Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 744: CHƯƠNG 744: ĐẶT CƯỢC NÀY KHÔNG CÔNG BẰNG!

Đánh cược một lần?

Trong lòng tất cả mọi người đều hơi trầm xuống, không cần nghĩ cũng biết, cái người gọi là Đế Chủ này chắc chắn không có khả năng buông tha mọi người một cách đơn giản như vậy.

Quân Quân đạo nhân thận trọng hỏi: "Không biết đạo hữu muốn đánh cược như thế nào?"

"Tu sĩ chúng ta, tự nhiên lấy luận đạo làm trọng, ta muốn so đạo tâm với các ngươi!"

Đế Chủ cười nhìn vào mọi người, đôi mắt thật sâu, tiếp tục nói: "Các ngươi không cần phải lo lắng, nếu như luận đạo, ta sẽ không lấy thế đè người, càng sẽ không dựa vào việc lấy tu vi ra để khinh người, chỉ là không biết các ngươi có lòng tin vào đạo của mình hay không? Có dám tiếp nhận vụ cá cược này hay không?"

Cái gọi là luận đạo chính là trước tiên tìm ra nhược điểm trong đạo tâm của đối phương, hoặc là tạo ra nhược điểm trong đạo tâm của đối phương, làm tinh thần của đối phương thất thủ rồi đánh bại!

Một bên, Thái Thượng Lão Quân đột nhiên mở miệng, lớn tiếng nhắc nhở: "Hắn là Cầm chủ, am hiểu nhất chính là luận đạo với người, không được cược với hắn!"

"Sưu!"

Một tên nam nhân bên cạnh Đế Chủ lại giơ tay lên, bóng roi như gió, căn bản không nhìn thấy được đã quất vào trên người của Thái Thượng Lão Quân, khiến cho hắn lại phải nằm rạp trên mặt đất một lần nữa, một vết roi gớm ghiếc in hằn lên toàn bộ phần trên cơ thể của hắn, da tróc thịt bong, khó khôi phục.

Sau đó, trường tiên như rắn, lập tức quấn lấy Lão Quân, buộc chặt hắn lại rồi nhấc lên, lơ lửng trong hư không, gắt gao siết chặt.

"Dừng tay!"

Ba người Ngọc Đế cùng lúc kêu lớn một tiếng, nhìn vào Thái Thượng Lão Quân, đôi mắt ửng đỏ.

Bọn họ trước kia cùng nhau nắm Hồng Hoang vào trong tay, đều là đại lão, thỉnh thoảng sẽ có tính toán với nhau, nhưng song song cũng sẽ cùng chung chí hướng, dù sao cũng là có cùng nguồn gốc.

Lúc này thấy được Lão Quân bị người khi dễ, trong lòng không thể không hiện ra một cỗ bi thương phẫn nộ.

Tần Trọng Sơn và Bạch Thần đi theo tới nghe được tên của đối phương thì sắc mặt lập tức thay đổi, hoảng sợ nói: "Cầm chủ?!"

Ngọc Đế ngưng trọng nói: "Hắn là ai?"

"Là một đại năng siêu cấp thích du ngoạn trong Hỗn Độn."

Tần Trọng Sơn cảm nhận được áp lực rất nặng, thấp giọng nói: "Nghe nói hắn dùng nhạc nhập đạo, một đàn khúc được gảy ra, thế nhưng là diễn hoá chư thiên vạn giới, làm khiếp sợ tâm phách người, để cho đạo tâm của người ta phải thất thủ! Đặc biệt thích tìm kẻ mạnh trong Hỗn Độn, cùng luận bàn luận đạo, đại năng thiên đạo thua ở trong tay hắn đã vượt qua số lượng hai bàn tay!"

Đây là một tên cuồng nhân chiến đấu, bởi vậy còn tương đối nổi danh bên trong Hỗn Độn.

Như thế mà hắn còn có thể sống tốt như vậy, đủ để thấy thực lực của hắn chỉ sợ ở bên trong cảnh giới Thiên Đạo cũng xem như là một cao thủ!

Nghe được thông tin này, nội tâm mọi người không thể nghi ngờ càng trở nên nặng nề hơn.

Quân Quân đạo nhân trầm giọng nói: "Tiền đánh cược là cái gì?"

Đế Chủ mở miệng nói: "Nếu như ta thắng, Thiên Cung các ngươi sau này sẽ làm việc cho ta, trở thành nô bộc của ta!"

Nữ Oa mở miệng nói: "Nếu như chúng ta thắng thì sao?"

"Các ngươi không có khả năng thắng." Đế Chủ lắc đầu, tự ngạo tới cực hạn.

Quân Quân đạo nhân nói: "Không có tiền đặt cược, đánh cược này không cách nào thành lập!"

Đế chủ nhìn vào Thái Thượng Lão Quân một chút, "Nếu như các ngươi thắng, cái tên này trả lại cho các ngươi là được rồi."

Sắc mặt Lão Quân tái nhợt, bên trong đôi mắt tràn đầy phẫn nộ, bờ môi giật giật muốn nói chuyện, nhưng bị roi ghìm, ngay cả nói chuyện cũng khó khăn.

Dùng một mình hắn đi đổi toàn bộ Thiên Cung, tiền đặt cược này căn bản là một cái chênh lệch rất xa, quá không công bằng!

Hằng Nga nói ngay: "Đặt cược này không công bằng!"

"Công bằng?"

Đế Chủ cười, tràn đầy châm chọc, "Ngươi còn chưa tỉnh ngủ sao? Thế mà còn nói công bằng với ta?"

"Thế giới này là thế giới của cường giả, ta đánh cược với các ngươi là ban cơ hội cho các ngươi, các ngươi không mang ơn còn không tính, còn nói công bằng với ta? Buồn cười, các ngươi căn bản không có quyền lựa chọn!"

Mọi người không thể không dừng sức nắm chặt hai tay lại, trên mặt hiện ra vẻ phẫn uất, rồi lại cảm thấy vô cùng bất lực.

Đế Chủ này nói không sai, bọn họ căn bản không có quyền lựa chọn.

Đây chính là sự bi ai của kẻ yếu.

Quân Quân đạo nhân và Nữ Oa đưa mắt nhìn nhau, lạnh lùng nói ra: "Chúng ta ... cược!"

"Đừng, đừng cược a!"

Lão Quân nhìn vào bọn họ, hốc mắt đỏ bừng nhìn vào mọi người, hắn muốn khóc.

Một mực đi theo bên cạnh Đế Chủ, hắn hiểu vô cùng rõ sự cường đại của Đế Chủ, khúc đàn của hắn vừa ra, đủ để khiến cho thiên địa thăng trầm, quy tắc hỗn loạn, chưa từng có người nào có thể ngăn cản.

Một lần kinh khủng nhất, hắn tận mắt nghiệm chứng Đế Chủ đánh đàn, đột nhiên khiến cho tất cả sinh linh ở trên một cái tiểu thế giới mất đi đạo tâm, ngay cả Thiên Đạo của thế giới đó cũng bị xoá đi!

Chỉ dựa vào Quân Quân đạo nhân bọn họ, làm sao có thể ngăn cản?

Vì cứu mình, trơ mắt nhìn bọn họ đi vào vực sâu, loại cảm giác này khiến cho hắn cảm thấy khó chịu tới phát điên, đồng thời, hắn lại cảm nhận được sự quan tâm của người nhà, cảm động tới tột đỉnh.

"Chỉ cần các ngươi có người có thể thừa nhận được một khúc nhạc của ta, xem như là các ngươi thắng."

Đế Chủ cười nói, vuốt ve cây đàn trước mặt mình, bình tĩnh nhìn vào mọi người, "Trong các ngươi ... ai tới trước?"

"Ta tới!"

Nữ Oa hít sâu một hơi, sắc mặt ngưng trọng giẫm chân mà ra, sau đó ngồi xếp bằng, chuẩn bị kỹ càng.

Nàng ta khoát tay, Bảo Liên đăng chậm rãi bay ra, trôi nổi ở trên đỉnh đầu của nàng, từng chùm sáng như sóng nước từ trên Bảo Liên đăng đổ xuống mà ra, tuôn hướng Nữ Oa, đóng vai trò phụ trợ trong việc định tâm.

Sau đó, Nữ Oa nhắm mắt lại, một cỗ đạo vận từ trên người nàng tràn lan mà ra, khiến cho không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, có ánh sáng rực rỡ bao quanh thân thể Nữ Oa, che lại toàn thân nàng ta, mông lung mịt mờ.

Luận đạo àm nói, ở sâu trong nội tâm, nàng ta vẫn còn có chút tự tin.

Dù sao, ở bên trong quá trình giao lưu với cao nhân, mưa dầm thấm đất, nàng ta đối với việc cảm ngộ về đạo cao hơn rất nhiều so với tu sĩ bình thường, hơn nữa, không cần biết là nghe cao nhân đánh đàn cũng được, hay là chơi cờ với cao nhân, thậm chí ăn đồ ăn của cao nhân, không nhiều thì ít đều có thể làm tăng lên cảm ngộ của mọi người đối với đạo.

Đây xem như là một phần mềm hack không nhỏ, đủ để khiến cho bọn họ ngạo thị trước các tu sĩ khác.

"Có chút ý tứ."

Lông mày Đế Chủ hơi nhíu lại, sau đó không cần nhiều lời nữa, đưa tay móc lên dây đàn.

"Khanh!"

Tiếng đàn mới hiện, biến thành một cơn gió nhẹ ấm áp thổi về phía Nữ Oa, va chạm với ánh sáng rực rỡ quanh thân Nữ Qua, vô thanh vô tức.

Người xung quanh đều là mắt trợn tròn, khẩn trương nhìn xem.

Luận đạo tuy rằng không có thanh thế to lớn so với việc đấu pháp, nhưng mức độ nguy hiểm trong đó còn muốn chỉ có hơn chứ không kém so với đấu pháp.

Lời nói trong mắt rất có thể khiến đạo tâm sẽ bị huỷ, tẩu hoả nhập ma là chắc chắn, rất nhiều người có thể lập tức nghi ngờ bản thân, từ đó không gượng dậy nổi mà biến thành phế nhân.

"Khanh khanh khanh!"

Hai tay Đế Chủ bắt đầu gảy trên dây đàn một cách nhanh chóng, từng tiếng đàn gấp rút mà hiện, trong nháy mắt, ban đầu vốn là một cơn gió nhẹ thổi tới bây giờ biến thành gió bão, thổi thẳng về phía Nữ Oa.

Cuối cùng ... biến thành lốc xoáy, bao bọc lấy Nữ Oa vào bên trong, mọi người thậm chí có thể nghe thấy, bên trong gió bão truyền tới tiếng gió gào thét phẫn nộ.

Xuyên thấu qua lốc xoáy cường đại có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ ở vị trí trung tâm còn đang lập loè.

"Là Thập Diện Mai Phục!"

Mặc dù chỉ là mở đầu, nhưng mọi người tự nhiên không cảm thấy xa lạ gì, lúc này đã nhận ra khúc đàn mà Đế Chủ đang chơi, càng phẫn nộ hơn.

Hồng nhi không cam lòng trừng mắt nhìn Đế Chủ, không cam lòng nói: "Đáng ghét a!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!