Đây là từ khúc mà cao nhân tặng cho bọn họ, ẩn chứa ý cảnh rất cao, đối với Cầm tu mà nói là tạo hoá chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
Bây giờ, từ khúc này không chỉ bị người cướp đi, ngược lại còn đối phó mọi người, loại chuyện này để bọn hắn cảm thấy giống như ăn phải một con ruồi, vô cùng buồn nôn.
"Khanh khanh khanh!"
Tiếng đàn hung mãnh, càng ngày càng gấp rút, khí tức sát phạt hiện lên như dời núi lấp biển, sóng âm cường đại nghiền ép các pháp tắc xung quanh, bá đạo vô song!
"Cộc cộc cộc!"
Mà ngay cả trong tai của mọi người, giống như cũng vang lên tiếng vó ngựa, cùng với tiếng la giết của thiên quân vạn mã, nhịp tim cũng nhịn không được theo đó mà gia tốc, như là đánh trống vậy.
Lốc xoáy bao quanh Nữ Oa càng lúc càng mạnh, trong đó dường như có vô số binh sĩ đang xung phong liều chết, giáo vàng ngựa sắt, khí thôn sơn hà, lôi cuốn lấy khí thế một đi không trở lại mà lao về phía Nữ Oa, hò hét vây quanh lấy Nữ Oa.
Vào lúc này, Nữ Oa giống như biến thành một nữ tử yếu đuối, lẻ loi một mình mê mang đứng trên chiến trường, nhỏ yếu đáng thương mà bất lực.
Mà nàng ta phải đối mặt, là vô số binh sĩ đáng sợ, giống như thuỷ triều xung phong liều chết lao về phía nàng ta, muốn nuốt chửng hết tất cả!
Nàng ta nhịn không được lui về sau một bước.
Chính là một bước này, đạo của nàng lập tức sụp đổ, "Phốc" một tiếng máu phun ra truyền tới, vẻ mặt uể oải, bị trọng thương.
Đế Chủ mở miệng nói: "Có thể chống đỡ lâu như vậy, ngươi đã rất không tệ."
Một câu nói hờ hững nhưng lại khiến tất cả mọi người đều cảm thấy khinh bỉ.
Bạch Thần thở dài nói: "Muốn thắng Cầm Chủ, thật quá khó khăn."
Tần Trọng Sơn gật đầu nói: "Bên trong Hỗn Độn, hành tung của Cầm Chủ một mực bất định, nhưng là một khi bị để mắt tới, bất kể là ai cũng sẽ cảm thấy đau đầu."
Người Thiên Cung không hiểu, nhưng bọn họ đã từng nghe nói về Cầm Chủ, không nói bọn họ, xem như lão tổ trong tông môn bọn họ đều không muốn đối mặt với Cầm Chủ này.
Cầm Chủ mở miệng nói: "Tiếp theo, ai tới?"
"Ta tới."
Quân Quân đạo nhân bước tới, áo bào bay phấp phới, vẻ mặt nặng trĩu, vung tay lên, trước mặt xuất hiện thêm một cái trống lớn.
Hắn chuẩn bị dùng tiếng trống đi áp chế tiếng đàn!
Cầm chủ cũng không nói nhiều, đưa tay động vào dây đàn.
"Phanh phanh phanh!"
Quân Quân đạo nhân không nói hai lời, đưa tay điên cuồng gõ vào trên mặt trống.
Tiếng trống không có kết cấu gì.
Khác với Nữ Oa, Quân Quân đạo nhân là chuẩn bị lấy công làm thủ!
Vào lúc này, hắn thông qua tiếng trống, truyền đạt ra đạo của chính mình, chống lại Cầm chủ, muốn làm nhiễu loạn tiết tấu của Cầm chủ.
Hai loại âm thanh bất đồng này đan vào nhau ở bên trong không trung, va chạm lẫn nhau khiến cho hư không giống như hồ nước, nhộn nhạo lên gợn sóng không ngừng.
Đôi mắt Quân Quân đạo nhân rủ xuống, vẻ mặt không có một chút biến hoá nào, ở trong đầu của hắn, hiện ra đại đạo vô tận mà hắn nhìn thấy thông qua CD mà trước đó Lý Niệm Phàm cho hắn xem.
Hắn đắm chìm vào bên trong đại đạo, thông qua tiếng trống được thả ra, ý đồ tác động tới đạo của Cầm chủ.
Tuy nhiên, tiếng đàn của Cầm chủ lại không có một chút biến hoá nào, bình ổn mà sâu lắng, đứng sừng sững như núi cao, lại như nước sông chảy xuôi, từ đầu tới cuối duy trì lấy tiết tấu của mình, vô cùng thanh thuý, từ từ vượt lên trên tiếng trống, trở thành thanh âm duy nhất ở nơi này!
"Là từ khúc của chúng ta, Cao Sơn Lưu Thuỷ."
Hằng Nga cười khổ bất đắc dĩ, người này vô cùng vô sỉ!
Thế mà lấy hai bài từ khúc mà cao nhân tặng cho chúng ta để diễu võ giương oai, trang cái gì trang? Đồ không biết xấu hổ!
"Phốc!"
Thân thể Quân Quân đạo nhân run lên bần bật, há mồm phun ra một ngụm máu, thần sắc hoảng hốt, lung lay sắp đổ.
"Đặc sắc."
Cầm chủ không keo kiệt lời khen ngợi của chính mình một chút nào, kinh ngạc nói: "Không nghĩ tới các ngươi lý giải đối với đạo có thể sâu sắc như vậy, ngược lại để cho ta phải thay đổi cách nhìn."
Hắn lại nghĩ tới hai bài từ khúc mà chính mình lấy được, từ khúc không tệ, người cũng không tệ, không hổ là Thần Vực, thật có chỗ thích hợp.
Hắn nhìn lướt qua, bình tĩnh liếc nhìn mọi người, hỏi: "Còn có ai?"
Mọi người trầm mặc.
Trong lòng đắng chát tới cực điểm.
Tần Trọng Sơn và Bạch Thần có lòng muốn ra mặt, nhưng giao thủ vừa rồi bọn họ đã nhìn vào trong mắt, biết mình cũng không phải là đối thủ.
Tần Trọng Sơn trịnh trọng nói: "Ta có thể đi trở về mời Thái Thượng trưởng lão của chúng ta ra mặt!"
Bạch Thần cũng nói: "Ta cũng có thể mời lão tổ của chúng ta ra mặt!"
Lão tổ bọn họ đều là đại năng cảnh giới Thiên Đạo, luận đạo với Cầm chủ vẫn là có cơ hội thắng!
"Nếu như..."
Ngọc Đế há to miệng, lại cũng không nói ra miệng.
Nhưng là, mọi người dĩ nhiên có thể đoán được ý tứ của hắn.
Nếu như cao nhân ở đây, Cầm chủ chó má tới luận đạo này chính là thứ cặn bã, sẽ bị cao nhân trấn áp một cách dễ dàng.
Tuy rằng Quân Quân đạo nhân và Nữ Oa thua, nhưng bọn họ giao lưu với cao nhân lâu như vậy cũng đã cảm nhận được đại đạo mà cao nhân ngẫu nhiên biểu hiện ra, bọn họ tự nhiên có thể cảm nhận được sự chênh lệch trong đó.
Nếu như nói đạo của cao nhân là đại dương mênh mông, như vậy đạo của Cầm chủ này chẳng qua chỉ là một cái kênh rạch nhỏ, mà lại là cái chủng loại sắp khô cạn kia.
Chỉ là, bọn họ sao có thể để cao nhân động thủ? Cũng chỉ là suy nghĩ trong lòng mà thôi.
Chính mình vô năng, còn muốn quấy rầy việc thanh tu của cao nhân, thật sự là không nên a!
Có điều, Ngọc Đế lại là nhắc nhở Diêu Mộng Cơ đang ở bên trong Quảng Hàn cung, thần sắc hắn hơi động một chút, trong đầu sinh ra một cái ý nghĩ.
Tuy rằng ý nghĩ này có hơi hoang đường, nhưng hắn lại mơ hồ cảm thấy chuyện này rất có thể thực hiện.
Cầm chủ đứng lên, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Không còn ai sao? Nếu là như vậy, vậy thì các ngươi đã thua!"
Lão Quân còn đang bị treo ở giữa không trung, bên trong đôi mắt hiện ra vẻ bi thống, thân thể khó chịu đều đang run nhè nhẹ.
Hắn tự nhiên biết Thiên Cung không còn người, ngay cả Hồng Quân Đạo Tổ cũng thua vậy thì còn có thể lấy ra được ai nữa?
Một cỗ tâm tình tuyệt vọng bốc lên trong lòng của hắn.
Tần Trọng Sơn nhìn vào Cầm chủ nói: "Ta chính là tông chủ Khổ Tình tông, cho ta khoảng thời gian mấy ngày, ta có thể mời Thái Thượng trưởng lão của chúng ta tới!"
"Khổ Tình tông?"
Cầm chủ lắc đầu, "Khổ Tình tông ta sẽ tới bái kiến một lần! Có điều, hiện tại là chuyện giữa ta và Thiên Cung, không cần thiết phải lãng phí thời gian với các ngươi!"
"Thiên Cung chúng ta còn có người có thể luận đạo với tiền bối!"
Lại vào đúng lúc này, Diêu Mộng Cơ mở miệng lớn tiếng nói, thu hút ánh mắt của mọi người.
Cầm chủ nhíu mày, "Ồ? Là ai?"
Nữ Oa cũng là trong lòng khẽ động, "Diêu đạo hữu, ngươi nói là Mạn Vân tiên tử sao?"
"Không sai." Diêu Mộng Cơ gật đầu, "Ta cảm thấy có thể thử một lần!"
Những người khác cũng đều nghĩ tới Tần Mạn Vân, trong lòng đột nhiên lại nổi lên một tia hy vọng, dù sao, trong khoảng thời gian vừa qua Tần Mạn Vân một mực đi theo bên cạnh cao nhân để học tập Cầm đạo, đạt được sự chỉ điểm của cao nhân, thực lực chắc chắn sẽ là đột nhiên tăng mạnh, nhất là đối với Cầm đạo sự hiểu biết chắc chắn sẽ cực sâu.
Có điều, nghĩ tới thực lực của Tần Mạn Vân, lại cảm thấy có chút không có khả năng cho lắm.
Tuy nói luận đạo không có giống với đấu pháp, nhưng vẫn có liên quan đến một mức độ nhất định, nếu như thực lực chênh lệch quá nhiều, vậy luận đạo trên căn bản không có gì là hồi hộp cả.
Tuy nhiên vào lúc này dường như chẳng còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể lấy chựa chết làm ngựa sống.
Bất kể như thế nào, nàng ta dù sao cũng là Cầm đồng ở bên cạnh cao nhân a!
Nghĩ tới đây, Quân Quân đạo nhân ngẩng đầu lên, đôi mắt trở nên thâm thuý, mở miệng nói: "Không sai, chúng ta còn có một người có thể luận đạo với tiền bối!"