Trong lúc đó, một tiếng rống giận dữ dội đột nhiên vang lên, nổ vang như sấm nổ, sau đó, chính là một tiếng đàn vang lên "Khanh".
Tiếng đàn này không nặng, nhưng lại khiến cho toàn bộ thiên địa cũng phải vì đó mà rung động một phen, một cỗ khí tức mờ mịt hiển hiện lên, nhộn nhạo tạo nên một cơn gợn sóng.
Không hẹn mà cùng, bên trong Nguyệt cung vốn đang đánh đàn, tất cả dây đàn đều đứt mất, tất cả tiên nữ, không cần biết là đang đánh đàn hay đang nhảy múa, tất cả đều cảm thấy khí huyết cuộn trào, đều phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân uể oải.
Trong mắt các nàng lộ ra vẻ kinh ngạc, bất an nhìn ra xung quanh.
"Ầm!"
Một cái linh chu rất lớn ầm ầm mà tới, như là mây đen bay tới che kín trời, bao phủ toàn bộ Quảng Hàn cung, trên boong tàu của linh chu, mấy bóng người từ trên cao nhìn xuống đông đảo tiên nữ bên dưới.
Người thanh niên dẫn đầu kia có đôi mắt như điện, uy nghiêm, thần thánh lại vô tình.
Khí thế cường đại vô song tràn ngập tới ép thẳng tới khiến người không thở nổi, để cho người ta không dám nhìn gần.
Đôi mắt hắn quét qua, thấy được vài trang khúc phổ bên trong Quảng Hàn cung, lập tức đưa tay duỗi ra, hút vào trong lòng bàn tay của mình, lật xem.
Khúc phổ này tự nhiên là Thập Diện Mai Phục và Cao Sơn Lưu Thuỷ.
Là Lý Niệm Phàm tặng cho Tần Mạn Vân, cũng hoàn toàn xứng đáng là khúc phổ cao cấp nhất của Thiên Cung.
"Khúc phổ này ... khúc phổ này ..."
Chỉ nhìn lướt sơ qua thôi, con ngươi của Đế Chủ lại đột nhiên co rụt lại, vẻ mặt ngưu bức vạn năm không đổi lập tức xuất hiện biến hoá, chấn kinh căn bản không thể nào che giấu nổi, hai tay đều đang run nhè nhẹ.
"Hay, hay, hay!"
Đôi mắt hắn sáng rực lên, quát lớn lên tiếng, nụ cười trên mặt vô cùng khoa trương, "Không nghĩ ra ta vừa mới tới Thần Vực, thế mà có thể đạt được hai khúc phổ bất phàm như thế này, không hổ là nơi thiên chọn!"
Khí tức quanh người hắn bắt đầu biến hoá không ngừng, khi thì sát ý ngút trời, khi thì chiến ý dâng cao, sau đó thì lại là cao trào xuất hiện nhiều lần, dãy núi nhấp nhô.
Đây chính là ý cảnh bên trong hai khúc phổ này, hắn thế mà trực tiếp dung nhập vào đạo của chính mình, dẫn tới thiên địa đổi màu, pháp tắc cộng minh.
Không thể không nói, thiên phú của hắn thật sự là kinh người, có vốn liếng để càn rỡ.
Đôi mắt lạnh của hắn nhìn vào mọi người bên trong Quảng Hàn cung, cười lạnh nói: "Con kiến hôi thật đúng là con kiến hôi, quả thực là nực cười, tay cầm tạo hoá to lớn như thế này thế mà lại không biết dùng cho đúng tác dụng, thế mà chỉ muốn nhờ vào đó để lấy lòng người khác, chết không có gì đáng tiếc!"
Hắn tuỳ ý đưa tay, chạm tới dây đàn, chỉ cần một ngón tay gảy đàn đơn giản thả ra một tiếng đàn thôi thì cũng đủ để khiến cho cả mặt trăng này phải hoá thành tro bụi.
Lão giả ở bên cạnh sắc mặt đột nhiên thay đổi, vội vàng đứng lên, khom người khẩn thiết nói: "Khẩn cầu Đế Chủ tha mạng cho các nàng!"
"Ngươi muốn cầu tình cho các nàng?"
Lão giả không dám giấu giếm, mở miệng nói: "Không dối gạt gì Đế Chủ, Hồng Hoang chính là thế giới nơi lão hủ sinh ra, các nàng cũng đều là cố nhân của lão hủ, còn xin Đế Chủ xem ở trên phương diện lão hủ một mực luyện chế đan dược cho ngươi mà có thể mở ra một con đường sống."
Đế Chủ giống như sớm đã đoán trước, tuyệt không giật mình, thuận miệng nói: "Ta không giết ngươi, chẳng lẽ ngươi không luyện chế đan dược cho ta để đền đáp lại ân không giết sao? Mặt khác, ngươi thì tính là cái gì, cũng dám tới khuyên ta?!"
Lời nói của hắn vừa dứt, thủ hạ ở bên cạnh đã lập tức đưa tay, vung tay chính là một cây trường tiên ẩn chứa Lôi Đình chi quang, "Ba" một tiếng quất vào trên người lão giả, quất cho hắn lập tức lăn trên mặt đất, trên người xuất hiện một vết roi cháy đen thật dài mà kinh dị, đánh thẳng vào nguyên thần!
Bên trong Nguyệt cung, Hằng Nga và thất tiên nữ ở ngay khi nhìn thấy lão giả kia, thân thể mềm mại đều run lên một cái, còn tưởng rằng chính mình nhìn nhầm.
Thái Thượng Lão Quân, tuyệt đối là Thái Thượng Lão Quân không có sai!
Lão Quân hắn một trong Tam Thanh đã trở về!
Tuy nhiên, lúc này hiển nhiên không phải là lúc nên cao hứng, nhìn vào dáng vẻ chật vật của Lão Quân, trong mắt các nàng đều hiện ra vẻ tức giận và không đành lòng, chỉ có thể cầu nguyện người ở Thiên Cung có thể chạy tới đây một cách nhanh chóng.
Có điều, nhìn vào khí thế của người thanh niên kia, chỉ sợ thực lực sâu không lường được, Thiên Cung cũng không đối phó nổi ...
Đế Chủ nhìn về phía mọi người, kiêu căng mở miệng nói: "Không muốn chết cũng được, chỉ cần nói cho ta biết hai khúc phổ này các ngươi là lấy được từ nơi nào?"
Hoá ra mục đích của hắn chính là ở chỗ này!
Không có người mở miệng nói chuyện.
Trong lòng bọn họ đều cùng nhau phát ra tiếng, "Đây không phải là thứ mà ngươi có tư cách động vào", tuy nhiên nhịn được.
Đế Chủ ra lệnh, khẽ nói: "Lão Quân, các nàng đã là lão bằng hữu của ngươi, ta có thể cho phép ngươi đi khuyên nhủ các nàng, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt!"
Sắc mặt Thái Thượng Lão Quân lập tức cứng đờ, cúi đầu thấp xuống, hai tay nắm chặt không ngừng, lại buông ra, vô cùng do dự.
Vốn làm Tam Thanh của Hồng Hoang, hắn sinh ra đã kiêu ngạo, càng là Thánh Nhân của Hồng Hoang, vậy mà vào lúc này, hắn vừa mới trở về nhà đã phải đi khuyên người của Hồng Hoang quy hàng.
Đây là sỉ nhục lớn tới cỡ nào.
Đế Chủ hài hước nhìn vào Lão Quân, lạnh nhạt nói: "Không muốn đi khuyên họ sao?"
Đại tỷ Hồng Nhi kiên định mở miệng nói: "Không cần uổng phí tâm trí, chúng ta sẽ không nói ra một chữ!"
Hai khúc phổ này là của cao nhân, một khi nói ra ngoài, không cần nghĩ cũng biết, thanh niên này tuyệt đối sẽ đi gây rắc rối cho cao nhân, tới lúc đó quấy rầy làm ảnh hưởng tới việc thanh tu của cao nhân, đây mới là sai lầm vô cùng to lớn!
Lại vào lúc này, mấy đạo khí tức đang nhanh chóng tiếp cận, chỉ thấy có vài bóng người ở trong sải bước đã vượt qua khoảng cách vô tận đi tới Nguyệt cung.
Sáu người Quân Quân đạo nhân, Nữ Oa nương nương, Vân Thục nương nương, Ngọc Đế, Bạch Thần và Tần Trọng Sinh đều tới, sắc mặt nghiêm túc tới cực điểm.
Bọn họ cảm thấy có gì đó không ổn, tính ra trên Nguyệt cung sẽ có tai hoạ vô cùng to lớn giáng xuống cho nên sớm đã nhanh chóng chạy tới.
Vừa lúc ở lần trước sau khi ăn xong cơm ở chỗ cao nhân, Tần Trọng Sơn và Bạch Thần cũng cố ý giao hảo với Thiên Cung, mấy ngày nay đều đang ở lại trên Thiên Cung, giao lưu tinh tiến tình cảm.
Gặp phải loại chuyện này, tự nhiên cũng cùng đi theo.
Khi họ nhìn thấy người thanh niên này, đầu óc của sáu người vang lên ầm ầm, tâm trạng trong nháy mắt chìm vào đáy cốc, cảm nhận áp bách mãnh liệt khiến bọn họ sinh ra cảm giác ớn lạnh.
Về phần Thái Thượng Lão Quân, gặp được Quân Quân đạo nhân, Nữ Oa nương nương và Ngọc Đế, tình cảm lập tức bộc phát như nước sông cuộn trào, hốc mắt trong nháy mắt đã đỏ lên, chớp mắt mấy chục vạn năm.
Về phần đám người Quân Quân đạo nhân, thấy được Thái Thượng Lão Quân thì cũng đều bùi ngùi mãi thôi.
Năm đó ly biệt đi xông xáo trong Hỗn Độn, bất tri bất giác thời gian đã trôi qua đi mấy chục vạn năm, nghĩ không ra sẽ lấy loại phương thức này mà gặp mặt.
Quân Quân đạo nhân chắp tay với Đế Chủ nói: "Vị đạo hữu này, chúng ta không oán không cừu, có chuyện gì đều có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện."
"Từ từ nói chuyện? Không cần như thế."
Đế Chủ lắc đầu, nói tiếp: "Nếu như các ngươi vốn là người chưởng quản của thế giới Hồng Hoang này, mà ta vừa đúng chuẩn bị đặt chân ở Thần Vực, như vậy ... các ngươi dứt khoát lập tức thần phục với ta, như thế nào?"
Quân Quân đạo nhân mở miệng nói: "Đạo hữu nói đùa, Thiên Cung ta chẳng qua chỉ là một nơi hẻo lánh không đáng chú ý bên trong Thần Vực, không có gì đặc biệt."
"Nói như vậy, các ngươi đây là không muốn thần phục ta?"
Vẻ mặt Đế Chủ không thay đổi, lạnh nhạt nói: "Đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội, không bằng chúng ta tới đánh cược một lần!"