiếng đàn du dương chậm rãi từ trên mặt trăng dập dờn mà ra.
"Khanh khanh khanh -- "
Tiếng đàn theo gió nhẹ phả vào mặt, giống như sóng lớn chậm trùng, ưu nhã mà kéo dài.
Vẻ mặt lão giả lại đột nhiên thay đổi, trở nên vô cùng tái nhợt.
"Có ý tứ, tiếng đàn này có chút ý tứ."
Thân hình Đế Chủ dừng lại, không do dự chút nào đi về phía mặt trăng.
Lúc này.
Trên mặt trăng.
Quảng Hàn cung, nơi ở của Hằng Nga.
Nơi này, trở thành một nơi để đám Thường Nga đánh đàn luyện múa.
Bên trong cung, từng vị tiên tử hai tay đánh đàn, mười ngón tay xinh đẹp mảnh mai đang múa uyển chuyển trên đàn, bên cạnh đó còn có rất nhiều vũ nữ múa eo thon, thân hình kiều diễm, đẹp không sao tả xiết.
Hằng Nga và Thất tiên nữ đều đang ở trong đó, tuy nhiên họ có vai trò điều chỉnh chỗ sai và thúc giục nhiều hơn.
Đây là một bộ phận rất quan trọng của Thiên Cung, không, phải nói là cực kỳ quan trọng!
Cái này tuy rằng không thể nâng cao sức chiến đấu, nhưng là .. nhưng là cái này liên quan trực tiếp tới việc phục vụ cao nhân a!
Một khi cao nhân có nhã hứng muốn xem biểu diễn, vậy cái này sẽ sinh ra hiệu quả phải nói là không cách nào tính toán!
Hơn nữa, loại tiết mục biểu diễn này tuyệt đối không thể diễn có sai sót, bằng không sẽ phá hỏng tâm trạng của cao nhân thì ai có thể đảm đương nổi?
Bởi vậy nói theo một cách nghiêm túc, sự tồn tại của bộ phận biểu diễn này là mấu chốt nhất!
Về phần những người đánh đàn và khiêu vũ này, họ đều biết tầm quan trọng của vị trí của mình, vẫn luôn nỗ lực tập luyện hết khả năng của mình, chỉ vì có thể biểu diễn tốt ở trước mặt cao nhân.
Trên khuôn mặt Hằng Nga nở ra nụ cười duyên dáng, "Hợp tấu nhìn chung giống một chút, sau này có thể biểu diễn ở trước mặt cao nhân, chắc chắn có thể làm cho cao nhân hài lòng."
Tử Diệp cảm thán nói: "Đúng vậy a, đã rất lâu rồi không đi bái phỏng cao nhân, cũng không biết lúc nào mới có thể biểu diễn cho cao nhân xem."
"Thật nhớ những món ăn ngon của cao nhân a, biểu hiện tốt một chút, tranh thủ để cao nhân hài lòng thì nhất định sẽ được ăn ngon."
"Thật hâm mộ Mạn Vân tiên tử a, có thể học đánh đàn bên cạnh cao nhân, đó phải là vinh hạnh to lớn cỡ nào a!"
"Đánh đàn chỉ để lấy lòng người khác? Các ngươi căn bản không có tư cách đánh đàn!"